1. THÔNG BÁO VỀ VIỆC TUÂN THỦ QUY ĐỊNH PHÁP LUẬT KHI THAM GIA DIỄN ĐÀN

    Đề nghị toàn thể thành viên diễn đàn nghiêm túc tuân thủ Luật Chứng khoán, các quy định của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, đồng thời tuân thủ các quy định pháp luật liên quan đến an ninh mạng, giao dịch điện tử và trách nhiệm cá nhân khi đăng tải, chia sẻ thông tin trên môi trường mạng, bao gồm các quy định tại Nghị định 174/2026/NĐ-CP. xem thêm

Phải thấy nhục thấy khổ vì là người Việt Nam con cháu mới ngẩng mặt với thế giới

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi phuongnight, 22/03/2008.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
801 người đang online, trong đó có 115 thành viên. 19:22 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 8541 lượt đọc và 140 bài trả lời
  1. nguoitinhtramnam2006

    nguoitinhtramnam2006 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    02/12/2006
    Đã được thích:
    0
    Việt nam có thằng như này thì ko khá lên được đâu. Thời buổi bây giờ là phải đức trí tín tâm thực sự mới làm ăn và tồn tại được.
  2. chuthangbom

    chuthangbom Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    18/07/2007
    Đã được thích:
    0
    Thú thực đôi lúc xem mấy trang tô-píc này còn thú vị hơn xem cái món đông lạnh trên bảng điện tử; mà cũng kỳ lạ hơn là kiểu điều hành ttck của các bác nhà mình; mọi người mua bán đang xôm - rụp 1 cái, hạn chế 1%, 2%, chẳng nói khi nào bỏ hạn chế này cả. Mà ai cũng ngầm hiểu là nó phải tăng cỡ chục hoặc vài chục phiên thì tớ mới bỏ cái hạn chế này - đúng là hài vãi. (ý kiểu là tớ bắt nó phải >= giá trị nào đó)
    Trong buôn bán, có người sở trường gom hàng khi thị trường lên, có người chờ giá rẻ nhất mua; sao lại bắt phải cứ trên xyz thì mới hết hạn chết biên độ, có nghĩa nếu ai đó toán chuẩn giá thấp nhất để đầu tư thì sẽ thất vọng, vì bị bóp lại mất rồi.
    Vài bác, hài hước nhận xét, tại sao cứu chứng khoán, có lẽ chủ yếu vì hai lý do:
    + Vì nếu ck xuống, làm cho các đại gia nghèo đi;
    + Nếu nó rẻ, người nghèo vn mình mua được chứng khoán, thành nhà đầu tư, làm chủ các doanh nghiệp. Sau này, thị trường ấm lại, trở thành người giàu, ghét.

    Lan man quá, thôi, trích bài viết của bác Vương Trí Nhàn để các bác tham khảo:

    QUÁ KHỨ VẪN ĐANG CÓ MẶT​

    Tạp chí Xưa và nay - cơ quan của Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam cho in trong số 4 tháng 7/94 bài viết của học giả Nguyễn Văn Xuân ?oVụ tai tiếng lớn nhất về ngoại thương Việt Nam giữa thế kỷ XVIII? (thật ra là đăng lại của tạp chí Thông tin Khoa học và Phát triển - Đà Nẵng). Nội dung chính của bài báo là thuật lại nhận xét của một người Pháp khi đem hàng đến bán ở Việt Nam (chủ yếu lúc ấy là Đằng Trong). Trong nhật ký của mình, Pièrre Poivre - tên người Pháp - than thở:
    - Muốn vào đất nước này làm ăn thì phải mang theo nhiều lễ vật. Người xứ Đàng Trong nghèo, quan lại ở vương phủ vụ lợi. Ngay chúa cũng tham lam nên quan lại cũng đua theo.
    - Tôi chẳng còn biết tin cậy ai hết. Chung quanh chỉ thấy toàn bọn trộm cắp.
    - Điều làm tôi bối rối khi phải thương lượng với người ở đây là chẳng bao giờ họ nói một lời chân thật. Hôm nay đồng ý, mai đã chối từ. Họ hứa rồi lại rũ bỏ lời hứa, chẳng chút e ngại. Họ kéo cà kê công việc cốt kiếm lợi... Càng cho nhiều, họ càng vòi.

    Giá kể hồi đang còn phải đương đầu với các thế lực ngoại xâm, trước những lời chê bai thẳng thừng kiểu ấy, người ta dễ nghĩ chẳng qua đó là sự vu cáo hèn hạ của bọn thực dân, chúng thường viện đủ cớ này cớ nọ để xâm lược nước ta. (Lúc ấy, thậm chí không ai tính chuyện để những nhận xét kiểu ấy lọt ra trên mặt báo). May thay, nay là lúc hoàn cảnh đã khác. Nhiều người có thể đồng tình với Nguyễn Văn Xuân khi ông không dừng lại ở từng lời từng chữ mà chỉ lưu ý tới tinh thần căn bản toát ra qua những nhận xét nói trên. Bằng một giọng điềm đạm, ông bảo "tiên trách kỷ hậu trách nhân" "mà trong lẽ phải có người có ta"..., phải chăng có những điều đáng ngẫm nghĩ sâu xa đối với những ai muốn lấy lịch sử làm bài học và phải học những gì khi mở cuộc ngoại thương.

    Buôn bán cũng là văn hóa

    Lâu nay, khi bàn đến di sản văn hóa của dân tộc, thông thường người ta nghĩ đến Hồ Gươm - chùa Một Cột, khu lăng tẩm Huế, chùa Thiên Mụ, chùa Vĩnh Nghiêm... tóm lại là những di sản vật chất.
    Song, trong nghĩa đầy đủ của nó, di sản văn hóa còn bao gồm cả di sản tinh thần như thói quen sống, sinh hoạt, lời ăn tiếng nói, cách quan hệ trong làng ngoài nước và các loại hình ứng xử xã hội khác. Hình thành đôi khi tự phát, song đã hình thành rồi, chúng trở nên một thứ ký ức tập thể, có sức lưu truyền qua nhiều thế hệ.
    Có người sẽ bảo: nói gì lạ thế, buôn bán đâu có phải là văn hóa.
    Nếu hiểu văn hóa theo nghĩa hẹp, thì văn hóa và buôn bán là hai lĩnh vực hết sức xa lạ. Nhưng nếu hiểu văn hóa theo nghĩa rộng (như Đào Duy Anh hiểu trong Việt Nam văn hóa sử cương, 1938) thì buôn bán (thương mại) là thuộc về kinh tế sinh hoạt, một trong ba bộ phận chính của văn hóa (hai bộ phận kia là xã hội sinh hoạt và trí thức sinh hoạt). Qua buôn bán, trước tiên là buôn bán trong nước, người ta thấy trình độ chủ động của một cộng đồng xã hội trong việc tự điều chỉnh các sản phẩm làm ra. Trong việc buôn bán với nước ngoài, vai trò chi phối của văn hóa càng rõ. Ở đây thấy rất rõ trình độ tổ chức của xã hội, ý niệm chung của từng cộng đồng trong xã hội về giàu nghèo, về sự công bằng. Nhất là ở đây, người ta có dịp bộc lộ tự ý thức về chính mình cũng như ý niệm của cộng đồng về những kẻ khác.

    Sức sống dai dẳng và khả năng thay đổi

    Ai cũng biết văn hóa là một cái gì lâu bền. Trong văn hóa, muốn thay đổi mọi chuyện phải có thời gian.
    Có một lý do nữa, để chúng ta có thể nói chắc rằng những thói quen buôn bán cũng là văn hóa: đến nay dưới nhiều biến dạng khác nhau, chúng vẫn tồn tại và sức sống của chúng phải nhận là khá dai dẳng. Chỉ cần đọc các bài báo phanh phui vài vụ làm ăn và nhất là nghe dân trong giới kháo nhau, cũng có thể thấy cách buôn bán của ta hôm nay không thiếu chuyện kỳ cục. Một mặt, không ít nhà buôn ở ta vụng về kém cỏi, tham vặt, lại dễ bị lừa. Mặt khác, với các đối tác làm ăn đứng đắn, thì còn phải rất lâu, qua sự nỗ lực trên nhiều phương diện, trước tiên là trên phương diện nhận thức, chúng ta mới thật sự trở thành những bạn hàng đáng tin cậy.
    Thế có nghĩa là chuyện ?obuôn bán không thành văn hóa? ở ta là một thứ định mệnh, dân ta không bao giờ bỏ nổi cái nếp cũ?!
    Không hẳn! Xưa, cha ông cứ làm mà các cụ không biết rằng có người nghĩ thế này thế khác về mình. Nay là lúc sự giao lưu trên thế giới được mở ra rộng rãi, không phải chỉ hàng hóa được trao đổi mà những nhận xét về nhau cũng được trao đổi. Miễn chúng ta không tự lừa mình, mà thẳng thắn nhìn vào sự thực, chúng ta sẽ nghe được mọi nhận xét đã có và có thể có. Miễn là chúng ta muốn giao lưu buôn bán một cách lâu dài, thì với một sự nhạy cảm có thừa, người Việt sẽ tự nhận diện chính xác để rồi cải thiện được hình ảnh của chính mình.
    Là cái lâu bền, nhưng văn hóa - ở đây là những di sản vô hình - cũng là cái thay đổi được, nếu người ta biết phục thiện, nghĩa là mang vào mọi hoạt động một chút lý tính cần thiết.

    Vương Trí Nhàn (trong tuyển tập Nhân nào Quả ấy)



    Được chuthangbom sửa chữa / chuyển vào 12:27 ngày 04/04/2008
  3. occupied_caroi

    occupied_caroi Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    15/12/2006
    Đã được thích:
    0
    Mịa , nghe tuyên bố nổ như ngô rang ấy. Thấm nhuần tư tưởng nhồi sọ quá.
    Em chẳng thấy nhục vì là người Việt, nhưng cũng chẳng lấy làm tự hào gì. Ra nước ngoài, qua các cửa khẩu sân bay, mới thấy làm công dân Việt nam được "trọng vọng" thế nào. Tới các sân bay ở Malaysia, Bangkok....hay bắt gặp cảnh những công nhân xuất khẩu lao động VN nằm ngồi ngổn ngang trong các sân bay chờ " chủ LĐ" tới đón....vừa thương vừa cám cảnh dân tộc mình.
    Công dân nước ngoài đi làm hay đi du lịch nước khác vẫn được quan tâm và bảo vệ theo luật pháp của họ (thông qua các cơ quan đại diện tại nước ngoài như đại sứ quán, lãnh sự quán...) chứ công dân Việt Nam có bỏ xác xứ người thì cũng là chuyện nhỏ....người Việt nam đất chật người đông, mất một vài mạng không ảnh hưởng gì. Điển hình là các vụ việc sinh viên VN bị hành hung và hãm hại ở nước ngoài...
    Sang Lào hay Cambodia gặp nhân viên cửa khẩu của họ tươi cười chào đón, về sân bay VN nhìn mặt mấy chú hải quan như đâm lê. Mịa, lấy ví dụ là Lào hay Cambodia để các bác thấy họ nghèo hơn mình, lạc hậu hơn mình nhưng mọi người đều ý thức được lợi ích và trách nhiệm công việc của họ. Đâu như mấy thằng hải quan mất dạy nhà mình....
    Tự hào hay tự ti thì cũng nêu ra lý do đi các bác. Đừng hô hào rỗng tuếch....lớn rồi...có phải trẻ ranh đâu mà xí xóa hay nhồi sọ?
  4. vietsua

    vietsua Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    09/11/2004
    Đã được thích:
    0
    Đúng là người VN mình tự làm mình hen kém đi, thiếu lòng tự tôn dân tộc. Dân thì gian, quan thì tham, lính thì bất nhân.
  5. Face_to_destiny

    Face_to_destiny Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    19/08/2005
    Đã được thích:
    0
    Và đặc biệt là có một số thằng dân vừa bất trung vừa bất hiếu
  6. tusanhdieu

    tusanhdieu Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    10/05/2005
    Đã được thích:
    0
    Đúng vậy, chữ tín quí hơn vàng, nhưng chữ tình còn quí hơn cả tín nữa. Thằng Vũ Xuân Tiến này ko thể làm ăn với ai được nữa. Nhục, sinh năm 1970 gần 40 chục tuổi đầu rồi đấy, lại sỹ quan quân đội nữa.
  7. 4everlonely

    4everlonely Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    26/04/2007
    Đã được thích:
    0
    Đến bao giờ Việt nam mới khá lên nhỉ?
  8. dadieu55

    dadieu55 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    18/11/2007
    Đã được thích:
    0
    Đọc cái topic này tôi thấy rùng mình và nổi da gà, trên này đa phần là các bạn trẻ mà có những ý nghĩ quái đản như vậy.............
  9. huongman

    huongman Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    17/02/2005
    Đã được thích:
    0

    Nạn lạm dụng tình dụng trong cơ quan giữa xếp và nhân viên bao giờ mới kết thúc?
  10. MrSieuRua

    MrSieuRua Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    16/01/2008
    Đã được thích:
    420
    Hì hì, Sếp iem xinh đáo để, đang hy vọng bị lạm dụng đây.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này