1. THÔNG BÁO VỀ VIỆC TUÂN THỦ QUY ĐỊNH PHÁP LUẬT KHI THAM GIA DIỄN ĐÀN

    Đề nghị toàn thể thành viên diễn đàn nghiêm túc tuân thủ Luật Chứng khoán, các quy định của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, đồng thời tuân thủ các quy định pháp luật liên quan đến an ninh mạng, giao dịch điện tử và trách nhiệm cá nhân khi đăng tải, chia sẻ thông tin trên môi trường mạng, bao gồm các quy định tại Nghị định 174/2026/NĐ-CP. xem thêm

Cuối tuần lang thang đọc báo thư giãn không khỏi giật mình, thảo nào VN nghèo vẫn hoàn nghèo

Discussion in 'Thị trường chứng khoán' started by ipmppd, Jul 2, 2010.

1623 người đang online, trong đó có 94 thành viên. 08:55 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 1)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. duongteo

    duongteo Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Dec 29, 2009
    Likes Received:
    461
    Kính gửi anh Nguyễn Huệ Chi,
    Sáng nay vào trang mạng của GS Trần Hữu Dũng, tôi thấy có dẫn đường link đến bài viết dưới đây kèm theo lời bình:

    Một thân hữu của viet-studies gởi tôi tin này, hỏi tôi "Ba Dũng đang làm trò ảo thuật gì đây?" Xin bạn nào biết viết giùm một bài soi sáng cho bà con!”
    Giật mình, tôi vội vàng vào đọc trực tiếp trên Tiền phong, và bàng hoàng khi thấy người ta đang làm xiếc!
    Càng giật mình hơn khi nhớ lại cách đây bốn năm, người ta đã dùng tất cả 750 triệu USD thu được từ phát hành trái phiếu ở nước ngoài cho Tập đoàn này!
    Vậy là sao? Chỉ trong vòng 4 năm, người ta đã chia nhau hết 750 triệu USD rồi sao? Sao tiền của dân, khoản nợ của con cháu mai sau được chia nhau một cách dễ dàng đến vậy?
    Tôi không hiẻu nổi, anh là người học rộng và am hiểu, thử lý giải giùm tôi với!
    Trân trọng kính thư

    Nguyễn Anh An

    Thưa anh Nguyễn Anh An, đến GS kinh tế học Trần Hữu Dũng cũng không lý giải nổi thì tôi lý giải sao được. Chỉ xin đăng lại bài viết của Phùng Sưởng trên báo Tiền phong cùng với lá thư của anh như một lời mào đầu để gợi ý với dư luận. May sao, khi chưa kịp lên khuôn thì có thêm bạn Hà Huy Sơn cũng bức xúc trước vấn đề này, vừa điểm qua tin tức trên báo và mạng từ ngày 10-6-2010 đến nay, vừa cung cấp cho BVN một vài nhận định ngắn gọn. Bởi vậy, dưới bài tường thuật của báo Tiền phong, chúng tôi tạm kết lại bằng mấy ý kiến của bạn ấy.
    Nguyễn Huệ Chi


    http://boxitvn.wordpress.com/2010/06/30/c%E1%BA%ADn-c%E1%BA%A3nh-con-tu-vinashin-ti-c%C6%A1-c%E1%BA%A5u-t%E1%BA%ADp-don-vinashin/

  2. dragonland_dn09

    dragonland_dn09 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    Dec 25, 2009
    Likes Received:
    0
    Thế thằng Bắc Triều Tiên sắp có chủ tịch 27 tuổi thì sao,không thấy nó có cả vũ khí hạt nhân đấy à ?
    Các ông cứ lo vớ lo vẩn,chết đâu đã có Liên Xô chịu.=))=))=))
  3. duongteo

    duongteo Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Dec 29, 2009
    Likes Received:
    461
    Văn hóa nghị trường và văn hóa từ chức

    Đăng bởi bvnpost on 30/06/2010
    Diệp Văn Sơn
    [​IMG] Trả lời chất vấn của Quốc hội, Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng có một câu nói để đời: "Sai thì phải sửa, làm trăm việc cũng có việc sai. Cứ nói theo quy định của pháp luật, nhưng pháp luật cũng có cái đạo. Phải tính toán sự việc sát thực tiễn cho phù hợp đạo đức con người với nhau. Nghiêm ở đây không phải sai chặt chém ngay, thế thì lấy đâu ra người làm. Dẹp đi là bầu không kịp". Thông thường đây là những gì không dễ bộc lộ vì áp lực của công luận, vì ràng buộc pháp lý và vì cả những toan tính cá nhân. Ông Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng bất chấp tất cả. Quả là một câu nói “gan ruột” của một người can đảm và hết sức chân thành. Hay vì ông ở cái thế muốn nói gì cũng được chăng?
    Than ôi! Sau bao nhiêu năm cách mạng, xã hội Việt Nam quay ngược trở lại cái thời tham nhũng hoành hành của Việt Nam cộng hòa xưa kia. Đấy là thời Thủ tướng Trần Văn Hương phải than thở: “Trị hết tham nhũng thì lấy ai mà làm việc”! Nhưng câu nói của ông Trần Văn Hương chỉ là sự phẫn uất trước thực trạng tồi tệ, chứ không không hề dám nhân danh cái “đạo” để biện minh cho cái “sai” như ông Nguyễn Sinh Hùng. Như thế, ông Nguyễn Sinh Hùng “can đảm” hơn ông Trần Văn Hương bội phần vậy!
    BVN xin đăng lại bài sau đây của ông Diệp Văn Sơn, nguyên Vụ phó phụ trách phía Nam, Bộ Nội vụ, liên quan đến phát biểu trên đây của ông Nguyễn Sinh Hùng.
    Anh Hoàng

    SGTT – Kỳ họp thứ 7 Quốc hội khoá XII khép lại với nhiều điều đọng lại trong lòng cử tri cả nước. Lần đầu tiên đại bộ phận cử tri cảm nhận ý nguyện của mình được lắng nghe khi các đại biểu bấm nút nói không với dự án đường sắt cao tốc. Thế nhưng, nghe chất vấn và trả lời chất vấn ở nghị trường, cử tri lại cảm thấy còn thiếu vắng một điều gì đó…
    Bỏ phiếu tín nhiệm chưa trở thành chuyện bình thường
    [​IMG]
    Tại phiên chất vấn các thành viên Chính phủ, đại biểu Nguyễn Đình Xuân đề nghị Quốc hội xem xét chỉ số tín nhiệm của Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Cao Đức Phát. Ảnh: T.L​
    Tại phiên chất vấn các thành viên Chính phủ, đại biểu Nguyễn Đình Xuân đề nghị Quốc hội xem xét chỉ số tín nhiệm của Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Cao Đức Phát. Vấn đề bỏ phiếu tín nhiệm đã được luật pháp quy định nhưng đến nay vẫn chưa trở thành chuyện bình thường trong hoạt động nghị trường. Một lý do đơn giản là chúng ta chưa xây dựng được văn hóa nghị trường. Đã vậy lại còn quy định phải có đủ 20% đại biểu Quốc hội đề nghị mới tiến hành bỏ phiếu tín nhiệm.
    Chuyện từ chức ở các nước được xem là bình thường. Cầu bị sập, xe lửa đụng nhau: Bộ trưởng Giao thông từ chức (Hàn Quốc, Ấn Độ); phát ngôn không chuẩn: một Bộ trưởng của nội các mới hai ngày tuổi ở Nhật cũng từ chức. Sữa bị phát hiện có melamine: Cục trưởng Cục Chất lượng Trung Quốc từ chức. Gần đây Thủ tướng Nhật Yukio Hatoyama từ chức vì không thực hiện được cam kết với cử tri giải quyết căn cứ quân sự Mỹ trên đảo Okinawa….
    Trách nhiệm thì có trách nhiệm về đạo lý, trách nhiệm về pháp lý và trách nhiệm về chính trị. Và những thứ trách nhiệm này chỉ có nghĩa khi các chế tài tương ứng có thể áp đặt được. Bằng không, chúng chỉ là những lời giáo huấn.
    Trách nhiệm pháp lý là trách nhiệm trước pháp luật. Trách nhiệm chính trị là trách nhiệm trước cử tri. Tất cả công dân ai cũng đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Tuy nhiên, không phải ai cũng phải chịu trách nhiệm trước cử tri.
    Trách nhiệm chính trị được xác lập dựa trên sự tín nhiệm và sự bất tín nhiệm. Trách nhiệm chính trị được đảm bảo bằng hai cách: thông qua bầu cử và thông qua hoạt động của cơ quan đại diện cho cử tri.
    Chế tài về trách nhiệm chính trị là sự bất tín nhiệm thông qua cơ quan đại diện của dân (Quốc hội và Hội đồng nhân dân), và cao nhất là sự bất tín nhiệm của người dân thông qua bầu cử hoặc trưng cầu dân ý. Do đó phải coi chuyện bỏ phiếu tín nhiệm là chuyện bình thường.
    Cản trở đối với văn hóa từ chức
    Từng có ý kiến giải thích việc ở ta khó xây dựng văn hóa từ chức vì, khác với ở các nước, chính khách làm chính trị như một sự thôi thúc chứ không phải để kiếm sống, do đó chuyện từ chức với họ dễ dàng hơn rất nhiều, còn ở Việt Nam, không khéo người ta trở thành quan chức vì mục đích kinh tế, do đó dễ dẫn tới tệ tham nhũng. Một nguyên nhân nữa là dư luận xã hội: thấy mình chưa tròn trách nhiệm, lương tâm cắn rứt, anh từ chức, nhưng đi đâu bà con, anh em cũng dị nghị là “ông đó thế nọ thế kia nên phải từ chức”. Dư luận xã hội nhiều khi không đánh giá là anh có liêm sỉ mà coi là anh có vấn đề.
    Quan trọng hơn, lâu nay chúng ta vẫn quan niệm rằng chức vụ của một ai đó là do nhân dân uỷ thác và do Đảng chịu trách nhiệm trước nhân dân bố trí hoặc giới thiệu ra ứng cử… Với quan niệm như vậy, cán bộ, công chức, quan chức các cấp xem việc bố trí, bổ nhiệm, lên xuống, ra vào là chuyện của tổ chức, còn bản thân chỉ biết tuân thủ.
    Mấy năm trước có nhiều chuyện bê bối xảy ra ở một sở nọ, có báo phỏng vấn vị Giám đốc: có ý định từ chức không? Vị Giám đốc trả lời rất thành thật: trong “từ điển” của mình không có hai chữ từ chức. Đảng phân nhiệm vụ gì thì phải làm, nếu Đảng thấy làm không được, Đảng bảo nghỉ mới nghỉ, mình không có quyền từ chức!
    Những vị trí lãnh đạo, quản lý trong các cơ quan nhà nước không phải là một đặc quyền, đó là một vị trí đầy thách thức dành cho những cá nhân có hoài bão phục vụ lợi ích công cộng, có khát vọng và có nhân cách mạnh mẽ.
    Công bằng mà nói, theo cơ chế thực thi công vụ của Nhà nước ta hiện nay, quả thật là khó lòng quy trách nhiệm cho cá nhân để xử lý. Mối quan hệ giữa trách nhiệm cá nhân và tập thể không phải bao giờ cũng được xử lý một cách phân minh.
    Quyền lực công phải được sử dụng một cách hiệu quả và tương thích với xu hướng xây dựng nền kinh tế thị trường ở Việt Nam: quyền lực và trách nhiệm phải minh bạch, rõ ràng. Những vị trí lãnh đạo, quản lý trong các cơ quan nhà nước không phải là một đặc quyền, đó là một vị trí đầy thách thức dành cho những cá nhân có hoài bão phục vụ lợi ích công cộng, có khát vọng và có nhân cách mạnh mẽ: dám hành động, dám chịu trách nhiệm và luôn ý thức rõ ràng rằng, họ có đối tượng phục vụ là nhân dân. Lợi ích của công chức gắn với chất lượng dịch vụ công mà họ cung ứng cho xã hội. Đó là điểm cốt lõi của một xã hội dân chủ.
    Hiện nay, người đứng đầu cơ quan công quyền vẫn chưa được toàn quyền quyết định tuyển dụng, sử dụng cán bộ, công chức dưới quyền trong cơ quan. Ngoài ra, trong bộ máy hành chính hiện nay vẫn có tình trạng một số cán bộ, công chức do cơ quan này sử dụng (như giao trách nhiệm, quyền hạn, nội dung công tác chuyên môn…) nhưng do một cơ quan khác quản lý (như đánh giá, đề nghị đề bạt, cách chức, xử lý…). Tại diễn văn từ nhiệm đọc trước kỳ họp thứ 9 Quốc hội khoá XI, nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải nói lên điều trăn trở của mình sau nhiều năm giữ cương vị người đứng đầu bộ máy hành chính là “công tác cán bộ nhiều khi vượt khỏi tầm tay”. Ông cho rằng, cần phải gắn quyền hạn của người sử dụng công chức với việc quản lý cán bộ công chức. Quả thật, khi có liên quan đến việc xử lý cán bộ cao cấp, nhiều Bộ trưởng khi giải trình trước Quốc hội đều viện dẫn văn bản của Đảng, ý kiến kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương. Thậm chí có trường hợp bị chất vấn về những bê bối có liên quan đến cá nhân thì viện lý do “đã trả lời với Ủy ban Kiểm tra Trung ương nên không trả lời trước Quốc hội”!
    Đừng lo lắng thái quá rằng cách chức nhiều thì không còn ai làm việc! Mỗi giai đoạn lịch sử sẽ sản sinh ra một thế hệ đủ sức gánh vác trọng trách lịch sử giao phó. Vấn đề là phải có một hệ thống tiến cử, tuyển chọn hiền tài công tâm, dân chủ và khoa học.
    D. V. S.
    Nguồn: SGTT


    http://boxitvn.wordpress.com/2010/06/30/van-ha-nghị-trường-v-van-ha-từ-chức/
  4. eegVN2009

    eegVN2009 Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Nov 25, 2009
    Likes Received:
    0
    Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau
    Song hào kiệt thời nào cũng có !
    Nghĩ tới câu nói thật tự hào của tiền nhân mà buồn quá !
  5. bocap1

    bocap1 Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Dec 23, 2009
    Likes Received:
    0
    chuyển cho PVN lại nhạt phèo [r2)]
  6. emlaemem

    emlaemem Thành viên rất tích cực

    Joined:
    May 29, 2008
    Likes Received:
    10
    :)) Các bác không để ý trên tivi hay báo ở VN họ =" người dân " thường nói đến từ " tiền của nhà nước " không như xem phim Mẽo họ " dân Mẽo " nói " tiền của người dân đóng thuế " Chỉ khi nào thay đổi được 2 cụm từ đó VN sẽ hóa rồng :)>-
  7. georgestark

    georgestark Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Apr 23, 2007
    Likes Received:
    0

    Chuyện gì ư? Nếu như các bác bớt chút quyền và chịu khó dãn dân bằng cách chuyển các cơ quan hành chính, trường học chính, bệnh viện chính ra ngoại ô (từ đó các cơ quan tư nhân, thương mại, dịch vụ và dân sẽ đi theo) --> giải quyết bài toán về mật độ dân.

    Tiếp theo là mật độ xe. Giả sử trung bình thay 2 chiếc xe máy bằng 1 ô tô (có ô tô thường xuyên chở 3 hoặc 4 nhưng có ô tô đi riêng nên tính trung bình là 2), thì mật độ chiếm diện tích đường không tăng lên là bao vì đặt 2 xe máy cạnh ô tô thì ô tô chiếm nhiều diện tích hơn tuy nhiên khi lưu thông thì tương đương nhau, thậm chí 2 xe máy chiếm nhiều diện tích đường và dễ gây hỗn loạn giao thông hơn nhiều. Chưa kể việc ách tắc là do sự đa phương tiện và thiếu làn đường quy định (cũng k quy định nổi cái gì cho xe máy cả). Điều này đã được nghiên cứu bởi các chuyên gia giao thông Nhật Bản và họ khẳng định khả năng đường xa (ngay cả hiện tại) của VN vẫn đáp đứng được lưu lượng xe nếu không đa phương tiện

    Tiếp theo là giảm thuế nhập khẩu ô tô còn 0%, đồng thời tăng thuế giao thông như thuế cầu đường, phí đỗ xe công cộng, phí phạt nặng cho vi phạm luật giao thông. Điều này có nhiều mục đích: gỡ bỏ chế độ bảo hộ ngành ô tô trong nước yếu kém (hay k tồn tại?), giúp người dân trung bình tiếp cận được phương tiện tiên tiến để nâng cao đời sống đồng thời nâng cao ý thức giao thông, giúp nâng cao cơ sở hạ tầng giao thông bằng cách xây đường từ các nguồn thu phí giao thông như ở trên. Song song với việc dãn dân, giá ô tô giảm sẽ khiến nhiều người không ngại ra ở những nơi khá xa như Hoà Lac, Hà Tay và đi làm bằng ô tô (50km chỉ hết 20' nếu hệ thống đường chuẩn và cơ quan không rơi vào vùng trung tâm như kiểu phố cổ)

    E không học quản trị giao thông nhưng đây là một vài ngu ý của e. Các bác đừng chém mạnh tay ;))
  8. VN_OTC

    VN_OTC Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Joined:
    Oct 24, 2006
    Likes Received:
    2,724

    Bác này chuẩn.
  9. anh2sg

    anh2sg Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    Apr 21, 2007
    Likes Received:
    0

    ** bọn Vinashin, làm ăn như kẹc mà bày đặt. Thực ra bọn nó bày vẽ ra đủ trò để rút tiền về túi tư thôi
  10. LIAR_HN

    LIAR_HN Thành viên quen thuộc

    Joined:
    May 13, 2010
    Likes Received:
    0
    Chia ra để lấp liếm đánh bùn sang ao - trò này xưa rùi

Share This Page