1. THÔNG BÁO VỀ VIỆC TUÂN THỦ QUY ĐỊNH PHÁP LUẬT KHI THAM GIA DIỄN ĐÀN

    Đề nghị toàn thể thành viên diễn đàn nghiêm túc tuân thủ Luật Chứng khoán, các quy định của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, đồng thời tuân thủ các quy định pháp luật liên quan đến an ninh mạng, giao dịch điện tử và trách nhiệm cá nhân khi đăng tải, chia sẻ thông tin trên môi trường mạng, bao gồm các quy định tại Nghị định 174/2026/NĐ-CP. xem thêm

Phải thấy nhục thấy khổ vì là người Việt Nam con cháu mới ngẩng mặt với thế giới

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi phuongnight, 22/03/2008.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
614 người đang online, trong đó có 115 thành viên. 18:24 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 8541 lượt đọc và 140 bài trả lời
  1. tntstock

    tntstock Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    19/02/2008
    Đã được thích:
    0
    Bác nói đúng ,dân tộc nào cũng có niềm tự hào của mình.Bác phuonglai không tự hào là người Việt vì đơn giản hơn bác ấy cũng chả có gì tự hào với chính mình.Nếu tôi là Võ Nguyên Giáp thì tôi có thể tự hào với cả thế giới về chính mình ,về dân tộc mình.Người Việt có thể tự hào hay không là do chính bản thân mỗi con người Việt mình gióp sức tạo nên.
    Bác không có lòng tự hào vì là người Việt thì dù bác có là người Mỹ bác cũng sẽ chả tự hào gì vì là người Mỹ đâu vì đơn giản bản thân bác chả có gì đáng tự hào .
    Vài lời thật của tôi mong mọi người đừng cười.
  2. chimxulong

    chimxulong Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    02/01/2007
    Đã được thích:
    3
    DCM thằng Phuongnight ! Nó lại mong nó sinh ra không phải người VN thì khác gì nó chửi bố mẹ nó đẻ ra nó là một sai lầm. cái loại người báng bổ cả gốc rễ của mình thì muôn đời không khá được. không ai chọn được bố mẹ mình cả con ạ. tôi thấy nhục thay cho bố mẹ nó các bác ạ. đẻ ra một thằng con, tốn bao mồ hôi nuôi nó thành "thằng người" vậy mà đến một ngày nhận ra nó chỉ là một đống thịt không suy nghĩ, không liêm sỉ thì còn gì đau bằng. Nghèo thì phải học, phải cố gắng chứ quay lại chửi gốc rễ của mình thì thật vô học.
    Làm ông nộn ruột !
    Các bác thông củm !
  3. chuthangbom

    chuthangbom Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    18/07/2007
    Đã được thích:
    0
    thì đúng là mình phải tự hào là người Việt Nam rồi;
    khổ nỗi bác chủ tô-píc đặt tên cường điệu quá, nhưng vế 2 của đầu đề là nói về tương lai. Bàn nhiều về chuyện này, đôi khi lại thành diễn đàn văn học mất.
    Lại sa đà, chán.
    Lỡ tay gõ chữ rồi, gõ nốt. Mình rất khoái những bài viết của bác Vương Trí Nhà, đặc biệt là tác phẩm phiếm luận "NHÂN NÀO QUẢ ẤY", các bác tham khảo 1 chuyện xem (nếu lạc đề, các bác bỏ quá cho nhé :D):

    Bảy bước tới tha hóa
    Vương Trí Nhàn

    Hồi nhỏ, cũng như một số bạn bè cùng tuổi, tôi là đứa trẻ đãng trí, hay đánh mất những thứ lặt vặt: khi cái khăn mùi xoa, cái mũ, khi quyển truyện hoặc cái bút chì. Thông thường bố mẹ ở nhà cho qua không mắng mỏ gì đáng kể. Nhưng đâu một hai lần, tôi nhớ không những bị đánh cho mấy roi cứ gọi là quắn đít, mà còn bị hỏi căn hỏi vặn:

    Mẹ đã nhắc con giữ cẩn thân cơ mà.
    Chạy nhảy thế nào mà đánh mất, kể lại xem nào.
    Thử nhớ lại xem, con đánh rơi ở đâu? Con đã để ý đi tìm chưa?....

    Đến bây giờ tôi cũng không nhớ lần ấy đánh mất cái gì, chỉ đoán chắc là mấy thử đắt tiền lắm, chứ không phải ba cái đồ vớ vẩn như mọi khi. Người ta chỉ phải suy nghĩ về sự mất mát khi cái bị đánh mất được coi là quan trọng.

    Liên hệ tới chuyện ngày nay:

    Niềm thiết tha với cái tốt cái đẹp vốn nằm trong tâm trí chúng ta từ thuở thiếu thời, khi đang còn cắp sách đến trường. Mấy chục năm nay, Nhà nước cách mạng cũng luôn luôn kêu gọi mỗi thành viên của xã hội gắng trau dồi đạo đức. Câu nói của thầy Mạnh "Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất? thường được nhắc nhở vì trong một hình thức cũ, ló lại diễn tả tốt nhất nội dung chủ yếu của đạo đức mới - sự vững vàng của nhân cách. Nhưng liệu có thể nói mỗi người chúng ta đã làm được điều chúng ta mong mỏi?

    Giả sử bây giờ, ra giữa buổi họp, tôi bảo ông nọ bà kia là thoái hoá biến chất, mọi người sẽ cho tôi là có hiềm khích gì đó với họ, nên mới ăn nói sỗ sàng như vậy. Nếu tôi lại mạnh mồm khái quát rằng nay là lúc không ít người trong chúng ta đang hư hỏng đi, thì người ta sẽ bảo tôi là liều lĩnh vô căn cứ, là không có cái nhìn toàn cục, không thấy "mặt tốt là chủ yếu?.

    Nhưng nhiều lúc ngồi một mình tỉnh táo, đối diện với lương tâm, hẳn nhiều người chúng ta phải công nhận là quanh mình số người hiền lành thánh thiện ngày một ít, số khôn ranh kiếm chác ngày một nhiều thêm. Và tự ta nữa, nghiêm khắc mà nói, ta cũng đang sống không phải như ta mong muốn. Ở đây không nói tới những tội lỗi đã thành danh mục quản lý của pháp luật, mà chỉ nói tới những thói xấu nho nhỏ những thói xấu vẫn bị coi là không đáng kể, và dễ bị bỏ qua: Xoay xỏa vụ lợi. Làm dở báo cáo hay qua loa vô trách nhiệm. Khéo léo tô vẽ mình trước cấp trên. Hùa theo đám đông, nói cho đám đông vừa lòng, chứ không dám nói sự thật.. Có phải là không ít thì nhiều, hàng ngày chúng ta đã để cho những thói xấu đó lộng hành? So với con người lý tưởng mà ta muốn noi theo, khi bước vào đời, thì thật ra ta đang xa dần, thậm chí có những phẩm chất tốt mà ta có từ lúc còn trẻ và cứ tưởng giữ được mãi, bây giờ đã bị đánh mất.

    Nay không còn là lúc sợ ai lục vấn mình như cậu bé năm xưa nữa. Nhưng có lẽ, với tư cách người có học, sống nhiều bằng ý thức, cũng nên quan sát chính mình xem xem một quá trình tâm lý như thế nào đã xảy ra, khi ta tự đánh mất một phần tốt đẹp ở con người mình như vậy.

    Dưới đây là một vài nhận xét tôi rút ra từ kinh nghiệm bản thân và qua quan sát những người gần gũi chung quanh:

    1. Sự kiếm sống hàng ngày là một khái niệm lâu nay chúng ta hay lẩn tránh và nó chỉ tồn tại như một giá trị ẩn, không được mang ra tính toán công khai. Nhưng phải nhận nó vẫn là nhu cầu có thực, hàng ngày gây sức ép với mọi người. Có nhiều việc ta biết là trái đạo lý song vẫn phải làm, chẳng qua chỉ là nhằm kiếm thêm ít tiền bạc, để cùng với đồng lương còm cõi, duy trì sự sống của bản thân và gia đình.

    2. Các thói xấu lấn lướt ta mỗi ngày một ít. Thời gian đầu ta thường vừa làm vừa tự nhủ: chỉ chấp nhận đầu hàng lần này nữa thôi, sau sẽ không bao giờ tái diễn! Nhưng càng về sau, sự dằn vặt càng thưa thớt đi. Đời sống hàng ngày mang lại bao nhiêu căng thẳng mệt mỏi, khiến cho mỗi người chỉ có cách trượt theo thói quen và tránh nhất là gây thêm cho mình những phiền phức.

    3. Có một điều ta thường viện ra để an ủi, ấy là khi thử đưa mắt quan sát thấy không phải chỉ có riêng mình làm bậy, mà chung quanh, cả những người có uy danh hơn, có trách nhiệm hơn, cũng đâu có giữ được lý tưởng - "Hơi đâu gái goá lo việc triều đình" - đấy là lý lẽ của những cái đinh ốc bé nhỏ.

    4. Khái quát hơn. quả thật có nhiều việc thấy trái với lương tâm ta vẫn cứ làm, vì xem ra chung quanh mình, mọi người đều hành động như vậy.

    Mà cảm giác sống theo tập thể ăn vào ta rất nặng. Ta sợ trở thành đơn độc lại càng sợ mang tiếng là chơi trội, dám khác mọi người(!).

    5. Người ta ai mà chẳng vừa sống vừa trông trước trông sau xem cách sống của mình được đánh giá ra sao, và được đền đáp ra sao. Đến lúc thấy bao nhiêu cố gắng của mình cũng vô ích, những người tốt như mình thường thua thiệt, còn những kẻ xấu cứ được đủ thứ và lại leo cao mãi lên thì đành ngán ngầm buông xuôi (Sau khi phát hiện điều này, một số sẽ dãy dựa cốt vớt lại ít quyền lợi mà họ cho rằng họ đáng được hưởng. Từ ấy trở đi, họ dám sống rất làn bạo).

    6. Chắc chắn trong ta không bao giờ chết hẳn con người lý tưởng, con người tha thiết với sự nghiệp chung. Giả sử được xã hội dang tay dìu đỡ thì sau những lầm lỡ ban đầu, cũng dễ tu tỉnh trở lại. Nhưng mọi chuyện quá ì ạch. Có vẻ như điều mà xã hội mong đợi hơn cả ở các thành viên chỉ là những câu khẩu hiệu chung chung. Cái phần suy thoái trong ta chớp ngay lấy cơ hội thuận lợi đó. Nảy sinh tình trạng phân thân, sống một đằng, nói một nẻo và bởi lẽ, trước mặt bàn dân thiên hạ, giữa thanh thiên bạch nhật, ta vẫn luôn mồm nói điều tốt, nên càng yên tâm xoay xỏa kiếm chác trong bóng tối.

    7. Đến lúc nào đó, ta chợt nhận ra "rằng quen mất nết đi rồi", có lẽ sẽ không bao giờ hoàn lương được. Sự lo sợ có tới (lo sợ chứ không phải hối hận) và để hóa giải, ta xoay sang cấu cúng, xin xỏ, hối lộ thánh thần. Mê tín chính là mắt xích cuối cùng của sự tự làm hỏng, nhờ cô mê tín, các khâu hoạt động khác có thể diễn ra một cách êm đẹp. Đại khái giống như một thứ bảo hiểm!

    Khi một đứa trẻ đánh mất của quý gì đó, người ta phải căn vặn hỏi han xem quá trình đánh mất diễn ra như thế nào bởi nghĩ rằng qua đó, giúp cho nó biết tự giữ gìn của cải và từ nay trở đi không đánh mất nữa.

    Quá trình tha hoá, quá trình tự đánh mất mình ở chúng ta có chỗ khác. Ai cũng chỉ sống một lần trên đời, cái gì mất đi thì vĩnh viễn không lấy lại được nữa.

    Vậy cần gì phải mang bản thân ra mà tra khảo cho thêm rách việc?

    Có thể có một số người đã nghĩ thế và họ có lý của họ. Nhưng trong bài báo này, tôi muốn để nghị một cách nghĩ khác: ít ra chúng ta cũng nên sòng phẳng với nhau. Sự đánh giá chính xác về bản thân nên được xem như một phần di sản của một lớp người đang sống để lại cho các lớp kế tiếp, và nếu như nhờ thế một phần, mà những người sau ta sống không giống ta, tức là ta đã trở nên hữu ích.

  4. FM100mhz

    FM100mhz Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    08/03/2008
    Đã được thích:
    0
    Em không bàn về người Vietnam hay không ? trước mắt các bác hãy cố gắng làm " người" đúng nghĩa chứ không phải là 1 dạng animal.
    1 điều kiện để trở thành " người" là đừng chối bỏ nguồn cội.
  5. 4everlonely

    4everlonely Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    26/04/2007
    Đã được thích:
    0
    Dân tộc Việt nam đầy lòng tự trọng, một số bác tự ti quá đáng, chuyện thằng Tiến chỉ là cá biệt.
  6. insurancebroker

    insurancebroker Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    07/04/2006
    Đã được thích:
    0
    Nhưng từ những nòi giống như của thằng Tiến này nó sẽ ảnh hưởng đến thế hệ sau. Tốt nhất là đào thải nó.
  7. phuongnight

    phuongnight Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    07/04/2007
    Đã được thích:
    74
    Nó bắt cởi hết quần áo để tuyển vợ đây, tự hào đi, 4000 năm lịch sử chứ 4 triệu năm maf không có một phát minh khoa học , một tư tưởng để lại cho nhân loại thì tự hào bằng niềm tin mù quáng à . Tôi đảm bảo nhân loại không cần có dân tộc Việt Nam vẫn văn minh còn dân tộc Việt Nam mà không nhờ các sản phẩm trí óc của người Trung Hoa, người Ba Tư, Người La mã V.v.v thì sẽ thế nào. Đừng chửi tôi, chẳng bị các bác chửi tôi cũng đủ nhục nhã , tủi phận lắm rồi
    http://www.vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2008/04/3BA00BCF/
  8. cutisun

    cutisun Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    20/11/2005
    Đã được thích:
    0
    Bác tự ti quá, vậy bác tiêu diệt những tên như thằng Tiến đi.
  9. cohoinew

    cohoinew Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    18/04/2006
    Đã được thích:
    0
    Bác cũng là người VN, cũng chưa làm được gì cho đời cả. Đáng lẽ bác phải tự chửi mình trước, bác phải chửi cha mẹ mình sao lại sinh ra mình bất tài vô dụng thế này

    Giầu người ta ghét
    Nghèo người ta khinh
    giỏi, thông minh không sử dụng
  10. chuthangbom

    chuthangbom Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    18/07/2007
    Đã được thích:
    0
    >> Thói hư tật xấu của người Việt (trong con mắt các nhà trí thức nửa đầu thế kỷ 20) - Vương Trí Nhàn - Theo Thể thao Văn hoá
    Thiết thực nhưng lại phù phiếm (Đào Duy Anh, Việt Nam văn hóa sử cương, năm 1938)
    Về tính chất tinh thần thì người Việt Nam đại khái thông minh, nhưng xưa nay thấy ít người có trí tuệ lỗi lạc phi thường. Sức ký ức thì phát đạt lắm, mà giàu trí nghệ thuật hơn trí khoa học, giàu trực giác hơn luận lý(1). Phần nhiều người có tính ham học, song thích văn chương phù hoa hơn là thực học, thích thành sáo(2) và hình thức hơn là tư tưởng hoạt động. Não tưởng tượng thường bị não thực tiễn hoà hoãn bớt, cho nên dân tộc Việt Nam ít người mộng tưởng mà phán đoán thường có vẻ thiết thực.
    Tính khí cũng hơi nông nổi, không bền chí, hay thất vọng, hay khoe khoang trang hoàng bề ngoài, ưa hư danh và thích chơi cờ bạc. Não sáng tác(3) thì ít, nhưng mà bắt chước, thích ứng , dung hoà thì rất tài. Người Việt Nam lại rất trọng lễ giáo, song cũng có não tinh vặt, hay bài bác chế nhạo.
    (1) tự nhiên cảm thấy hơn là do suy luận mà biết.
    (2) những gì đã quá quen.
    (3) nói theo cách nói hiện thời, tức "sức sáng tạo" nói chung.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này