1. THÔNG BÁO VỀ VIỆC TUÂN THỦ QUY ĐỊNH PHÁP LUẬT KHI THAM GIA DIỄN ĐÀN

    Đề nghị toàn thể thành viên diễn đàn nghiêm túc tuân thủ Luật Chứng khoán, các quy định của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, đồng thời tuân thủ các quy định pháp luật liên quan đến an ninh mạng, giao dịch điện tử và trách nhiệm cá nhân khi đăng tải, chia sẻ thông tin trên môi trường mạng, bao gồm các quy định tại Nghị định 174/2026/NĐ-CP. xem thêm

Chuyện tình chứng khoán !!!

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi MonkeyBusiness, 03/04/2010.

542 người đang online, trong đó có 7 thành viên. 03:15 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 3145 lượt đọc và 19 bài trả lời
  1. MonkeyBusiness

    MonkeyBusiness Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    28/02/2010
    Đã được thích:
    0
    Chúc các bác cuối tuần thư giãn vui vẻ[r2)][r2)][r2)]




    Chuyện tình chứng khoán !!!


    Xuyên có tất cả mọi thứ mà người ta thèm khát và mong đợi.Anh đã qua mặt nhiều đại gia trong những hợp đồng lớn , nhưng bây giờ chuyện thắng thua một vài hợp đồng đối với anh ko còn hấp dẫn nữa . Anh thích một vốn bốn lời , thích tên tuổi của mình lừng danh trên các báo.

    .....Anh chuyển sang chơi chứng khoán. Anh muốn khẳng định cái vị thế mà ông trời đã ưu ái dành cho anh : luôn luôn may mắn, luôn giành chiến thắng, mãi mãi là kẻ dẫn đầu.

    .....Sau một hai ngày giảm nhẹ, chỉ số index VN như cô gái đương thời đỏnh đảnh, giả bộ giảm vài phân rồi lại vọt lên. Chà, giá như tuần trước Xuyên ko bận đi câu cá với ông chú thì hôm nay đã lãi hơn tỉ bạc rồi.

    .....Xuyên bực mình mắng thầm tay quản lý account của mình : " đúng là dốt mà đòi làm thấy cúng, nhất định phải chọn đứa khác khá hơn". Đang miên man suy nghĩ , Xuyên va vào 1 cô gái mặc váy khá xinh.

    .....Nhìn mặt cô giận dữ Xuyên lầm bầm " mới đầu ngày đã gặp gái, chắc hôm nay hổng hên rồi ".

    .....Ai dè cô ta đốp lại ngay : "Chứ bộ ông tưởng tui gặp trai hên lắm hả? Đàn ông gì mà nhát như thỏ đế.KHông có gan thì đừng chơi chứng khoán, về nhà gửi tiết kiệm lãnh tiền lời cho chắc ăn".

    .....Xuyên ngơ ngác : " Ũa,cô nói ai vậy?".
    ..... "Thì ông giám đốc công ty phân bón chứ ai. Tôi đã tư vấn là đạt lệnh mua cổ phiếu AAA sát hoặc bằng giá trần luôn, vì chắc chắn sẽ tăng. Vậy mà lão không nghe, chỉ đặt trên giá sàn có mấy phân nên không khớp lệnh, mua không được. Đã vậy còn đỗ thừa tôi nữa".
    ..... "Cô giỏi vậy sao, vậy cô tư vấn cho tôi đi. Hôm nay tôi nên mua thứ nào?".
    ..... "Nhưng ông là ai , vốn có bao nhiêu?"

    ..... Xuyên ghé sát tai cô gái, thì thầm "muôn bao nhiêu cũng có, tôi là con trời mà". Nói rồi Xuyên đưa danh thiếp cho cô gái. Đọc tên anh , cô thoáng cau mày bảo "Vậy ông hãy đạt lệnh mua cổ phiếu BIB đi, giá tuy có xuống nhưng là xuống giả, do nhà đầu tư cố tình bán ra để đánh lạc hướng thị trường. Ông sẽ nhận được nhiều tin đồn về sự suy sụp của công tay này, nhưng khi BIB được bán ra hết, nó sẽ tăng vọt bất ngờ. Có một đại gia đang làm giá cổ phiếu này, ông ta muốn nó hạ để thâu gom giữ quyền quản lí công ty. Vì thế, nếu ông mua được một nữa trở lên, ông sẽ là người đưa ra quyết định".

    .....Cô gái quả thật là nhân tài, chỉ mấy hôm sau, cổ phiếu BIB thật sự giảm mạnh. Xuyên hẹn cô ta ra quán uống cà phê để nói chuyện.

    .....Hôm nay, cô ko mặc đồng phục mà diện chiếc đầm hoa trông thật trẻ trung. Xuyên gọi cho mình ly cà phê đá ko đường, thói quen thường nhật của anh. Cô gái chọn 1 ly kem dừa.

    .....Ngồi nhìn những giọi cà phê đen nhánh nhểu xuống chiếc ly cà phê lóng lánh ánh bạc, Xuyên gợi chuyện trước :" Trông cô còn trẻ thế, vào nghề lâu chưa?".
    .....Cô gái lấy chiếc que nhỏ xíu , vít một miếng kem be bé cho lên miệng mút "Tôi không muốn bàn công việc khi đang ăn. Anh chờ tôi dùng xong ly kem này được chứ?"
    .....Xuyên mỉm cười gật đầu , chắc chắn ly kem của cô bé ko thể nào lâu hết hơn ly cà phê đang nhỉ giọt của anh. Thế mà Xuyên lầm, cô ta chẳng phải ăn kem , mút kem mà dường như đang nếm những tinh thể nước đá nhỏ li ti trong từng muỗng kem.

    ..... Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, xuyên bắt đầu nóng ruột : " Này, cô định giở trò gì thế? Tôi đâu có thời gian để giỡn với cô".
    ... " Chơi chứng khoán cần nhất là phải bình tĩng, chỉ chờ có một tiếng mà anh nóng nảy vậy thì làm sao chọn đúng thời cơ để tung đòn chiến thắng đối phương?".
    .... " thôi, tôi chịu thua cô rồi. Cô hãy cho biết về mình đi rồi ta bàn việc".
    .... "tôi tên Lam, mới ra trường thoy nhưng tốt nghiệp loại ưu. Tôi có nguồn tin có thể giúp anh nâng tài sản bạc tỉ của anh gấp mấy lần. Cơ bản anh có tin tôi hay ko mà thôi".
    ... Xuyên bối rối : " thật sự là tôi cũng chưa tin mấy. Tiền tỷ chứ có ít đâu. Vả lại cô cho có tiếng tâm gì trong số các nhà tư vấn".

    ..... Lam buông chiếc muỗng vào ly kem thở dài : " bởi vậy mới tức,. Tôi có tin chắc chắn và tin tưởng rằng sẽ thắng nhưng ko bán tin đó được cho ai. Còn anh ngượi lại có tiền nhưng lại chẳng tin tôi. Thật sự mà nói, nếu anh thắng tôi cũng chẳng cần xin của anh xu nao tiền thưởng ngoài tiền công bình thường. Chỉ cần tiếng tăm 1 lần này là đủ để tôi có một tương lai xán lạn hơn rồi".
    .... " Cô chắc chắn như vậy chứ?".
    .... " một trăm phần trăm".
    .... " lấy gì chứng minh?".
    ... " nếu chứng minh được thì còn gì là thị trường chứng khoán? Nhưng anh có cần tôi thề độc ko, hay viết giấy cam kết cũng được. Nếu tôi tư vấn sai, tôi sẽ làm nô lệ suốt đời cho anh để trả nợ".

    .... Xuyên bật cười trước ý tưởng nô lệ suốt đời của Lam. Anh ngước lên nhìn cô lần nữa, anh ko phải loại hám gái bởi đã từng gặp nhiều người đẹp hơn Lam, nhưng người vừa đẹp vừa thông minh, duyên dáng như cô thì đúng là thật hiếm. Biết đâu cô chẳng phải là con mồi của nhà đầu tư cổ phiếu BIB nào đó muốn thanh lý hết số giấy lộn giá trị hàng tỷ của họ nên mơi dụ anh vào tròng.

    ..... Xuyên dè dặt " tôi muốn sự cam kết của cô phải thông qua pháp luật cơ ".
    ... " trời, cơ quan hành pháp nào mà chứng thực vô tờ giấy cam kết ấy?".
    ... " Có đấy, tôi nghĩ ra một ý này. Bây giờ mình hãy đăng kí kết hôn đi. Nếu tôi thắng , tài sản có được thêm sau khi kết hôn sẽ được chia đôi , sau đó mình sẽ lý hôn, dĩ nhiên là cô ko thiệt thòi gì. Ngược lại nếu cô làm tôi mất bạc tỷ thì phải làm nô lệ suốt đời cho tôi. Đừng hy vọng gì vào tà sản đang có của tôi đấy. Nó là tài sản riêng trước hôn nhân nên cô chẳng có xơ múi gì đâu. Cô có dám đem cuộc đời mính ra cá cược ko?".

    ..... Lam cau mày : " Làm vợ anh ư, như vậy thắng thua gì tôi cũng bị tai tiếng, mai mốt sao lấy chồng được?".
    ..... Xuyên cười " có gì mà sợ, chỉ trên giấy tờ thoy. Tôi có làm gì cô đâu, nếu cô thật sự trong sáng thì chồng cô phải biết chứ ".

    ..... Lam đỏ mặt cúi đầu. Đề nghị của Xuyên quá bất ngờ nhưng ko phải là ko hợp lý , anh phải có lý do chắc chắn để tin tưởng mình. Cả 1 gia tài chứ ít đâu. Chỉ vài tháng thoy khi mọi việc diễn ra suông sẽ như kế hoạch, Lam sẽ có vốn lớn và tiếng tăm để tiếp tục làm nghề tư vấn chứng khoán, lĩnh vực mà cô áo ước khát khao từ thời còn là sinh viên. Vả lại như Xuyên nói , mình trong sáng thì sợ gì tai tiếng. Lam sẽ sẽ gật đầu.

    ... Nghe tin Lam sắp kết hôn, Khiêm chết lặng. Tiếng yêu anh ấp ủ trong tim bấy lâu nay chưa kịp nói đã ko còn dịp nào thốt lên lời. Anh đến nhà xin gặp Lam lần cuối trước khi cô lên xe hoa về nhà chồng. Bất chợt khi ra về anh ôm choáng Lam, đặt lên môi cô nụ hôn thắm thiết, siết cô thật chặc trong vòng tay như để phút giây cuồi cùng sẽ dừng lại vĩnh viễn.

    ... bất ngờ trước hành động của Khiêm, Lam ko kịp phản ứng, cô càng ko ngờ lúc này Xuyên vừa đến trước cửa nhà, đã chứng kiến tất cả.

    ..... Đám cưới diễn ra tưng bừng, vui vẻ. Trên mặt ai cũng lộ vẻ mãn nguyện hân hoan, ai biết trong lòng cô dâu - chú rể mỗi người đang theo đuổi một ý tưởng riêng. Lam bực mình vì đến giờ Xuyên vẫn chưa tung tiền ra mua cổ phiếu BIB như đã hứa. Còn Xuyên thì cáu kỉnh vì bị ám ảnh bởi nụ hôn nồng cháy của Khiêm dành cho Lam. Tiệc chưa tàn mà chủ rể đã say ngất ngưỡng, phải được mọi người dìu về phòng tân hôn.

    ..... Lam chán nản nhìn căn phòng sang trọng, trang bị nội thất đắt tiền và người chồng đang luôn miệng kêu gào lảm nhảm. Cô dìu anh lên giường, nhẹ nhàng cởi bỏ bộ veste nặng nề.

    .....Thật ra, Xuyên chẳng say sưa gì cả, anh chỉ làm thế để che đi sự bất mãn , bối rối trong lòng mình mà thôi. Lúc đề nghị kết hôn, anh nghĩ Làm còn trẻ quá chắc chưa có người yêu. Đến khi thấy Khiêm thì anh bất mãn vì cho rằng Lam ham tiền bỏ cả người yêu để làm vợ hờ của mình.

    ......Anh nghĩ, khi thấy chồng say khướt, thế nào Lam cũng gọi điện cho tình nhân. Anh đâu ngờ cô lại chăm sóc cho mình chu đáo như vậy. Anh muốn ôm cô vào lòng, đặt lên môi cô 1 nụ hôn nồng thắm. Chợt nhớ đến cảnh đôi môi ấy đã bị 1 gã con trai khác làm ô uế, anh phát bực và hất tay cô ra.

    .....sau hôn lễ , quả thật cổ phiếu BIB còn giảm nữa, Lam giục mãi , cuối cùng Xuyên đặ chờ chi phiếu 3 tỷ đồng trên bàn, bảo :"cô suy nghĩ cho kỹ nhé, số tiền này có thể sẽ khiến cô suốt đời ko có hạnh phúc đấy. Nếu cô làm cho tôi thua, tôi sẽ khiến cô sống ko ra sống, chết ko ra chết đấy".
    ...Lam mừng rỡ cầm lấy tờ chi phiếu :" anh yên tâm đi, chỉ vài tháng nữa thoy con số này sẽ tăng lên gấp vài lần".

    .....Quả thật Lam đúng là nhân tài, cổ phiếu BIB đang xuống kịch sàn tự nhiên tăng vọt . Thế là Lam báo giá sẽ còn lên , hàng ngày họ cùng nhau sánh bước vào sàn chứng khoán theo dõi những phiên giao dịch. Tối tối cùng nhau đi dạo, uống trà. Ở bên cạnh anh, cô chuẩn bị chứng từ tài liệu chu đáo, lo chọn cho anh từng manh quần tấm áo, cùng anh tham gia công việc giao tiếp làm ăn. Đến khi Lam bảo hãy tung hết cổ phiếu BIB ra để lấy lại vốn và " thanh lý hợp đồng, Xuyên ngập ngừng.

    .....Lời tiền bạc thì anh đã có ngay trước mắt, nhưng anh sẽ mất 1 thứ khác còn quý giá hơn nhiều. Không có Lam, chẳng ai pha cho anh được ly cà phê đậm đà vừa ý, chẳng ai soạn được bản hợp đồng chặt chẽ chi li, chẳng ai cùng anh s1nh bước trên hè phố mỗi khi đêm về. Thắng cố phiếu để làm gì khi mà nhà đầu tư đã mất sạch tâm tư trong canh bạc tình cảm.Tiền thì Xuyên đã có rất nhiều trong đời , nhưng anh chỉ có một Lam. Do đó anh quyết định ko thể để mất cô.

    .....Chờ hoài mà ko thấy Xuyên tung cổ phiếu ra , Lam sốt ruột giục : " Anh mau bán hết đi, gia đình ông Chinh đang muốn thu gom hết cổ phiếu nên mới trả giá cao kìa". Anh ko bán để qua đại hội cổ đông rồi sẽ ko bao giờ được tới giá đó nữa đâu. Lợi như vậy đủ rồi vì tiền vào trong túi mình mới là tiền thật, tiền trong cổ phiếu lên xuống thất thường , có khi chỉ là giấy lộn mà thôi".
    ... " Cô là nhân viên môi giới chứng khoán mà nói vậy sao, Cổ phiếu tôi đã đầu tư , hôm nay tôi thấy thích nên muốn để nó lại bên mình. dẫu sau này nó có già nua, rớt giá thì tôi vẫn muốn nó mãi mãi chỉ là của tôi, ko của ai khác cả".

    ..... Lam đưa tay lên trán Xuyên rồi áp vào trán mình , lầm bầm : " bình thường mà sao nói năng điên khùng vậy trời?" Anh giữ chứng khoáng trong tay làm gì khi khả năng thu lời đang tới. Rồi còn hợp đồng giữa tôi và anh, làm sao thanh lý?"
    ..... " Tôi thích nó nên cứ giữ nó trong tay , nếu nó ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ trân trọng giữ gìn nó, Còn nếu nó ngang bướng tôi sẽ cho nó biết tay".

    .....Lam ngớ người, mặt đỏ bừng vì tức giận, tự nhiên 2 hàng nước mắt cô lã chã tuông rơi đầm đìa.Làn đầu tiên thấy Lam khóc Xuyên bối rối tột độ : "thôi, xin em đấy, quả thật anh yêu em nên ko muốn bán hết cổ phiếu. Anh ko muốn lợi tiền mà mất em, anh thật sự yêu thích cổ phiếu mà anh đã đầu tư, một thứ cổ phiếu vừa xinh đẹp, vừa thông minh, hiền dịu đầy nữ tính nhất trên đời này..."

    ....Lam im lặng rồi chợt khám phá ra cô đang hạnh phúc vì vòng tay Xuyên xiết chặt lấy bờ vai mình mỗi lúc một chặc hơn. Thật chẳng thể ngờ, từ người môi giới chứng khoán, cô đã trở thành cổ phiếu thân thiết của Xuyên tự bao giờ.

    nguồn : đọc trên báo TT&GD
  2. MonkeyBusiness

    MonkeyBusiness Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    28/02/2010
    Đã được thích:
    0
    Chuyện tình anh môi giới chứng khoán



    Đây là một câu chuyện tình ở Mỹ, nơi mà chứng khoán chiếm hết cả chỗ cả trong ruột não lẫn ngoài vỏ não con người ta. Ban đầu có vẻ dài dòng và tẻ nhạt, nhưng bạn cứ đọc đến cuối đi, đáng để đọc lắm. Trời ơi!!! Khi con người ta có đủ cả tình lẫn tiền và được sống để làm việc thì thật là vui sướng và hạnh phúc biết bao...

    The romance of a busy brocker (O'Henry)


    Pitcher, thư kí tin cẩn trong văn phòng của Harvey Maxwell, người môi giới chứng khoán, chỉ lộ vẻ ngạc nhiên chút ít trên nét mặt thường o để lộ cảm xúc khi ông chủ của anh bước vào công ty lúc 9h rưỡi sáng cùng cô tốc kí trẻ. Chỉ với một câu ngắn gọn "Chào Pitcher", Maxwell phóng đến bàn viết của anh như thể anh muốn nhảy bổ đến đấy, rồi chìm xuống trong cái núi thư từ và điện tín đang chờ đợi anh.

    Cô tốc kí trẻ đã làm việc cho Maxwell được một năm. Cô có vẻ đẹp theo cách ko có vẻ gì là tốc kí cả. Cô ở trên cao hơn sự cao sang của thiên hạ. Cô ko mang dây chuyền hoặc vòng cổ tay. Cô ko có vẻ như sẵn sàng nhận lời mời đi ăn trưa nghiêm chỉnh với thiên hạ. Trang phục của cô màu xám trơn, nhưng vừa vặn với khổ người cô theo cách chung thuỷ và kín đáo. Trên chiếc băng cột tóc đen là một cánh chim két vàng màu xanh. Vào buổi sáng hôm nay, trông cô tươi tắn một cách mềm dịu và ngượng ngùng. Đôi mắt cô tươi sáng như đang mơ mộng, hai má rõ ràng ửng màu hoa đào, phong thái toát niềm hạnh phúc, vương chút ít hồi tưởng.

    Pitcher, vẫn còn cảm thấy một ít tò mò, để ý thấy có điều khác lạ nơi cô sáng hôm nay. Thay vì đi thẳng vào phòng kế bên, nơi đặt bàn làm việc của cô, cô vẫn đứng đấy bên ngoài, có phần phân vân. Có lúc cô đến gần bàn làm việc của Maxwell, đủ gần để anh biết đến sự hiện diện của cô.

    Nhưng cỗ máy ngồi tại cái bàn ấy o còn là một con người nữa, đấy là một môi giới chứng khoán thành phố New York, bị những bánh xe quay cuồng và những lò xo xoắn tít đưa đẩy.

    Maxwell hỏi:

    - Này, gì thế? Có chuyện gì ko?

    Thư từ gửi cho anh nằm như một núi tuyết trên mặt bàn bừa bộn. Con mắt xám của anh, vô cảm và thô lỗ, lướt nhanh trên nửa người cô.

    Cô tốc kí rời xa ra một tí, mỉm cười:

    - Không có gì cả.

    Cô hỏi anh thư kí tin cẩn:

    - Anh Pitcher, hôm qua Maxwell có nói gì về việc kiếm một người tốc kí khác ko?

    - Có ạ. Anh ấy bảo tôi tìm một người. Chiều hôm qua tôi đã nhờ công ty môi giới việc làm gửi đến vài mẫu sáng nay. Đã 9h 45 rồi, mà chưa có chiếc mũ đóng tuồng hoặc thỏi kẹo cao su nào xuất hiện cả.

    Cô tốc kí trẻ nói:

    - Thế thì tôi phải làm việc như thường lệ vậy cho đến khi có người đến thay chỗ tôi.

    Rồi cô lập tức đi đến bàn làm việc của cô, treo chiếc băng cột tóc đen với cánh chim két vàng xanh lên chỗ thường lệ.

    Ai chưa từng trông thấy cảnh tất bật của một ngôi nhà môi giới chứng khoán New York thì xem như chưa biết gì nhiều về nhân chủng học. Giờ của các môi giới chứng khoán ko những chỉ tất bật, mà từng phút, từng giây đều treo lủng lẳng dày đặc công việc.

    Và hôm nay là một ngày tất bật của Harvey Maxwell. Máy viễn kí bắt đầu tuôn ra băng giấy báo giá chứng khoán, điện thoại reo ko ngớt. Đàn ông bắt đầu đổ xô vào văn phòng, kêu réo anh trong hồ hởi, sắc lẹm, dữ dằn, phấn khích. Các cậu tống thư văn chạy ra xộc vào với mấy mẩu giấy nhắn tin và điện tín. Các thư kí trong văn phòng lăng xăng như thuỷ thủ trong cơn giông bão. Ngay nét mặt Pitcher cũng đã thư giãn thành nét gì đấy sống động.

    Trên quầy trao đổi chứng khoán xảy ra những cơn bão và đất chuồi và mưa tuyết, và băng hà, và núi lửa, cùng mọi loại thiên tai đc thu nhỏ trong văn phòng các môi giới chứng khoán. Maxwell tống chiếc ghế vào sát tường, đứng ra chỉ huy mọi cuộc mua bán cổ phiếu theo cách vũ ba lê trên đầu ngón chân. Anh nhảy từ cái máy viễn kí đến cái điện thoại, từ bàn giấy đến cánh cửa, thoăn thoắt như một anh hề điêu luyện trong gánh xiếc.

    Trong đám hỗn mang của mọi căng thẳng đang lúc càng dâng trào và càng trở nên khẩn trương, anh môi giới chứng khoán thình lình nhận ra mái tóc vàng kim uốn cao lên dưới một cái tán đang gật gù làm bằng sa tanh và lông chim trĩ, cùng cái túi giả da hải cẩu và xâu chuỗi những hạt to như hạt mít, thòng xuống tận cùng gần đến mặt sàn với một quả tim bạc. Một phụ nữ trẻ có dáng điệu bình thản được nối với những món phụ tùng như thế , và Pitcher đang đứng đấy để giải thích về cô.

    - Cô đây do công ty môi giới Tốc ký gửi đến về vấn đề chỗ làm.

    Maxwell xoay người nửa vòng, hai tay mang đầy giấy tờ và băng giấy viễn ký. Anh nhíu mày hỏi:

    - Chỗ làm nào?

    - Chỗ làm tốc ký. Hôm qua anh bảo tôi gọi cho họ giới thiệu một người đến sáng hôm nay.

    - Anh đã mất trí rồi, Pitcher. Tại sao tôi lại chỉ thị cho anh như thế? Tôi hoàn toàn hài lòng về cô Leslie trong suốt một năm cô làm ở đây. Chỗ làm ấy là của cô trừ phi cô ko muốn. Còn cô này, ở đây ko có chỗ nào khuyết cả. Pitcher, huỷ bỏ yêu cầu với công ty môi giới và đừng dẫn người nào vào đây nữa.

    Cái quả tim bạc đi ra, ngạo mạn đong đưa và va đập vào nội thất trong văn phòng. Pitcher cố dành ít khoảnh khắc để nhận xét với cô kế toán là "ông già" xem chừng càng ngày càng đãng trí và hay quên.

    Cơn tất bật và nhịp điệu của công việc làm ăn ngày càng trở nên dữ tợn và cuồng nhiệt hơn. Lệnh ký gửi mua và bán bay ra bay vào búa xua như đàn chim én. Vài cổ phiếu của chính Maxwell có nguy cơ bị thua lỗ, và anh đang làm việc như như là một cỗ máy gài số cao, vừa mảnh mai vừa mạnh mẽ- căng lên hết sức, chạy hết tốc lực, chính xác, ko hề ngập ngừng, với quyết định và ngôn ngữ đúng cách, với hành động sẵn sàng và kịp thời như kim đồng hồ. Cổ phần và trái phiếu, khoản cho vay và cầm cố, tiền dự phòng và bảo lãnh- đây là thế giới của tài chính, và trong ấy ko còn chỗ trống cho thế giới con người hoặc thế giới thiên nhiên.

    Cơn loạn cuồng trở nên thư thả một ít khi giờ ăn trưa gần đến. Maxwell đứng gần bàn giấy của anh với hai tay đầy những điện tín và giấy nhắn, một cây bút gài trên tai phải, tóc lù xù xoã xuống trán. Cửa sổ phòng anh đang mở, vì nàng Xuân dễ yêu đã trở nên ấm một chút.

    Và một mùi hương dìu dịu, ngọt ngào của hoa tử đinh hương đã thơ thẩn- có lẽ lạc lối- qua khung cửa sổ. Mùi hương khiến anh môi giới chứng khoán bất động trong một khoảnh khắc ko di dời. Vì mùi hương ấy thuộc về cô Leslie, nó là của cô, chỉ thuộc về cô.

    Mùi hương mang cô đến một cách sinh động, gần như là hiển hiện, trước anh. Cả một thế giới tài chính thình lình thu nhỏ lại thành tí tẹo. Và cô đang ở trong phòng kế bên- chỉ cách hai mươi bước.

    Maxwell nói với chính mình, hơi lớn tiếng:

    - Ái chà, mình phải hành động ngay bây giờ. Mình phải tỏ tình với cô ấy. Quái lạ, tại sao mình ko làm điều này sớm hơn?

    Anh vụt chạy vào phòng phía trong hấp tấp như anh phải lo bán gấp cổ phiếu. Anh chạy xộc đến bàn cô tốc ký.

    Cô ngước nhìn anh với một nụ cười. Một màu hồng dịu lan trên má cô, đôi mắt cô hiền từ và chân chất. Maxwell tì một cánh tay lên bàn cô. Hai bàn tay anh vẫn nắm chặt xấp giấy đang phất phơ, vành tai vẫn còn dắt cây bút.

    Anh bắt đầu, vội vã:

    - Cô Leslie, tôi chỉ rảnh rỗi được ít phút. Lúc này tôi muốn hỏi cô một việc. Cô có thể làm vợ tôi ko? Tôi ko có thì giờ để đeo đuổi tình yêu theo cách thông thường, nhưng tôi yêu cô. Xin cô trả lòi nhanh lên- bọn thư ký đang mở mấy hòm thư bưu điện kìa.

    Cô gái trẻ đứng dậy và tròn xoe mắt nhìn anh chằm chằm, thốt lên:

    - Ơ hay, anh nói gì thế?

    Maxwell hấp tấp:

    - Cô ko hiểu sao? Tôi muốn cưới cô. Tôi yêu cô, Leslie ạ. Tôi muốn tỏ thật lòng mình với cô vì tôi chỉ có thể dành ra một phút khi công việc có phần hơi thư thả. Họ đang gọi tôi đấy. Pitcher, bảo họ chờ tôi một phút. Thế nào, cô Leslie?

    Cô tốc ký phản ứng thật kì lạ. Thoạt đầu cô có vẻ như sững người vì ngạc nhiên, rồi những giọt lệ chảy từ đôi mắt yêu kiều của cô, và rồi cô mỉm cười long lanh, và một cánh tay cô dịu dàng choàng qua cổ anh môi giới chứng khoán. Cô nhỏ nhẹ:

    - Bây giờ thì em hiểu rồi. Công việc làm ăn này đã xua mọi chuyện khác ra khỏi đầu anh. Ban đầu anh làm em sợ khiếp! Anh có nhớ ko, Harvey? Chúng ta đã làm lễ thành hôn với nhau lúc 8h tối hôm qua tại nhà thờ nhỏ ở phố Cornor đấy thôi!

    (Diệp Minh Tâm dịch)
  3. meocon168

    meocon168 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    04/12/2008
    Đã được thích:
    4
    anh khỉ này [:D]

    [​IMG]
  4. MonkeyBusiness

    MonkeyBusiness Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    28/02/2010
    Đã được thích:
    0
    Nhìn cũng hơi giống đó e mèo;;):D
  5. MonkeyBusiness

    MonkeyBusiness Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    28/02/2010
    Đã được thích:
    0
    Thư của trứng gà gửi chứng khoán





    Này anh Khoán! Tôi viết thư này cho anh để bày tỏ sự căm phẫn của tôi. Tuy cùng là trứng với nhau, nhưng tôi xin tuyên bố với toàn thế giới rằng hai ta chẳng có chung từ hình thức, nội dung và lý tưởng sống.



    Trước tiên hãy nói về tôi.

    Tôi là Trứng Gà. Cái tên ấy có thể không ý nghĩa gì lắm trong cuộc sống hôm nay. Giá như tôi là Henri Gà, Philíp Gà hoặc hay hơn nữa, Lêonacdo Đicapriô Gà, Củng Gà hay Chương Tử Gà chắc chắn sẽ được chú ý hơn. Nhưng tôi trung thực. Tôi không lai căng và không ăn theo tên tuổi ai cả.

    Tôi do Gà đẻ ra. Như vậy rõ ràng tôi không xuất thân từ gia đình quý tộc. Mặc dù đã có thời toàn nhân loại thức dậy nhờ tiếng gà gáy, nhưng hôm nay điều đó đã được thay thế bằng tiếng còi xe. Tôi không buồn về điều đó.

    Đã thế, tôi còn nhỏ bé và dễ vỡ. Và điều đau lòng là ngày nay, việc làm vỡ một quả trứng chả có gì thảm họa. Thiên hạ vẫn nói “nâng như nâng trứng” nhưng là để chỉ các cô hoa hậu chứ không phải chỉ tôi. Tôi chả còn tượng trưng cho cái gì ghê gớm. Khi học sinh đi học nhận trứng, có nghĩa là nhận điểm 0.

    Kể ra như vậy để anh biết rằng tôi không hề có ảo tưởng gì về mình, khác hẳn với phong cách sống bây giờ, khi ai cũng cho rằng ta vĩ đại. Tôi đã là trứng gà, đang là trứng gà và sẽ chỉ là trứng gà, không hơn không kém một ly. Nhưng đừng tưởng tôi kém kiêu hãnh, Chứng Khoán kia. Tôi hoàn toàn ý thức được vai trò không thể thay thế của bản thân trong xã hội.

    Nếu không có trứng gà, tất cả các loại bánh kem, bánh bích quy hay bánh plan sẽ mất biến. Chắc anh nghĩ điều đó không quan trọng, vì anh đâu có ăn. Nhưng hàng triệu phụ nữ, trẻ con và đàn ông đang ăn hằng ngày.

    Nếu không có trứng gà cũng không có bột dinh dưỡng, không có món ốp-la, không có món bột chiên mà bao nhiêu học sinh chờ đợi.

    Và quan trọng nhất, không có trứng gà lấy đâu ra gà.

    Gà tuy nhỏ bé, nhưng gà không phải do bò, do dê, thậm chí do người sản xuất. Gà chỉ duy nhất nở từ trứng gà.

    Thiếu gà, cả thế giới có thể không chết, nhưng tôi tin phải vào bệnh viện. Vì làm sao thế giới tồn tại khi không có phở gà, khi không có món gà rán, khi không có nước cốt gà và cháo gà? Và ai sẽ dạy bảo bọn trẻ con nếu tước đi của cha mẹ chúng cái chổi lông gà, một dụng cụ răn đe đã đi vào huyền thoại?

    Thiếu gà, tất nhiên là thiếu gà trống. Nếu anh có chút thể thao trong tim (tôi chả tin điều này) anh phải nhớ đội Pháp đã nhờ gà trống mà trở thành vô địch bóng đá thế giới ít nhất một lần.

    Tóm lại, tôi có vai trò của tôi, phẩm giá của tôi và các vitamin cũng như khoáng chất của tôi trong lòng trắng, lòng đỏ và cả trong vỏ. Tôi đã đi vào lịch sử với bài toán của Cô-lông và đi vào tranh sơn mài với màu trắng đặc trưng riêng biệt.

    Còn anh, Chứng Khoán kiêu kỳ, thất thường và hay đau ốm kia, anh là gì?

    Anh không có hình thù. Không tròn, không chữ nhật, không vuông. Nếu bảo anh méo mó cũng chả sai, và lúc này, anh chả những méo mó mà còn đang bẹp dí. Hình thức của anh chẳng gợi lên một vẻ đẹp nào.

    Anh chả nở ra sinh vật gì cả. Dù chim họa mi hay cá voi, dù châu chấu hay cào cào, những sinh vật làm lung linh hay làm rung chuyển thế giới này đều chả hề do chứng khoán sinh ra. Cái anh nở duy nhất là tiền nhưng điều đó ngày càng khả nghi.

    Một điều chắc chắn là không thể dùng chứng khoán làm bánh, từ loại bánh vớ vẩn hay loại cao quý như bánh Trung thu. Khi có ai bị ốm (càng ngày số ấy càng đông) người ta mang trứng gà vào thăm chứ mang chứng khoán chả khác gì ám hại.

    Anh cũng chưa bao giờ có mặt nổi trong tranh dân gian, trong hội họa, kiến trúc và đồ thủ công mỹ nghệ. Nếu có lên ti vi, anh không hề có da có thịt, có tâm hồn mà chỉ có vài cách vạch loằng ngoằng gọi là biểu đồ, vô cùng ghê rợn.

    Hỡi Chứng Khoán!

    Vậy thì việc anh xuống giá, việc anh mất đi điểm này điểm nọ, chỉ số đây chỉ số kia có gì mà ầm ĩ, có gì mà lâm nguy. Hàng chục triệu người ăn trứng gà, khi gà bị cúm còn chưa kêu la gì, trong khi có mấy ngàn người ăn chứng khoán, mà có thực sự ăn không hay toàn lăm lăm mua sau đó hy vọng bán lại cho đứa khác ăn?

    Nếu anh lâm nguy thì cứ để anh lâm nguy. Trong cuộc đời tôi, thiếu gì những lúc lâm nguy mà tôi vẫn phải tự mình vượt qua, tại sao anh lại đòi hỏi khác. Nếu anh xuống giá cứ để anh xuống giá, và giá trị của chúng ta là phải do chúng ta chứ phải đâu do người đến cứu.

    Nếu anh xanh thì anh cứ xanh, và nếu anh đỏ thì anh cứ đỏ. Cả đời tôi chỉ có lòng trắng và lòng đỏ, tôi có muốn ai nhuộm gì đâu? Tại sao khi anh đỏ anh lại kêu la như gà, mặc dù anh không phải gà?

    Chứng Khoán thân mến!

    Tôi không ghét bỏ gì anh, cả trứng vịt, trứng ngỗng hay trứng cá cũng chả ghét bỏ gì anh. Chúng tôi chỉ muốn anh nhìn lại mình, anh cứng rắn lên và anh trở về với hiện thực. Điều đó có lợi cho anh cũng như cho toàn xã hội, một xã hội mà có bao nhiêu thứ đang cần giữ gìn như vỏ trứng.

    Chào anh, chúc anh khỏe.

    Lê Trứng Gà

    (Theo TNO)
  6. chunjunxo

    chunjunxo Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    25/06/2008
    Đã được thích:
    1
    [-X
    [-X[-X[-X
  7. MonkeyBusiness

    MonkeyBusiness Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    28/02/2010
    Đã được thích:
    0
    Bác Chun đã nhìn thấy e đâu mà bẩu ko phải:))
  8. MonkeyBusiness

    MonkeyBusiness Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    28/02/2010
    Đã được thích:
    0
    Tình yêu thời chứng khoán



    Chưa bao giờ chứng khoán lại tác động đến đời sống kinh tế - xã hội nhiều như hiện nay. Cảnh tượng nhà nhà chơi chứng khoán, người người chơi chứng khoán vô tình tạo ra sự biến động lớn trong cuộc sống lứa đôi. Tuy nhiên sự tác động không hề giống nhau, nó phụ thuộc vào mức độ đam mê và sự tính toán được thua.

    Lệch pha

    “Anh mê em chán” hay “Em chán anh mê” là chuyện thường ngày ở huyện. Sự lệch pha này gây ra khối chuyện dở khóc dở cười. Thanh, nhân viên một công ty nước ngoài, suốt ngày vùi đầu trong công việc, không biết tí tẹo nào về chứng khoán nhưng bị khả năng làm giàu nhanh chóng của nó khuất phục nên quyết tâm “gạ” ông chồng nhát gan vào cuộc.

    Nhưng Hưng- một nhân viên bàn giấy ngân hàng NN, rất bằng lòng với những gì mình có: một công việc ổn định, một cô vợ biết kiếm tiền và ngôi nhà to đùng bố mẹ xây cho - hoàn toàn dửng dưng với hiện tượng mang tên chứng khoán. Trong khi Thanh chạy vạy được vài trăm triệu “ủy quyền” cho Hưng giao dịch (Trung tâm giao dịch nằm ngay dưới phòng Hưng).

    Chẳng có chút hứng thú “trò may rủi” này, Hưng chưa biết phải làm thế nào với số tiền lớn thì một người bạn xuất hiện ngỏ lời vay với khoản lãi suất trong mơ. Chỗ anh em, Hưng nhanh chóng gật đầu mà không biết thảm họa đang đến với mình vì Thanh “chỉ đạo” cho Hưng mua cổ phiếu của S96 và một vài cổ phiếu “có tương lai”. Số phận trớ trêu thế nào, những cổ phiếu này tăng như diều gặp gió, đặc biệt là S96 tăng từ 2x lên 110x. Thanh ngồi ở nhà sướng tê người, lấy giấy bút tính toán và kết luận lãi gần 2 tỷ đồng.

    Nhưng rồi không khí gia đình trở nên nặng nề khi Hưng thú nhận “lỗi lầm” với lời giải thích giàu có như vậy cũng đủ sung sướng rồi, đâu cần mạo hiểm, lao tâm khổ tứ làm gì. Song an phận không phải cách nghĩ của Thanh. Cô lồng lên chê bai, chỉ trích và lên án chồng. Đáng lo ngại hơn, Thanh quen được một “chuyên gia chứng khoán”, hai người thường xuyên điện thoại cho nhau rất chi hợp ý. Mối quan hệ của họ vẫn chỉ dừng lại ở “bạn tốt” nhưng ai mà biết được tình yêu chứng khoán có đưa đẩy họ đến tình yêu khác hay không.



    Khi Hưng thú nhận “lỗi lầm”, cô lồng lên chê bai, chỉ trích chồng

    Không trầm trọng như cặp đôi Hưng – Thanh nhưng mối quan hệ Mai - Trường cũng gặp không ít rắc rối. Đêm nghe bố mẹ bàn về Sacombank, sáng nghe người yêu thao thao bất tuyệt về các phân tích mang tầm cỡ chuyên gia, Mai muốn nổ tung đầu óc. Lúc đi chơi thay vì tán hươu tán vượn và nói những lời “cua trong lỗ cũng bò ra”, Trường biến điểm hẹn thành sàn giao dịch với các lời bình luận, với các cú điện thoại liên tiếp mà nội dung chỉ xoay quanh chứng khoán.

    Nói chung ngay cả chữ KISS ngọt ngào cũng nặng mùi cổ phiếu. Sau bao lần mất hứng, Mai tuyên bố “Anh chọn em hay chứng khoán?”. Trường trố mắt ra nhìn định nói một câu hay ra trò thì điện thoại reo, điện thoại của đối tác quan trọng, không thể bỏ lỡ. Kết quả là bây giờ Trường tay phải cầm điện thoại nói chuyện với “đối tác”, tay trái ngọt ngào năn nỉ Mai.

    Cùng pha

    Cứ tưởng cùng nhìn về một hướng thì mưa thuận gió hòa nhưng sự thực không hoàn toàn như vậy. Vẫn còn những cặp cùng chung niềm đam mê cháy bỏng vậy mà vẫn khó tránh khỏi rạn nứt. Hạnh – Trung là một ví dụ điển hình. Cùng nhau “chơi” chứng khoán từ khi thị trường chưa nóng, Hạnh, Trung kiếm được kha khá nhờ các quyết định sáng suốt, có phần… may mắn.

    Đến khi thị trường chứng khoán trở thành chảo lửa, mọi rắc rối bắt đấu nảy sinh. Không biết kiếm được nguồn tin “mật” tăng lợi tức ở đâu mà Hạnh nằng nặc đòi mua cổ phiếu FPT. Trung nhất định không chịu vì cho rằng không nên mua vào cái gì đã đến đỉnh cao. Cuối cùng lệnh ông không bằng cồng bà. Tuy nhiên ngay sau khi cổ phiếu trao tay, FPT rớt giá kỷ lục khiến hai chuyên gia méo mặt. Sau một hồi cãi vã đổ lỗi, quyền lựa chọn thuộc về Trung. Anh chàng này chọn SSI. Nhưng khi thị trường đổ, SSI cũng không gượng dậy nổi thế là Hạnh đi đường Hạnh, Trung đi đường Trung.



    Chứng khoán đã se duyên cho Dùng và Hường

    Có hậu hơn, cặp Dũng - Hường nhờ đam mê chứng khoán mà họ đã cứu một mối tình thanh mai trúc mã. Chơi với nhau từ bé, lớn lên thành một cặp đôi nên Dũng, Hường cùng góp vốn ra sàn dưới một tài khoản. Tình cảm của hai người sứt mẻ khi có một người thứ ba xen vào. Đúng lúc đó thị trường chao đảo, đứng trước nguy cơ trắng tay, hai người bỏ hết hận thù, chung vai đấu cật lấy lại những gì đã mất. Một đám cưới hạnh phúc vừa diễn ra là minh chứng cho mối tình đẹp thời chứng khoán.

    Trong thời điểm TTCK hấp dẫn như hiện nay, giới trẻ đam mê và muốn tìm kiếm cơ hội làm giàu từ chứng khoán là điều dễ hiểu. Nhưng dù có đam mê đến đâu, có lẽ các nhà đầu tư vẫn nên cân bằng việc kinh doanh và cuộc sống bình thường.

    Bích Vân (Eva.vn)
  9. chunjunxo

    chunjunxo Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Tham gia ngày:
    25/06/2008
    Đã được thích:
    1
    [​IMG]
  10. MonkeyBusiness

    MonkeyBusiness Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    28/02/2010
    Đã được thích:
    0
    Hóa ra đấy là cái ảnh thẻ hồi SV của bác e xin lỗi:D=))

Chia sẻ trang này