1. THÔNG BÁO VỀ VIỆC TUÂN THỦ QUY ĐỊNH PHÁP LUẬT KHI THAM GIA DIỄN ĐÀN

    Đề nghị toàn thể thành viên diễn đàn nghiêm túc tuân thủ Luật Chứng khoán, các quy định của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, đồng thời tuân thủ các quy định pháp luật liên quan đến an ninh mạng, giao dịch điện tử và trách nhiệm cá nhân khi đăng tải, chia sẻ thông tin trên môi trường mạng, bao gồm các quy định tại Nghị định 174/2026/NĐ-CP. xem thêm

SRB - Giao dịch rất đáng ngờ !

Discussion in 'Thị trường chứng khoán' started by trumspam, Jun 22, 2010.

Thread Status:
Not open for further replies.
3423 người đang online, trong đó có 248 thành viên. 14:14 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 1)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. nguoive.cuoipho

    nguoive.cuoipho Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    May 17, 2010
    Likes Received:
    0
    Người mẹ điên

    Vương Hằng Tích (Trung Quốc)

    Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.

    Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.

    Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.

    Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: "Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!". Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm.

    Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.

    Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: "Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?". Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: "Đừng... đừng...". Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: "Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?". Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, "phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.

    Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: "Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!". Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi: "Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!". Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.

    Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa lại.

    Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: "****** là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi." Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà lang sói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?

    Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.

    Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: "Thụ, mau đi xem, ****** về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!" Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: "Thụ... bóng... bóng...". Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào tôi với vẻ lấy lòng. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này. Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: "Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là ****** như thế này đấy!"

    Tôi tức tối đáp lại nó: "Nó là ****** ấy! ****** mới là con điên ấy, ****** mới là thế này!" Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.

    Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng.

    Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.

    Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được..." Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: "Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..."

    Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Đừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...". Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là ****** đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi: "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!"

    "A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!" Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Đánh tôi, đánh tôi!"

    Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!". Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.

    Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: "Thụ... ô...". Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Phạm Gia Hỷ cầm đầu trêu chọc. Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị Phạm Gia Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng "vút" kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ Phạm Gia Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.

    Mẹ vì tôi gây ra đại hoạ, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Mẹ!" đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà. Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín. Đây là những người do nhà Phạm Gia Hỷ nhờ tới, bố Phạm hung hãn chỉ vào cha tôi nói: "Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, ****** tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra."

    Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà họ Phạm, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ. Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngăn bàn tay bạo lực của cha. Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó. Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. "Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành hoạ đấy thôi!". Cha lại nhìn tôi nói: "Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!". Tôi gật đầu, tôi hiểu.

    Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.
    Một góc Khu tự trị Ân Thi-tỉnh Hồ Bắc (TQ)
    Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.

    27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì.

    Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: "Không, ****** đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi: "****** có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!" Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...

    Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: "Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..." Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.

    Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: "Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!"

    ( Trang Hạ dịch)



    TRĂNG NGHẸN là bài thơ của Hoài Tường Phong vừa đoạt giải Nhất cuộc thi thơ đồng bằng sông Cửu Long do các Hội Văn học - Nghệ thuật trong khu vực nầy liên kết tổ chức, tỉnh Cần Thơ đăng cai. Nhưng một sự cố lạ lùng chưa từng có đã xảy ra: Nhà thơ Phạm Sĩ Sáu, trưởng Ban Giám khảo cho hay, một số cơ quan "có thẩm quyền" ở thành phố Cần Thơ (thực chất là không có thẩm quyền) đã yêu cầu Ban Giám khảo chọn lại bài khác để trao giải Nhất, vì bài nầy u ám quá. "Trăng thì phải sáng, thậm chí rất trong sáng chớ không thể nào nghẹn được". Ban Giám khảo đã quyết định không chấm lại, cuối cùng họ quay sang tác giả. Nhà thơ Hoài Tường Phong cho biết, mấy ngày nay chủ tịch Hội Văn nghệ Cần Thơ yêu cầu ông làm đơn từ chối giải thưởng với lý do "tôi không có gởi dự thi". Ông khẳn định rằng "tôi đã gởi dự thi", sau đó vị chủ tịch Hội Văn nghệ lại yêu cầu ông làm đơn xin từ chối giải thưởng với lý do "Thơ tôi có nhiều câu chữ không phù hợp với tiêu chí cuộc thi". Ông Phong nói "Đó là việc thẩm định của Ban Giám khảo".
    Xin miễn bình luận về sự kiện nầy. Mời các bạn đọc bài thơ TRĂNG NGHẸN đã được công bố giải Nhất vừa qua.


    Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
    Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
    Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
    Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.
    Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,
    Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.
    Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,
    Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.

    Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,
    Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.
    Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn còn đó,
    Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.

    Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,
    Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa ****.
    Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,
    Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.

    Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
    Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.
    Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
    Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.

    Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
    Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
    Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
    Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.

    Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
    Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
    Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
    Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.

    Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,

    Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.

    Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,

    Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.



    PS: Đã 8 năm rồi e không đọc thơ phú............
  2. nguoive.cuoipho

    nguoive.cuoipho Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    May 17, 2010
    Likes Received:
    0

    Vì sao người Do Thái giỏi làm kinh tế ?

    Cựu chủ tịch FED Alan Greenspan là người Do Thái.
    Karl Marx, Alan Greenspan, Paul Krugman, George Soros, Michael Bloomberg...đều là những người gốc Do Thái rất thành công.
    [​IMG]


    Cả một dân tộc giỏi làm kinh tế

    Chúng ta đều biết người Do Thái (thời cổ gọi là Hebrew) là dân tộc thành công nhất trên nhiều lĩnh vực trí tuệ, nhưng có lẽ ít ai biết họ thực ra còn cực kỳ xuất sắc trên mặt kinh tế, tài chính, thương mại.

    Họ đạt được những thành tựu đó trong hoàn cảnh cực kỳ khó khăn: toàn bộ dân tộc Do Thái buộc phải sống lưu vong phân tán, “ăn nhờ ở đợ” suốt 2000 năm qua trên khắp thế giới, đi tới đâu (trừ ở Mỹ) cũng bị xa lánh hoặc hắt hủi, xua đuổi, tước đoạt, thậm chí hãm hại, tàn sát vô cùng dã man, bị cấm được sở hữu bất cứ tài sản cố định nào như nhà đất, tài nguyên thiên nhiên ....

    Chỉ cần lướt các mạng tìm kiếm là ta có thể sưu tầm được ngay một số thành tựu cực kỳ gây ấn tượng của người Do Thái trên lĩnh vực kinh tế, dù là về mặt lý thuyết hay thực tiễn. Hãy xem một số số liệu sau đây:

    Rất nhiều nhà lý thuyết kinh tế hàng đầu thế giới là người Do Thái, các lý thuyết họ xây dựng nên đã ảnh hưởng vô cùng to lớn nếu không nói là quyết định tới quá trình trình tiến hóa của nhân loại:

    - Karl Marx (Các Mác) người khám phá ra “giá trị thặng dư” và xây dựng học thuyết kinh tế chủ nghĩa cộng sản sẽ thay thế cho chủ nghĩa tư bản, được gọi là một trong hai người Do Thái làm đảo lộn cả thế giới (người kia là Jesus Christ);

    - Alan Greenspan 17 năm liền được 4 đời Tổng thống Mỹ tín nhiệm cử làm Chủ tịch Cơ quan Dự trữ Liên bang (FED, tức Ngân hàng Nhà nước Mỹ) nắm quyền sinh sát lớn nhất trong giới tài chính Mỹ, thống trị lĩnh vực tài chính tiền tệ toàn cầu;

    - Paul Wolfowitz cùng người tiền nhiệm James Wolfensohn, hai cựu chủ tịch Ngân hàng Thế giới, tổ chức tài chính có tác dụng rất lớn đối với các nước đang phát triển;

    - 41% chủ nhân giải Nobel kinh tế thời gian 1901-2007 là người Do Thái (cộng 13 người), chẳng hạn Paul Samuelson (1970), Milton Friedman (1976) và Paul Krugman (2008) … là những tên tuổi quen thuộc trong giới kinh tế thế giới hiện nay, các lý thuyết của họ được cả thế giới thừa nhận và học tập, áp dụng...

    Nhiều nhà giàu nổi tiếng thế giới từng tác động không nhỏ tới chính trị, kinh tế nước Mỹ và thế giới là người Do Thái. Đơn cử vài người :

    - Jacob Schiff, chủ nhà băng ở Đức, sau sang Mỹ định cư; đầu thế kỷ XX do căm ghét chính quyền Sa Hoàng giết hại hàng trăm nghìn dân Do Thái ở Nga, ông đã cho chính phủ Nhật Bản vay 200 triệu USD (một số tiền cực kỳ lớn hồi ấy) để xây dựng hải quân, nhờ đó Nhật thắng Nga trong trận hải chiến Nhật-Nga năm 1905. Nhớ ơn này, trong đại chiến II Nhật đã không giết hại người Do Thái sống ở Trung Quốc tuy đồng minh số Một của Nhật là phát xít Đức Hitler có nhờ Nhật “làm hộ” chuyện ấy.

    - Sheldon Adelson, người giàu thứ 3 nước Mỹ năm 2007, với tài sản cá nhân lên tới 26,5 tỷ USD.

    - George Soros giàu thứ 28 ở Mỹ (7 tỷ USD) nổi tiếng thế giới hiện nay về ý tưởng đầu tư và làm từ thiện quy mô lớn.

    - Michael Bloomberg có tài sản riêng 5,1 tỷ USD, làm thị trưởng thành phố New York đã 8 năm nay với mức lương tượng trưng mỗi năm 1 USD và là chủ kênh truyền hình Bloomberg nổi tiếng trong giới kinh tế, đang được mong đợi sẽ là ứng cử viên Tổng thống Mỹ khóa tới...

    Cộng đồng Do Thái ở Mỹ chiếm một nửa tổng số người Do Thái trên toàn thế giới là quần thể thiểu số thành công nhất ở Mỹ dù chỉ chiếm 2,5% số dân. Khoảng một nửa số doanh nhân giàu nhất Mỹ, 21 trong số 40 nhà giàu đứng đầu bảng xếp hạng của tạp chí Forbes là người Do Thái, và cộng đồng Do Thái có mức sống bình quân cao hơn mức trung bình của nước này.

    Họ nắm giữ phần lớn nền kinh tế tài chính Mỹ, tới mức người Mỹ có câu nói “Tiền nước Mỹ nằm trong túi người Do Thái”. Nhờ thế trên vấn đề Trung Đông chính phủ Mỹ xưa nay luôn bênh vực và viện trợ Israel.

    Nước Israel nhỏ bé với hơn 5 triệu người Do Thái tuy ở trên vùng sa mạc khô cằn nhưng nông nghiệp và các lĩnh vực kinh tế, khoa học kỹ thuật đều rất phát triển, dân rất giàu, GDP đầu người năm 2003 bằng 19.000 USD. Nhờ sức mạnh mọi mặt ấy, quốc gia nhỏ xíu này đã đứng vững được trong làn sóng hằn thù và công kích của cả trăm triệu người A Rập xung quanh ...

    Nguyên nhân do đâu?

    Vì sao người Do Thái giỏi làm kinh tế trên cả hai mặt lý thuyết và thực hành như vậy? Lịch sử đã chứng minh, yếu tố quyết định thành công của một dân tộc bắt nguồn từ truyền thống văn hóa của dân tộc ấy.

    Để tìm hiểu truyền thống văn hóa của dân tộc này có lẽ ta cần tìm hiểu các nguyên tắc chính của đạo Do Thái (Judaism), tôn giáo lâu đời nhất thế giới còn tồn tại tới ngày nay và là chất keo bền chắc gắn bó cộng đồng, khiến dân tộc này giữ gìn được nguyên vẹn nòi giống, ngôn ngữ, truyền thống văn hóa mặc dù phải sống phân tán, lưu vong và bị kỳ thị, xua đuổi, hãm hại, tàn sát dã man suốt 2000 năm qua.

    Có thể nói, nếu không có chất keo ấy thì từ lâu dân tộc Do Thái đã bị tiêu diệt hoặc đồng hóa và biến mất khỏi lịch sử. Đạo Do Thái là tôn giáo duy nhất thành công trên cả hai mặt: giữ được sự tồn tại của dân tộc và hơn nữa đưa họ vươn lên hàng đầu thế giới trên hầu hết các lĩnh vực trí tuệ.

    Muốn vậy, ta thử điểm qua vài nét về Kinh thánh của người Do Thái (Hebrew Bible) – kinh điển này hơn 10 thế kỷ sau được đạo Ki-tô lấy nguyên văn làm phần đầu Kinh Thánh của họ và gọi là Cựu Ước, nhằm phân biệt với Tân Ước do các nhà sáng lập Ki-tô giáo viết. Ta cũng cần xem xét một kinh điển nữa của đạo Do Thái gọi là Kinh Talmud, quan trọng hơn cả Cựu Ước, có đưa ra nhiều nguyên tắc cụ thể cho tới thời nay vẫn còn giá trị về kinh doanh, buôn bán.

    Trước hết người Do Thái có truyền thống coi kiến thức trí tuệ là thứ quý nhất của con người.

    Kinh Talmud viết: Tài sản có thể bị mất, chỉ có tri thức và trí tuệ thì mãi mãi không mất đi đâu được. Các ông bố bà mẹ Do Thái dạy con: Của cải, tiền bạc của chúng ta đều có thể bị kẻ khác tước đoạt nhưng kiến thức, trí tuệ trong đầu óc ta thì không ai có thể cướp nổi.

    Với phương châm đó, họ đặc biệt coi trọng việc giáo dục, dù khó khăn đến đâu cũng tìm cách cho con học hành; ngoài ra họ chú trọng truyền đạt cho nhau các kinh nghiệm làm ăn, không bao giờ giấu nghề. Người Do Thái có trình độ giáo dục tốt nhất trong các cộng đồng thiểu số ở Mỹ, thể hiện ở chỗ họ chiếm tỷ lệ cao nhất trong sinh viên các trường đại học hàng đầu cũng như trong giới khoa học kỹ thuật và văn hóa nghệ thuật.

    Thứ hai, đạo Do Thái đặc biệt coi trọng tài sản và tiền bạc. Đây là một điểm độc đáo khác hẳn đạo Ki-tô, đạo Phật, đạo Nho, ta cần phân tích thêm.

    Có lẽ sở hữu tài sản là một trong các vấn đề quan trọng nhất của đời sống loài người, là nguyên nhân của cuộc đấu tranh giữa con người với nhau (đấu tranh giai cấp) và chiến tranh giữa các quốc gia. Heghel, đại diện nổi tiếng nhất của triết học cổ điển Đức từng nói: “Nhân quyền nói cho tới cùng là quyền (sở hữu) về tài sản.” Chính Marx cũng nói: Chủ nghĩa cộng sản “là sự phục hồi chế độ sở hữu của cá nhân trên một hình thức cao hơn”.

    Rõ ràng, chỉ khi nào mọi người đều có tài sản, đều giàu có thì khi ấy mới có sự bình đẳng đích thực, người người mới có nhân quyền. Một xã hội có phân hóa giàu nghèo thì chưa thể có bình đẳng thực sự. Đạo Do Thái rất chú trọng nguyên tắc làm cho mọi người cùng có tài sản, tiền bạc, cùng giàu có.

    Triết gia Max Weber viết: “Đạo Ki-tô không làm tốt bằng đạo Do Thái, vì họ kết tội sự giàu có.” Quả vậy, Chúa Jesus từng nói: “Lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào nước Chúa” (Tân Ước, Mathew 19:24), ý nói ai giàu thì khó lên thiên đường, ai nghèo thì dễ lên thiên đường hơn – qua đó có thể suy ra đạo Ki-tô thân cận với người nghèo khổ. Nho giáo và đạo Phật lại càng khinh thường tài sản, tiền bạc, coi nghèo là trong sạch, giàu là bẩn thỉu.

    Ngược lại Cựu Ước ngay từ đầu đã viết: “Vàng ở xứ này rất quý” (Genesis 2:12). Ý tưởng quý vàng bạc, coi trọng tài sản vật chất đã ảnh hưởng lớn tới người Do Thái, họ đều muốn giàu có.

    Khái niệm tài sản xuất hiện ngay từ cách đây hơn 3000 năm khi vua Ai Cập bồi thường cho vị tổ phụ của bộ lạc Do Thái là Abraham, khiến ông này “có rất nhiều súc vật, vàng bạc” (Genesis 13:2). Thượng Đế Jehovah yêu cầu Abraham phải giàu để có cái mà thờ cúng Ngài. Thượng Đế cho rằng sự giàu có sẽ giúp chấm dứt nạn chém giết nhau. Khi Moses dẫn dân Do Thái đi khỏi Ai Cập cũng mang theo rất nhiều súc vật.

    Những người xuất thân gia đình giàu có hồi ấy như Jacob, Saul, David ... đều được Cựu Ước ca ngợi là có nhiều phẩm chất tốt, lắm tài năng, lập được công trạng lớn cho cộng đồng dân tộc và đều trở thành lãnh đạo, vua chúa. Ngược lại, văn hóa phương Đông thường ca ngợi phẩm chất của những người nghèo.

    Trọng tiền bạc là đặc điểm nổi bật ở người Do Thái.

    Họ coi đó là phương tiện tốt nhất để bảo vệ mình và bảo vệ dân tộc họ. Quả vậy, không có tiền thì họ làm sao tồn tại nổi ở những quốc gia và địa phương họ sống nhờ ở đợ, nơi chính quyền và dân bản địa luôn chèn ép, gây khó khăn.

    Hoàn cảnh ấy khiến họ sáng tạo ra nhiều biện pháp làm giàu rất khôn ngoan. Thí dụ cửa hiệu cầm đồ và cho vay lãi là sáng tạo độc đáo của người Do Thái cổ đại – về sau gọi là hệ thống ngân hàng. Buôn bán cũng là một biện pháp tồn tại khi trong tay không có tài sản cố định nào.

    Người ta nói dân Do Thái có hai bản năng: thứ nhất là bản năng kiếm tiền; thứ hai là bản năng làm cho tiền đẻ ra tiền – họ là cha đẻ của thuyết lưu thông tiền tệ ngày nay chúng ta đều áp dụng với quy mô lớn (còn ai kiếm tiền dễ hơn ngành ngân hàng?).

    Tuy vậy, sự quá gắn bó với tiền bạc là một lý do khiến người Do Thái bị chê bai. Bạn nào đã đọc tiểu thuyết Ai-van-hô (Ivanhoe) của Walter Scott chắc còn nhớ mãi hình ảnh ông lão Do Thái Isaac (I-sắc) đáng thương, bố của nàng Rebeca xinh đẹp và thánh thiện, lúc nào cũng khư khư giữ túi tiền và bị hiệp sĩ Đầu Bò nhạo báng khinh bỉ thậm tệ. Kịch của Shakespeare đưa ra nhiều hình ảnh khiến người ta có cảm giác người Do Thái bần tiện, ích kỷ, xảo trá. Tập quán cho vay lãi của người Do Thái bị nhiều nơi lên án.

    Hệ thống cửa hiệu của người Do Thái ở Đức là đối tượng bị Quốc Xã Hitler đập phá đầu tiên hồi thập niên 30. Người Đức có câu ngạn ngữ “Chẳng con dê nào không có râu, chẳng người Do Thái nào không có tiền để dành.” Karl Marx từng viết: Tiền bạc là vị thần gắn bó với người Do Thái; xóa bỏ chủ nghĩa tư bản sẽ kéo theo sự xóa bỏ chủ nghĩa Do Thái.

    Người Do Thái có đóng góp rất lớn về lý thuyết và thực hành trong việc xây dựng nền kinh tế tư bản chủ nghĩa.

    Đạo Do Thái coi làm giàu là bổn phận nặng nề của con người; nói “nặng nề” vì người giàu có trách nhiệm to lớn đối với xã hội: họ không được bóc lột người nghèo mà phải chia một phần tài sản của mình để làm từ thiện. Những người Do Thái giàu có luôn sống rất giản dị, tiết kiệm và năng làm từ thiện. Soros từng cúng 4 tỷ USD (trong tổng tài sản 7 tỷ) cho công tác từ thiện. Không một nhà giàu Do Thái nào không có quỹ từ thiện của mình. Từ đây có thể hiểu được tại sao cộng đồng Do Thái lại cùng giàu có như thế.

    Theo Nguyễn Hải Hoành
    Dongtac
  3. nguoive.cuoipho

    nguoive.cuoipho Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    May 17, 2010
    Likes Received:
    0

    Trung Quốc: mặt trái của những vĩ đại

    Từ sau chánh sách mở cửa kinh tế của Đặng Tiểu Bình phát động vào tháng 12 năm 1978, Trung Quốc tự phong và thế giới xưng tụng Trung Quốc là một khủng long đang chỗi dậy. Đặc biệt người Pháp hay dùng những ẩn dụ tượng hình để thần thoại hóa Trung Quốc, nào là lời nói của Napoléon khi xưa «Quand la Chine s’éveillera, le monde tremblera» (Khi Trung Quốc thức dậy, thế giới sẽ rung chuyển) được Alain Peyrefitte, một tổng trưởng của nội các De Gaulle lập lại dùng làm tựa cho quyển sách nổi tiếng của ông vào năm 1973, nào là « Quand la Chine change le monde» của Erik Izraelewicz vào năm 2005, và gần đây (2007), José Frèches, một nhà Trung hoa học (sinologue) đã lộng ngôn đề tựa cho quyển sách của ông « Quand les Chinois cesseront de rire, le monde pleurera » (Khi người Trung Quốc không cười nữa, thế giới sẽ khóc).

    Trung Quốc có thực sự vĩ đại đến độ làm tắt tiếng cười của nhân loại hay Trung Quốc chỉ là một người khổng lồ đang mắc nhiều chứng bịnh trầm kha.



    Không ai biết rõ Trung Quốc bởi lẽ chính người Trung Quốc, cho dù thông thái, cũng không biết hết đất nước của họ. Sách vở viết về Trung Quốc không sao kể xiết, và một người suốt cả đời sống với sách vở Trung Quốc, ông David Watt, Giám Đốc Bộ Sách Đông Nam Á của Thư Viện Cornell, đã thố lộ vài tháng trước khi mất là ông chỉ biết một ít về Trung Quốc.

    Trong ý nghĩa ấy, bài viết chỉ là một thứ tạp luận, bổ túc cho những tài liệu chính trị mà người Việt chúng ta gần đây đọc được qua internet và báo chí về hiểm họa Trung Quốc đối với Việt Nam. Một cách cụ thể hơn, bài viết còn mang mục đích như một thứ cẩm nang thông tin cho những du khách muốn biết sơ lược về đất nước nầy trước khi đặt chân đến, đặc biệt những địa danh dịch ra tiếng Việt chắc sẽ giúp du khách bớt đi bối rối khi nghe nói hay phải đọc những tài liệu bằng tiếng quan thoại.



    Căn bản của sự vĩ đại : đất rộng và dân đông

    Trung Quốc rộng 9,6 triệu km2, đứng hạng ba trên thế giới sau Liên Sô và Canada, có 20 341 km ranh giới với 14 quốc gia :

    - phía Bắc và Tây Bắc (5) : Nga, Mông Cổ, Kazathstan, Kirghstan, Tadjikistan,

    - phía Tây và Tây Nam (5): Afghanistan, Pakistan, Népal, Bhoutan, Ấn Độ,

    - phía Nam (3) : Miến Điện, Lào, Việt Nam (riêng với VN dài 1282 km)

    - phía Đông (1) : Bắc Hàn.



    Tuy Liên Sô và Canada có diện tích rộng hơn Trung Quốc, nhưng hai nước nầy không được vinh dự mang tên vĩ đại. Trung Quốc vĩ đại bởi lẽ ngoài đất rộng, Trung Quốc còn có một dân số khổng lồ. Cuối năm 2009, dân số Trung Quốc là 1,3 tỷ và …thêm một con số lẻ tẻ (số lẻ tẻ nầy hơn cả dân số của Canada). Theo công bố chính thức của Tân Hoa Xả là 1 338 triệu ( 10/2009)

    Nhưng dưới mắt người Tây Phương và cả người dân Trung Quốc, những con số thống kê do Trung Quốc công bố rất ngờ vực, bởi lẽ chính phủ thêm bớt tùy theo nhu cầu.

    Ngày 6 tháng giêng năm 2005, nhật báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của nhà nước tuyên bố là đứa con trai mang số 1, 3 tỷ vừa được sinh ra tại một bệnh viện ở Bắc Kinh. Tin thực buồn cười, bởi lẽ với một quốc gia có 40 000 trẻ sơ sinh mỗi ngày, cứ 4 giây đồng hồ thì có một đứa trẻ ra đời và với một hệ thống bệnh viện đủ loại trên một lãnh thỗ rộng hơn 9 triệu km2, với phương tiện truyền thông tại nhiều địa phương còn lạc hậu thì làm sao xác định được số thứ tự của một trẻ sơ sinh.

    Michel Cartier, trong một nghiên cứu tỉ mỉ dựa vào các niên giám dân số và các tài liệu thống kê của Trung Quốc từ 1982 đến 2000 đã đi đến kết luận là con số 1,3 tỷ kể trên chỉ là ước định dựa vào tỷ lệ số sinh và số tử chứ chẳng dựa vào một thống kê khoa học nào. Ông còn nói thêm dân số Trung Quốc thực sự có thể nhiều hơn, vì với chánh sách đứa con duy nhất, nhiều dân quê không khai báo đứa con thứ hai, nhưng dù sao đó cũng là một con số chuẩn để từ đó tính dân số về sau. (Frédéric Lasserre. L’éveil du dragon, p. 307-311).

    Trung Quốc cũng cho biết là mỗi năm Trung Quốc tăng độ 10 triệu dân, do đó mới có con số 1,3 tỷ vào năm 2005 và thêm 38 triệu vào năm 2009.

    Không phải chỉ có thống kê dân số bị ngụy tạo mà đa số thống kê trong nhiều lãnh vực cũng gian dối, đặc biệt về kinh tế. Một bài viết trong tờ Foreign Policy tháng 9 năm 2009 đã chứng minh vài sự kiện trong muôn một về sự bất khả tín những con số của chính quyền Trung Quốc đưa ra. Theo tờ báo nầy thì Tổng cục Thống kê của Trung Quốc đã công bố là sản lượng công kỹ nghệ của Trung Quốc đã tăng trong tháng 4/2009 là 8,3% so với cùng thời gian nầy năm trước và số tiêu thụ điện năng thì giảm 3,5%. Tổng Cục Thống Kê cũng cho biết là thị trường bán lẻ cũng tăng lên 14,8%. Làm sao mà công kỹ nghệ tăng sản lượng khi mà tiêu thụ điện năng giảm, số đầu tư ngoại tệ giảm (giảm 21%, con số xác thực do các ngân hàng đầu tư cung cấp), và làm sao mà thị trường bán lẻ gia tăng khi mà 20 triệu thợ di cư thất nghiệp và tỷ lệ thất nghiệp tại các thành phố từ 4 đến 10%. Tổng Cục Thống kê cũng công bố là số xe hơi bán ra ở Trung Quốc trong tháng 4/2009 là 1, 15 triệu chiếc, trong khi tại Hoa Kỳ chỉ có 820 000 chiếc. Con số trên bị «lật tẩy » khi đọ lại với con số phát hành bảng số của bộ *******, cơ quan phát hành số xe.

    Trong một cuộc hợp báo hồi tháng 9 năm 2008, Phó Thủ Tướng Lý Quốc Cường cũng đã công nhận ngành Thống Kê Trung Quốc còn yếu kém.

    Trước tình trạng ngụy tạo số thống kê, tạo sai lệch về thông tin và gây khó khăn trong việc soạn thảo chính sách kinh tế vĩ mô, chính phủ đã ban hành chỉ thị có hiệu lực từ ngày 1 tháng 5/2009 theo đó bất cứ cơ quan nào báo cáo sai lệch hoặc ngụy tạo dữ kiện sẽ bị trừng phạt. Nếu cấp lãnh đạo đòi hỏi cấp dưới ngụy tạo thống kê sẽ bị cách chức, sa thải hay xét xử trước tòa án. Theo Tân Hoa Xã, đây là lần đầu tiên chính phủ có biện pháp chế tài đối với hiện tượng « tham nhũng thống kê», nhưng theo Yi XianRong, một nhà nghiên cứu của CASS (China Academy of Social Sciences) thì « bao giờ chính phủ không thay đổi chánh sách thi công, thì bấy giờ chuyện gian trá thống kê vẫn tồn tại » (xinhuanet.com)

    Gian trá thống kê là chuyện thường tình của Trung Quốc, và những vĩ đại của Trung Quốc, có chuyện là sự thực, có chuyện là thổi phòng và nhiều chuyện là láo khoét. Đó là một loại mặt trái phổ quát của những vĩ đại Trung Quốc.



    Mỗi tỉnh Trung Quốc là một quốc gia

    Với một diện tích bao la và một dân số khổng lồ, Trung Quốc lại phân chia ra rất ít đơn vị hành chánh, do đó mỗi đơn vị hành chánh có diện tích và dân số to lớn như một quốc gia.

    Trung Quốc có 56 chủng tộc trong đó 92% là người Hán cư trú trong vùng nội địa Trung Quốc, còn 55 chủng tộc dân tộc thiểu số cư trú đa số ở các khu tự trị vùng ngoại vi .

    Trung Quốc có 22 tỉnh (vì lý do chính trị, Trung Quốc kể Đài Loan như tỉnh thứ 23), 4 thành phố trực thuộc trung ương mà mỗi thành phố được xem như một tỉnh, 5 khu tự trị, và 2 đặc khu hành chánh có quy chế chánh trị riêng (một quốc gia, hai hệ thống).





    STT

    Đơn vị hành chánh

    Thủ phủ

    Dân số

    (triệu)



    4 thành phố trực thuộc

    trung ương



    cuối 2007

    1

    Bắc Kinh (Beijing)



    16,3

    2

    Thiên Tân (Tianjin)



    11

    3

    Trùng Khánh (Chongqing)



    28

    4

    Thượng Hải ( Shanghai)



    13,8



    22 tỉnh





    1

    Hắc Long Giang (Hailongjiang)

    Cáp Nhĩ Tân (Harbin)

    38,2

    2

    Cát Lâm (Jilin)

    TrườngXuân (Changchun)

    27,3

    3

    Liêu Ninh (Liaoning)

    Thẩm Dương (Shenyang)

    43

    4

    Hà Bắc (Hebei)

    Thạch Gia Tran (Shijia…)

    69,4

    5

    Hà Nam (Henan)

    Trịnh Châu (Zhengzhou)

    98,7

    6

    Sơn Tây (Shanxi)

    Thái Nguyên (Taiyuan)

    34

    7

    Sơn Đông (Shandong)

    Tế Nam (Jinan)

    93,6

    8

    Thiểm Tây (Shaanxi )

    Tây An (Xian)

    37,5

    9

    Giang Tô (Jiangsu)

    Nam Kinh (Nanjing)

    76,2

    10

    An Huy (Anhui)

    Hợp Phi (Hefei)

    66,7

    11

    Triết Giang (Zhejiang)

    Hàng Châu (Hangzhou)

    50,6

    12

    Hồ Bắc (Hubei)

    Vũ Hán (Wuhan)

    60,7

    13

    Hồ Nam (Hunan)

    Trường Sa (Shangsha)

    68

    14

    Giang Tây (Jiangxi)

    Nam Xương (Nanchang)

    43,7

    15

    Phúc Kiến (Fujian)

    Phúc Châu (Fuzhou)

    35,8

    16

    Quảng Đông(Guangdong)

    Quảng Châu (Guangzhou)

    94,5

    17

    Cam Túc (Gansu)

    Lan Châu (Lanzhou)

    26

    18

    Thanh Hải (Qinghai)

    Tây Ninh (Xining)

    5,5

    19

    Tứ Xuyên (Sichuan)

    Thành Đô (Chengdu)

    81,2

    20

    Quý Châu (Guizhou)

    Quý Dương (Guiyang)

    40

    21

    Vân Nam (Yunnan)

    Côn Minh (Kunming)

    45

    22

    Hải Nam (Hainan)

    Hải Khẩu (Haikou)

    8,4











    5 khu tự trị dân tộc thiểu số





    1

    Nội Mông Cổ (Mongolie)

    Hohhot

    24

    2

    Ninh Hạ (Ningxia) người Hồi

    Ngân Xuyên

    6

    3

    Tân Cương(Xinjiang) ng. Uygur

    Urumqi

    21

    4

    Tây Tạng (Tibet/Xizang)

    Lhassa

    2,8

    5

    Quảng Tây (Guangxi) ng. Choan

    Nam Ninh

    50











    2 đặc khu hành chánh





    1

    Hongkong



    6,9

    2

    Macau



    0,5



    Với một diện tích và dân số to lớn như vậy, tổ chức hành chánh và chánh trị Trung Quốc hoàn toàn dựa theo mô hình của đảng Cộng Sản theo kiểu kim tự tháp có 5 cấp bậc:

    1- chính phủ trung ương (1, 3 tỷ dân)

    2- 4 thành phố trực thuộc trung ương có tư cách như một tỉnh (dân số trung bình : 17 triệu) + 22 tỉnh và 5 khu tự trị (dân số trung bình : 45 triệu)

    3- 333 thành phố (dân số trung bình : 3,7 triệu)

    4- 2816 thị trấn/huyện ( comtés) ; dân số trung bình 600 000

    5- 44 016 làng (communes) : dân số trung bình : 30 000

    Cơ cấu trên được điều khiển bởi 70 triệu công chức trong đó có 5 triệu là đảng viên, tạo nên tình trạng lãnh chúa ở các địa phương (lãnh chúa chớ không là sứ quân bởi lẽ lãnh chúa tuân hành cấp trên, bắt nạt cấp dưới và dân chúng, và bất hợp tác hay chống đối với cấp lãnh đạo hàng ngang).



    Thật là hoang tưởng hay ngây ngô, khi nghĩ là Trung Quốc hôm nay đã chuyển thành tư bản đỏ khi thấy Trung Quốc mở cửa kinh tế làm ăn với tư bản.

    Thành lập ngày 01/07/1921 với 5 triệu đảng viên, đảng Cộng Sản gia tăng lên 10 triệu dưới thời Mao Trạch Đông (1956) và phát triển mạnh mẽ dưới thời Đặng Tiểu Bình : 35 triệu (năm 1978, khi Đặng Tiểu Bình bắt đầu phát động chánh sách mở cửa). Trong 30 năm qua, đảng CS vẫn tiếp tục bành trướng mạnh mẽ: 76 triệu đảng viên vào cuối năm 2008. Điểm đáng chú ý là số đảng viên không phải chỉ thuộc giai cấp công nông như khi mới thành lập, mà số đảng viên hôm nay có học lực đại học chiếm đến 34%. (Xinhua News Agency 01/07/2009). Năm 2001, chủ tịch đảng Giang Trạch Dân cho phép chủ nhân các xí nghiệp gia nhập đảng, điều tối kỵ trước đó.

    Giới lãnh đạo trung ương đảng, tuy đa số thế hệ đang cầm quyền là thành phần trí thức: chủ tịch Hồ Cẩm Đào (Hu Jintao) là kỹ sư thủy học, thủ tướng Ôn Gia Bảo (Wen JiaBao) là kỹ sư địa chất, phó thủ tướng Wu Bangguo là kỹ sư địện, nhưng cấp lãnh đạo và cán bộ chính quyền địa phương vẫn là thành phần ít học, bảo thủ, trung kiên với cung cách Mao, do đó, nạn cường hào ác bá, phép vua thua lệ làng là một trở ngại lớn trong mọi công cuộc cải cách và phát triển nạn tham nhũng. Trước tình trạng lão hóa cấp lãnh đạo, Đảng Cộng Sản đang «chuẩn bị» một số lãnh tụ trẻ (mà họ gọi là thế hệ thứ 5) lớn lên trong thời kỳ mở cửa của Đặng Tiểu Bình để trực diện với đổi mới kinh tế, nhưng thực sự đó chỉ là thứ bình phong cho các thái thượng hoàng thao túng.



    Tham nhũng là một đại nạn làm Trung Quốc bị thất thoát công quỹ từ 1,5% đến 5% sản lượng quốc gia theo một báo cáo của OCDE năm 2005. Trong vòng 10 năm, chính quyền đã điều tra 500 000 vụ tham nhũng lớn nhỏ. Trong 8 tháng đầu năm 2006, Ủy Ban điều tra tham nhũng cho biết có 15, 6 tỷ mỹ kim công quỹ bị thất thoát và có ít nhất 14 000 nhân viên cao cấp bị liên lụy. (Expansion.com 18/09/06). Và trong năm 2009, tháng nào cũng có một viên chức cấp thứ trưởng bị ra tòa với số tiền tham nhũng khổng lồ: nguyên giám đốc phi trường Bắc Kinh và nguyên giám đốc Tập đoàn công ty nguyên tử lực bị bị tử hình vì biển thủ và nhận hối lộ hàng trăm triệu MK, thứ trưởng bộ *******, giám đốc Cục Thống Kê, thị trưởng thành phố Thẩm Quyến bị bắt giam…

    Nạn tham nhũng làm mất uy tín với giới đầu tư, nhiều công ty ngoại quốc tố cáo nhân viên chức quyền Trung Quốc đòi 10% trên số tiền của dự án.

    Từ nhiều năm nay, chính phủ đã lập ra nhiều ủy ban bài trừ tham nhũng, và đặc biệt trong kỳ họp đảng hồi tháng 9 năm 2009, chính phủ đã ban hành nhiều biện pháp chống rửa tiền và ký hiệp ước dẫn độ các phạm nhân với 23 nước trên thế giới (8000 phạm nhân chuyển ra ngoại quốc hàng chục tỷ mỹ kim), nhưng tham nhũng là căn bịnh nan y đối với xã hội Trung Quốc bởi lẽ chuyện « đền ơn » nằm trong tập tục giao tế của dân Trung Quốc. Ngoài ra, theo luật hình sự của Trung Quốc ban hành năm 1997, để bị kết tội là tham nhũng thì số tiền hối lộ phải từ 50 000 yuan trở lên (6 000$US), do đó theo China Daily, 98 % những vụ tham nhũng xảy ra tại nông thôn có liên hệ tới đảng viên. Tòa Án Tối Cao Nhân Dân đòi chánh phủ phải duyệt xét lại cái « ngưỡng tham nhũng » hợp pháp nầy.

    Ngoài yếu tố quyền lực của giới lãnh đạo, việc trị an một đất nước mênh mông như Trung Quốc sỡ dĩ tương đối được dễ dàng còn nhờ vào tinh thần kỹ luật, sự tôn trọng tôn ti của người dân Trung Quốc đã được un đúc qua bao thế kỷ. Phải hiểu rằng những cuộc bạo động của dân quê trong những năm gần đây (trừ cuộc nổi dậy ở Thiên An Môn bắt nguồn từ những nguyên nhân chính trị sâu sắc) là những vụ tức nước vỡ bờ của dân quê chống lại bọn cường hào ác bá, cưỡng chiếm đất đai hay những thanh toán nội bộ (làm ngơ cho dân biểu tình chống đối để loại trừ những đối thủ), mọi hình thức bạo động chính trị đều bị triệt để thanh trừng. Và cũng phải hiểu thêm rằng dưới mắt đảng Cộng Sản và người dân Trung Quốc, quan niệm nhân quyền theo kiểu Tây Phương sẽ đưa Trung Quốc đến chỗ hỗn loạn. Trước một chỉ trích vi phạm nhân quyền của một ký giả Mỹ trong một cuộc họp báo, thủ tướng Ôn Gia Bảo đã trả lời: chúng tôi cai trị Trung Quốc theo luật pháp của một quốc gia có văn minh lâu đời và có 1,3 tỷ dân. Người Mỹ các anh chỉ có dân chủ giả hiệu. Luật Patriot Act của các anh kiểm duyệt báo chí, bắt giam người bị tình nghi chống đối chánh phủ còn tệ hại hơn luật pháp của chúng tôi…

    Lối so sánh trái lê với trái táo của Ôn Gia Bảo thực ra chỉ là một lối biện minh cho một chế độ độc tài, đảng trị.



    Về phương diện báo chí, Trung Quốc có 2081 nhật báo, 9363 tạp chí, 1000 đài phát thanh, 287 đài truyền hình (People’s daily online), tất cả đều đặt dưới dưới quyền kiểm soát của bộ Thông Tin Tuyên Truyền trực thuộc Ủy Ban Trung Ương đảng. Sự kiểm duyệt mọi phương tiện truyền thông là tuyệt đối. Đạo quân «cảnh sát internet» gồm 30 000 nhân viên thiết lập bức Vạn Lý Trường Thành lửa (Grande Muraille de feu) kiểm soát 338 triệu người sử dụng internet (tháng 6, 2009). Websites của đoàn thể, tư nhân bị xóa không cần thông báo, Google không được phép giới thiệu những bài viết, tin tức bất lợi cho chánh phủ.

    Những quyền sống căn bản của con người về y tế, giáo dục, nhà ở, hoàn toàn do chính phủ qui định. Chính phủ ép các sinh viên, học sinh học ngành kỹ thuật. Phụ nữ bị đối xữ bất công trong gia đình và xã hội (hơn 50% người thất nghiệp là phụ nữ vì xí nghiệp không muốn mướn phụ nữ để tránh trả phụ cấp hộ sản). Theo Tổ chức Y Tế Thế giới (OMS), mỗi ngày có hơn 600 phụ nữ tự tử (La Chine nouvelle, p.67). Tân Cương, Tây Tạng thường xuyên nỗi dậy, FaLunggong bị ******, tất cả những quyền căn bản của con người bị phủ nhận, đó là mặt trái chính trị của Trung Quốc vĩ đại.



    Những công trình vĩ đại

    Dù thương, dù ghét Trung Quốc, ai ai cũng phải công nhận Trung Quốc có những công trình siêu việt phát xuất từ những bộ óc sáng tạo thông minh tuyệt vời và tinh thần làm việc kỹ luật của người Trung Quốc . Không kể đến những công trình kiến trúc từ 20 thế kỷ qua là chứng tích của một nền văn minh rực rỡ mà những di tích lịch sử của nhân loại đã được UNESCO công nhận, đa số đều nằm trong lãnh thỗ Trung Quốc, trong bài viết nầy, chúng tôi chỉ đề cập đến những công trình vĩ đại thực hiện trong 30 năm qua, biến đổi Trung Quốc từ một quốc gia chậm tiến sang một quốc gia kỹ nghệ.

    Trước tiên, cửa ngõ đến Trung Quốc là phi trường Bắc Kinh. Trung Quốc đã phô trương cho thế giới thấy sự vĩ đại của mình qua phi trường Bắc Kinh đã khánh thành nhân Thế Vận Hội 2008 với một nhà ga mới gọi là nhà ga số 3. Rộng gấp 2 lần tòa Bạch Ốc, lớn hơn cả nhà ga của phi trường Heathrow ở Luân Đôn được xem là lớn nhất trước đó, nhà ga của phi trường Bắc Kinh rộng 98 mẫu, được trang bị và kiến trúc tân kỳ, hiện đại, được xem là nhà ga lớn nhất thế giới hiện nay và được xếp hạng là phi trường thứ tư trong 10 phi trường lớn nhất thế giới (theo bảng xếp hạng của ACI năm 2009, phi trường số 1 thế giới là Hartsfield Jackson Atlanta tiếp nhận 59 triệu hành khách, thứ nhì là London Heathow: 44 triệu, thứ ba là O’Hare Chicago : 43,5 triệu, thứ tư là Beijing Int.Airport : 43 triệu; thứ 10 là HongKong Int. Airport : 30 triệu). Như vậy, chỉ riêng Trung Quốc đã có 2 phi trường trong top 10.



    Một trong những quày nhặt hàng hóa ở nhà ga số 3 phi trường Bắc Kinh



    Lối đi rộng thênh thang, mái nhà cao vút mang những hình vảy của con rồng, tường và mái nhà làm bằng thép và kiếng mang hai màu vàng và đỏ là hai màu cổ truyền hoàng tộc, bãi đậu xe 2 tầng có thể tiếp nhận đến 7 000 xe đủ loại và hành khách di chuyển với 243 thang cuốn và thang máy. Hệ thống chuyển vận hàng hóa bằng đường rail tối tân nhất thế giới dài 2 km, có thể phân loại và di chuyển 20 000 valises trong 1 giờ với vận tốc 10m /giây, nghĩa là chỉ mất 5 phút để đưa hàng hóa lên phi cơ hay đến tay hành khách khi phi cơ đáp xuống.



    Trung Quốc cũng tự hào một kỳ công vĩ đại khác là vừa khánh thành một năm trước đó (tháng 6/2007) cầu Hàng Châu là chiếc cầu xuyên đại dương dài nhất thế giới ( 36 km) nối liền Thượng Hải với Ninh Ba (thuộc tỉnh Triết Giang). Kiến trúc chiếc cầu nầy vượt qua các kỹ lục về kỹ thuật xây cầu : chân cầu đóng sâu xuống nước đến 80m, dây cáp treo dài nhất (577 m), 2 ngọn tháp trên cầu cao nhất (300 m, tương đương với 100 tầng nhà). Năm 2006, Trung Quốc cũng khánh thành cầu Đông Hải cũng là một trong những cầu xuyên đại dương dài nhất thế giới (30,5 km) nối liền Thượng Hải với Yangshan. Ngày 15 tháng 12 vừa qua, Trung Quốc lại bắt đầu dự án xây một cây cầu xuyên đại dương khác, lần nầy dài 50 km nối liền Quảng Đông với Ma Cao và Hong Kong với ngân sách là 11 tỷ mỹ kim.

    Trung Quốc luôn muốn có tên mình trong Guinness : năm 2005, khánh thành đường hỏa xa Qinghai- Lhassa (Tây Tạng) dài 1400km xuyên qua đèo Tangula ở cao độ 5000 thước, một kỹ lục thế giới và một ngày sau lễ giáng sinh năm 2009, chiếc xe lửa tốc hành với vận tốc nhanh nhất thế giới (394 km/giờ) nối liền Vũ Hán-Quảng Đông dài 1 086 km trước đây phải mất 11 giờ nay rút lại chỉ còn có 3 giờ.



    Về phương diện thương mại, Trung Quốc tự hào là Trung Quốc có đến 4 trung tâm thương mại trong số 10 trung tâm lớn nhất thế giới (theo bảng sắp hạng của Forbes 2007)

    1- South China Mall (Quảng Đông) khánh thành 2005, rộng 600 000 m2, 1500 cửa hàng

    2- Golden Resources Shopping Mall (Beijing), khánh thành năm 2004, rộng 560 000 m2

    8- Beijing Mall khánh thành năm 2005

    9- Zhengja Plaza (Quảng Đông) khánh thành năm 2005



    Năm 2008, Arabie Séoudite khánh thành Dubai Mall với một trung tâm thương mại và một khách sạn, tuy rộng 800 000 km2 nhưng không phải là trung tâm thương mại lớn nhất thế giới. Trung Quốc vẫn chiếm giữ hàng đầu.



    Trong vòng 30 năm qua, Trung Quốc đã xây dựng cơ cấu hạ tầng trên khắp đất nước với kinh phí hàng trăm tỷ mỹ kim. Chỉ trong 2 năm 2001-2003, số đường sá được xây lên đến 200 000 km trong khi suốt nửa thế kỷ trước (1950-2000), Trung Quốc chỉ có 170 000 km đường nhỏ hẹp. Chỉ trong năm 2004, Thượng Hải đã xây số nhà chọc trời bằng tất cả nhà chọc trời ở New York gộp lại (La Chine nouvelle, p. 74) . Năm 2009, Thượng Hải đã có 1000 dự án xây cao ốc trên 30 tầng và phải chờ 4 năm nữa mới cứu xét các dự án mới.



    Nói đến Trung Quốc là phải nói đến chuyện xẻ núi lấp sông và trong các công trình vĩ đại nầy phải kể đến hai kỳ công mà Trung Quốc tự hào là xây đập thủy điện Tam Hiệp (Trois-Gorges) và là thành lập đặc khu kinh tế Thẩm Quyến (Shenzhen).



    Sau vụ nổi loạn Thiên An Môn 1989, đảng Cộng Sản Trung Quốc muốn chứng tỏ sức mạnh của mình nên quyết định xây đập nước Tam Hiệp sẽ là trung tâm thủy điện lớn nhất thế giới.

    Bắt đầu thiết kế từ năm 1994, khởi công từ 1997, hoàn tất năm 2009, đập thủy điện Tam Hiệp là tượng trưng cho sức kiến tạo vĩ đại của con người Trung Quốc: tường béton của hồ chứa nước cao 185m, dài 2 309 m, hệ thống đê giữ nước dài 600 km, dự trử 4 tỷ m3 nước và cung cấp 11% điện lực cho Trung Quốc, có thể đưa điện lực đến Thượng Hải cách xa 2 000 km.



    Để hoàn tất đập nước phải dùng 27 triệu m3 béton, và việc xây dựng con đê ngăn nước phá kỷ lục thế giới trong công trình thủy điện, bởi lẽ những chân béton được chôn sâu dưới nước 60m và công tác được thực hiện dưới một lưu lượng khổng lồ của sông Dương Tử là 11 600m3 mỗi phút.





    Đập Thủy Điện Tam Hiệp thực sự là một đại công trình thủy điện nhưng lại là một đại họa cho Trung Quốc.

    Trước tiên, đó là một quyết định chính trị của Lý Bằng (Li Peng), người đã ra lệnh ****** Thiên An Môn, muốn dùng dự án nầy để phục hồi uy tín, nhưng dù bị Quốc Hội chống đối (đa số vắng mặt lúc biểu quyết), Lý Bằng vẫn kiên quyết thực hiện. Dự án còn là biểu tượng cho chế độ gia đình trị trong giới lãnh đạo trung ương: vợ của Lý Bằng là Zhu Lin và con là Li Xiao Peng điều khiển đại công ty quốc doanh điện lực China Huanang, con gái là Li Xiao Sing là giám đốc Công Ty China Power, một đại công ty điện lực khác. Sở dĩ Lý Bằng lộng hành bởi lẽ chủ tịch đảng Giang Trạch Dân (Jiang Zemin), trước đó làm giàu trong chức vụ thị trưởng Thượng Hải, nay đưa cả gia đình Jiang độc quyền trong kỹ nghệ télécoms.



    Về phương diện môi trường, dự án đã tiêu diệt nhiều thủy sản hiếm và hồ chứa nước là một đống rác lộ thiên khổng lồ. Đất phù sa bị giữ lại ở thượng lưu (mỗi năm 500 triệu tấn) bám vào lòng sông và bờ sông khiến mực nước dâng cao gây lũ lụt ở vùng thượng lưu (điều nghịch lý là mục đích của đập là giảm bớt lũ lụt ở một vùng, nhưng lại gây ra lũ lụt ở một vùng khác), ngược lại đất đai ở hạ lưu chóng cằn cỗi phải dùng nhiều phân bón (phosphore và azote nhiều gấp 20 lần) nông nghiệp kém hiệu năng, nước bị ô nhiểm.

    Hồ nước khổng lồ tạo sức ép cho đất đai xung quanh, nhà cửa bị hư hỏng, và ngay cho các đê và hồ chứa nước cũng đã bắt đầu có vết nứt. Chi phí cho dự án là 30 tỷ mỹ kim nhưng theo China Global Times ngày 30/9/09 thì chi phí thực sự là 73 tỷ chưa kể 25 tỷ mà chính phủ phải dự trù để sửa chửa liên tục và đền bồi cho 1,5 triệu người tại 12 thành phố trong vùng xây đập phải bị dời nhà.

    Đập Tam Hiệp gây bất mãn cho người dân trong vùng vì số người bị dời nhà kể như mất nhà, mất đất canh tác, mất xí nghiệp, mất các di tích lịch sử, bởi lẽ số tiền đền bồi thiệt hại chẳng thấm vào đâu. Một trong hàng số hàng triệu dân sơ tán được báo Global Times ngày 30/09/09 kể :

    Fu Chenquian là chủ nhân một ngôi nhà kiên cố nền đúc béton bị phá hủy được đền bù 6 000 yuan (700 mỹ kim) và được cấp một mãnh đất bùn cho một gia đình 11 người. Ông phải đi vay nợ thêm để cất một ngôi nhà thô sơ không có cửa sổ với giá 50 000 yuan.

    Người dân phải sơ tán vì đập Tam Hiệp, họ sống lang thang khắp nước. Trên hàng mươi cây số dọc theo xa lộ từ Hàng Châu đến Thượng Hải, những ngôi nhà nhỏ như chiếc hộp bằng ciment bỏ hoang từ khi mới cất vì những người được đền bồi thiệt hại không đủ tiền để mua và nếu đến ở cũng không biết sinh sống bằng nghề gì trên một vùng đất xa lạ.

    Đập Tam Hiệp thực sự vĩ đại, nhưng những hậu quả về xã hội, kinh tế và môi trường cũng vĩ đại.



    Nói đến chánh sách mở cửa kinh tế của Đặng Tiểu Bình thì phải nói đến câu nói bất hủ của ông : Mèo đen hay mèo trắng, miễn là nó bắt được chuột và sáng kiến táo bạo của ông là kêu gọi tư bản đến đầu tư tại các đặc khu kinh tế.

    Để thu hút đầu tư và kỹ thuật của tư bản Tây Phương, Đặng Tiểu Bình thành lập những đặc khu kinh tế và mời Tây Phương đến kinh doanh, mở các công ty hỗn hợp (Joint Venture) theo đó giới kinh doanh ngoại quốc đầu tư tại các đặc khu được đặc quyền là miễn thuế lợi tức hoàn toàn trong hai năm đầu và 50% trong 3 năm sau.



    Đặc khu đầu tiên được ra đời ở Thẩm Quyến (Shenzhen) vốn là một làng đánh cá nghèo có 30 000 dân thuộc huyện Bảo An, tỉnh Quảng Đông.

    Chỉ sau 20 năm, Thẩm Quyến trở nên một đại trung tâm kỹ nghệ qui tụ 150 đại công ty trên thế giới trong danh sách 500 đại công ty do tạp chí Forbes xếp hạng, với hơn 6 triệu dân, với những trung tâm nghiên cứu, đại học tối tân, với một lợi tức đồng niên của người dân xấp xỉ với Thượng Hải, cao nhất của Trung quốc (5500 mỹ kim trong khi An Huy, cách đó vài trăm cây số chỉ có 700 mỹ kim).

    Trên thế giới, chưa có một quốc gia nào xây dựng và phát triển những thành phố kỹ nghệ với một vận tốc kinh khủng mà vào cuối thập niên 1990, chính quyền Thẩm Quyến đã có khẩu hiệu: Mỗi ngày một cao ốc, 3 ngày một đại lộ (ý nói cứu xét dự án).



    Thẩm Quyến là biểu tượng cho sức mạnh kỹ nghệ của Trung Quốc do đó Bộ Du Lịch của Trung Quốc đã quảng cáo cho du khách là : Nếu bạn muốn xem nền văn minh Vạn Lý Trường Thành cách đây 2000 năm thì đến Trường An (Tây An), nền văn minh một ngàn năm thì đến Bắc Kinh, nền văn minh 100 năm thì đến Thượng Hải và nền văn minh của thế kỷ 21 thì đến Thẩm Quyến.

    Sau Thẩm Quyến, những đặc khu khác như Chu Hải (ZhuHai) gần Macao, Sán Đầu (Shantou), đảo Hải Nam và sau đó 14 khu kỹ nghệ lần lược được mở ra tại nhiều thành phố dọc theo bờ biển và vùng đồng bằng sông Châu Giang (Rivière des Perles) .



    Nhưng phía sau bước nhảy vọt vĩ đại kinh tế, chuyện gì đã xảy ra và đang xảy ra ?

    Trước tiên, chuyện làm ăn giũa tư bản trắng và tư bản đỏ là một liên minh bốc lột sức lao động của người dân Trung Quốc, bần cùng hóa nông dân và công nhân, đào sâu hố chia cách giàu nghèo. Sự đô thị hóa (xây cất cao ốc, hạ tầng cơ sở) và thiết lập cơ sở kỹ nghệ ở vùng ven biên nông thôn đã khiến người trung lưu, nông dân, phải bán nhà, rồi trở nên không nhà vì giá nhà, giá đất tăng lên vượt quá mức lợi tức. Hỗn loạn xã hội là điều tất nhiên, người biểu tình, nổi loạn, nhất là ở thôn quê, chống lại bọn cường hào ác bá là đảng viên, lợi dụng quyền lực để đuổi nhà, chiếm đất (với lý do đất đai là của chánh phủ, người dân chỉ có quyền khai thác mà thôi), thông đồng với tư bản mới để trục lợi. Từ khi có chánh sách mở cửa kinh tế năm 1979, Trung Quốc mất mỗi năm 1 triệu mẫu đất canh tác vì nhu cầu kỹ nghệ hóa, 200 triệu nông dân phải bỏ nông thôn lên các thành phố sống vất vưởng tạo thành một giai cấp bần cùng không nhà, không hộ khẩu gọi là dân di cư. Tại các thành phố, cứ mỗi sáng sớm, số người nầy tụ tập ở các ngã đường chờ người đến mướn, làm đủ các nghề nặng nhọc (phần lớn làm phu trong kỹ nghệ xây cất, phụ nữ làm tạp dịch cho nhà giàu). Họ bị giới chủ nhân bóc lột một cách vô nhân đạo, làm việc không giờ giấc có khi một ngày chỉ được trả 10 yuan (hơn 1 mỹ kim), đau ốm, bị thương vì tai nạn lao động không được săn sóc.

    Những người may mắn có một công việc làm thường xuyên trong các công ty hỗn hợp như Wal-Mart, Nike, General Electric... số phận cũng không khá gì hơn. Một trường hợp trong muôn một được Antony Bianco kể là tại công ty Chun Si Entreprise Handbag Factory ở Thẩm Quyến : 1000 nhân công bị nhốt trong một tòa nhà chật chội,nóng bức, làm việc 12 giờ chỉ có 60 phút để ăn, được trả 22 mỹ kim mỗi tháng nhưng phải hoàn lại cho công ty 15 mỹ kim tiền ăn và ở. Một nhân công đã kể : Muốn đi nhà vệ sinh phải xin phép người cai, và mỗi khâu 70 người chỉ có 2 người đi nhà vệ sinh cùng lúc và không quá 5 phút và khoảng cách đến nhà vệ sinh rất xa chỉ vừa đủ thời gian để chạy. Vắng mặt lâu hơn thì bị khiển trách và có thể bị sa thải . (Antony Bianco. The bully of Bentonville, p.189).

    Một trường hợp khác cũng tại đặc khu kinh tế được kể trên China Labor Watch ngày 21, tháng 12 năm 2005 : Nhân công làm đồ chơi tại một xưởng ở Quảng Đông phải đạt được quota là sơn 8900 mãnh trong một ngày làm việc 12 giờ mới được lảnh 3,45 mỹ kim. Nếu không đạt được, công ty chỉ trả có 1,25$/ngày. Dĩ nhiên sự cách biệt lương bỗng như thế khiến nhân công làm việc trối chết, đó là chánh sách khai thác nhân lực tàn bạo của thời nô lệ.



    Để sản xuất nhanh và giá rẻ, Trung Quốc không tôn trọng việc bảo vệ môi trường, thải các hóa chất xuống đất, xuống nước, trong không khí. Mặc dù Trung Quốc thiếu nước (mỗi người dân chỉ có thể sử dụng trung bình 300 m3 nước/một năm, trong khi nhu cầu tối thiểu là 1000m3) nhưng nước lại bị ô nhiểm trầm trọng: 1 triệu tấn thuốc nhuộm ngấm xuống nước sông hồ hay mạch nước ngầm. Cuộc điều tra của OMS năm 2004 tại 412 địa điểm trên 7 con sông chính cho biết có đến 58% nước bị ô nhiểm không dùng được. Nguồn nhiệt lượng chính yếu của Trung Quốc là than đá, Trung Quốc đã thải ra trong không khí một lượng C02 khổng lồ. Một cuộc khảo sát của Đại học Qinghua năm 2004 tại 338 thành phố Trung Quốc cho biết có 63,5% thành phố có mức độ ô nhiểm không khí từ trung bình đến trầm trọng, đa số các thành phố này ở miền kỹ nghê phía Nam và Tây Nam. Ngoài ra, 30% lãnh thổ Trung Quốc bị ô nhiểm vì mưa acide, làm thiệt hại mỗi năm 13 tỷ mỹ kim (L’éveil du dragon, p.121)

    Học Viện Bảo Vệ Môi Trường của Trung Quốc đã công bố năm 2003 là mỗi năm Trung Quốc có 400 000 người chết vì lý do ô nhiểm và 116 triệu thị dân sống trong những điều kiện môi sinh nguy hiểm. Con số nầy còn có thể cao hơn, theo lời của Giám đốc cơ quan Wang Jinan nói với AFP.

    Ngoài ra, Ngân Hàng Thế Giới cho biết là ô nhiểm nước và không khí làm thiệt hại từ 3 đến 8% sản lượng quốc gia, và trong số 50 thành phố lớn trên thế giới bị ô nhiểm nhiều nhất, Trung Quốc có 16 , mà Bắc Kinh, Thượng Hải đứng đầu (Le défi chinois, p. 60).

    Tuy là quốc gia không tôn trọng các tiêu chuẩn môi trường, nhưng trong các hội nghị quốc tế, như hội nghị ở Copenhague vừa qua, Trung Quốc lại lên giọng đạo đức giả kết tội các quốc gia kỹ nghệ khác, đưa ra những tiêu chuẩn thật cao nhưng lật lọng không chịu đưa ra những chỉ tiêu mà Trung Quốc sẽ thực hiện với lý do bảo vệ chủ quyền quốc gia.

    Sự khai phóng Trung Quốc đã mở đường cho sự phân cách các giai cấp và hỗn loạn xã hội. Trước 1990, Trung Quốc chỉ có 2 giai cấp : công nhân , nông dân và một thiểu số trí thức. Từ 2001, theo Viện Khoa Học Xã Hội (China Academy of Social Sciences) Trung Quốc có đến 10 giai cấp chênh lệch rất nhiều về lợi tức.

    - Giới nhà giàu (7,5%): gồm có giới tỷ-triệu phú (0,5%), nhà giàu mới (5%), con cháu giới lãnh đạo cao cấp (2%)

    - Giới trung lưu (20%) : gồm giới trí thức, nông dân giàu, nhân viên chính phủ và cơ quan quốc doanh và hỗn hợp (đảng viên và liên hệ làm ăn với đảng viên)

    - Giới nhà nghèo (70%) gồm công nhân, nông dân và dân lao động di cư.



    Nói chung, Trung Quốc có độ 800 triệu người nghèo trong đó có 200 triệu người di dân không hộ khẩu, không việc làm thường xuyên, không được hưởng các quyền lợi căn bản của người dân.

    Quý Châu, tỉnh nghèo nhất của Trung Quốc có lợi tức đồng niên trung bình là 350 mỹ kim một năm, bằng với Bangla Desh, một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới. Tứ Xuyên, một trong những tỉnh đông dân nhất (81 triệu) có lợi tức là 650 mỹ kim/năm, ngang hàng với Pakistan.

    (Chine : de Pékin à Hong Kong, p.83)



    Theo thống kê của Bộ Tài Chánh, tài sản của 10% người giàu chiếm 45% tài sản của cư dân đô thị.

    Zeng Xianquan, Giám Đốc Trường Lao Động và Nhân sự ở đại học Bắc Kinh cho biết là tại đô thị, lợi tức của nhóm người giàu gấp 9 lần nhóm người nghèo và tại nông thôn, tỷ lệ nầy là gấp 7 lần.

    Ông cũng cho biết là 65% dân số sống dưới ngưỡng nghèo của Liên Hiệp Quốc là 1,25 mỹ kim/ngày.

    Trong khi giới nhà giàu gia tăng tài sản thì 80% người dân không có lợi tức gia tăng . Bởi lẽ giá sinh hoạt tăng lên khiến họ phải cắt giảm chi tiêu, nhiều người không mướn hay mua được nhà vì nạn đầu cơ địa ốc. Cũng theo Viện Khoa Học Xã Hội, trong phúc trình ngày 8/12/2008, giá nhà đã vượt quá mức lợi tức của người dân và 85% người Trung Quốc không có nhà riêng cho họ dù mua hay thuê. Phúc trình cũng yêu cầu chính phủ phải can thiệp để kiểm soát giá nhà chống bọn đầu cơ địa ốc, hạn chế người giàu mua nhà với giá cao hơn giá thị trường làm khan hiếm nhà ở cho giới trung lưu. Hiện tượng dân ở các thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Hong Kong bán nhà cho giới nhà giàu vì thất nghiệp trong thời gian suy thoái kinh tế để rồi trở nên những người vô gia cư hợp cùng với những nông dân đổ ra thành phố kiếm việc làm trong đám 200 triệu dân di cư phải sống chui rúc trong các khu nhà ổ chuột hay trong các công viên, tạo nên bất ổn về xã hội và an ninh tại các thành phố là một khó khăn trầm trọng cho chính quyền Trung Quốc. (Global Times 11/12/2009)



    Tân Hoa Xã đã thuật một cảnh mua một căn nhà trong một chung cư ở thị trấn Rinpu như sau : « 5000 người xếp hàng qua đêm để tranh nhau mua 100 căn nhà dự định xây cất với giá 100 000 yuan (12 000 mỹ kim). Người may mắn nhận được phiếu mua phải trả 500 000 yuan, và muốn lựa vị trí căn nhà thì phải trả thêm 80 000 yuan. Được hỏi bao giờ nhà được giao, nhân viên của dự án trả lời : Chúng tôi chưa xác định được»

    Theo tạp chí Forbes, năm 2009, Trung Quốc có 79 tỷ phú với tài sản tổng cộng là 314 tỷ không kể 400 triệu phú và 1/3 số tỷ-triệu phú nầy là đảng viên Cộng Sản. (Người giàu nhất TQ là Wang Chuanfu, giám đốc công ty BYD chuyên sản xuất pile điện thoại cầm tay và xe hơi, có tài sản là 5,8 tỷ mỹ kim, kế đó là nữ tỷ phú Liu Yongning, chủ nhân công ty thực phẩm với tài sản là 5 tỷ MK).



    Tại trung tâm các thành phố lớn như Thượng Hải, Bắc Kinh, chỉ có giới nhà giàu mới mưa được nhà : từ 10 000 đến 100 000 yuan một m2, diện tích cho mỗi người là 4m2, một condo nhỏ khoảng 40-50m2 cho một gia đình 1-2-4 (sẽ giải thích phần sau), condo trung bình khoảng 100 m2. Để có ý niệm về lương bổng, năm 1991, tiền lương trung bình mỗi tháng của một thị dân là 130 yuans (khoảng 15 MK), của một nông dân là 60 yuans (khoảng 8MK). Năm 2008, tiền lương trung bình mỗi tháng của một công chức từ 1 500 đến 3 000 yuans (200 - 400 MK) và công nhân thuộc nhóm di dân không quá 600 yuans (80 MK). Với mức lương bỗng như vậy, bao nhiêu người trong gia đình và tiết kiệm trong bao nhiêu năm mới mua được một căn nhà nhỏ.



    Trong tình trạng khốn đốn của giới trung lưu và giới nghèo như vậy, 100 triệu người giàu có mức sống như người giàu có Tây Phương. Dọc theo bờ biển từ Chu Hải đến Ma Cao, hàng cây số những ngôi biệt thự tráng lệ xây trên núi trông ra biển, kiến trúc và trang trí chắc chắn làm các chủ nhân các ngôi nhà ở Palm Beach, Monaco phải chào thua, và những sân golf với 100 000 mỹ kim để vô hội, 30 000 MK niên liểm và 100 MK mỗi giờ chơi mà số người chờ tới phiên mình được gia nhập hội cũng giống như các bà mẹ ở Québec trông chờ một chỗ trống cho con mình trong nhà giữ trẻ 7$ , thì quả tình xã hội Trung Quốc đã thay hình đổi dạng chỉ sau 30 năm bắt tay với tư bản. (chơi golf ở Trung Quốc là môn thể thao đắc tiền vì Trung Quốc thiếu đất, thiếu nước tưới cỏ, chính quyền hạn chế mở sân golf mà nhu cầu quá nhiều cho các tư bản ngoại quốc và tư bản đỏ)



    Xã hội Trung Quốc đã xuống cấp chỉ sau 30 năm mở cửa. Nạn băng đảng bành trướng khắp nơi, không ngày nào trong nước không có những vụ tử hình các người phạm pháp hình sự. Thiếu nhi phạm pháp cũng là hậu quả tất nhiên của nghèo đói, bị trường học xua đuổi vì không có tiền đóng học phí (con của người di dân không có hộ khẩu), ảnh hưởng của phim ảnh đồi trụy tràn lan tại các thành phố kỹ nghệ. Nạn mãi dâm trước kia giấu diếm, nay trở nên công khai tại nhiều thành phố : 8 triệu gái mãi dâm và 30% mắc bịnh Sida theo Onusida, hậu quả của nghèo đói và chánh sách một con. (Chine, de Pékin à Hong Kong, p. 82,86)

    Những bước tiến kinh tế của Trung Quốc thật vĩ đại, nhưng những tụt hậu xã hội của Trung Quốc cũng vĩ đại.



    Nhà máy vĩ đại hàng giả và hàng rẻ tiền

    Trung Quốc chẳng vẻ vang gì với giới đầu tư và người tiêu thụ trên thế giới vì Made in China đồng nghĩa với hàng giả và hàng rẻ tiền, kém phẩm chất. Phải hiểu rằng mục tiêu của đa số du khách đến Trung Quốc, ngoài việc thăm viếng thắng cảnh còn có dự định mua hàng hóa rẻ tiền. Chánh phủ và các hảng du lịch Trung Quốc biết rõ điều nầy nên đã khôn ngoan «sắp xếp» là du khách khi đến Trung Quốc chỉ được mang một valise, nhưng khi rời Trung Quốc thì được 2 valises không phải trả thêm cước phí phụ trội.

    Hàng giả là sở trường của Trung Quốc, phân nửa hàng hóa giả lưu hành trên thế giới phát xuất từ Trung Quốc, nuôi sống 5 triệu người và đem lại 8% lợi tức quốc gia. 90% dĩa hát và 95% DVD phim ảnh lưu hành tại Trung Quốc là những copies. Hàng giả (nói theo danh từ ********* là hàng nhái) bao gồm luôn cả dược phẩm, thực phẩm, thuốc lá, bộ phận rời xe hơi, và 60% hàng đắc giá .

    (Chine nouvelle, p 80).

    Bị thế giới lên án, nhất là sau khi gia nhập vào Tổ chức Thương Mại Thế giới năm 2001, chính phủ tuy có ban hành một số biện pháp, nhưng tất cả chỉ là bề mặt, chứ thật ra chính phủ trừng phạt ai khi mà chính phủ chủ trương gian dối. Hiệu xe QQ xem như là Mercedes Trung Quốc, sản xuất từ một xưởng xe quốc doanh ở Quảng Đông là bắt chước Mercedes của Đức và Buick của Mỹ. Cần gì phải đầu tư hàng tỷ bạc cho việc tìm tòi nghiên cứu R&D.

    Tại các «outlet» ở Thượng Hải (dọc theo đại lộ Huahai) hay ở biên giới giữa Chu Hải và MaCao, du khách có thể đi shopping hàng giả đủ loại suốt cả ngày vẫn chưa đi qua hết các cửa hàng với sự gìn giữ an ninh trật tự của cảnh sát !



    Trong lãnh vực sách báo, dĩa nhạc, ngay cả những logiciels (Windows XP bán ở cửa métro Thượng Hải giá 100 yuans), chuyện làm giả là một kỹ nghệ. Khi quyển My life của Bill Clinton vừa phát hành ở Mỹ thì hai tuần sau, tại các hiệu sách ở Trung Quốc đã có bản dịch tiếng Tàu tựa là Wode Shenguo bán với giá 15 yuans (2MK). Nhà xuất bản tuyên bố không hề ký hợp đồng chuyển nhượng quyền phiên dịch cho một cá nhân hay nhà xuất bản nào ở Trung Quốc. Chuyện tương tự đối với bộ sách Harry Potter là những best sellers của JK Rowling. Trước đó không lâu, hảng truyền hình quốc gia China Central Television (CCTV) mua bản quyền của Mỹ để chiếu hằng tuần bộ phim Friends rất ăn khách đối với giới trẻ Trung Quốc. Sau vài tháng, CCTV phải thương lượng hủy bỏ hợp đồng với lý do nội dung đồi trụy. Sự thực mà CCTV không nói ra là nguyên cả bộ phim Friends đã được in lậu thành DVD bán ra ở khắp các góc đường với giá 100 yuans.



    Mặc dù số hàng hóa sản xuất từ Trung Quốc vĩ đại, nhưng Trung Quốc chỉ sản xuất đa số là các hàng hóa gia dụng rẻ tiền, và đối với các hàng kỹ nghệ nhẹ trang bị máy móc, Trung Quốc cũng chỉ đóng vai trò lắp ráp các bộ phận chế biến từ các xứ kỹ nghệ Âu Mỹ theo các mẫu thiết kế, phiếu đặt hàng của các xí nghiệp Âu Mỹ rồi xuất cảng trở lại. Trong chuổi công tác sản xuất nầy, đầu não là Tây Phương, còn Trung Quốc giống như thứ công nhân cổ xanh (col bleu) chỉ biết thừa hành. Số xuất cảng của Trung Quốc khổng lồ thật, nhưng số lợi nhuận rất khiêm tốn bởi lẽ nếu 55% số hàng hóa xuất cảng là hàng lắp ráp thì Trung Quốc phải nhập cảng vào 50% nguyên liệu hay bộ phận rời. Chính vì sở trường sản xuất các vật dụng rẻ tiền và một số máy móc theo phương pháp lắp ráp, Trung Quốc xuất cảng rất ít các loại máy móc và dụng cụ hạng nặng là các sản phẩm có giá trị thặng dư (plus-value), sức mạnh kinh tế của Trung Quốc, do đó chỉ có bề mặt mà không có bề sâu, và vì vậy sự trao đổi hàng hóa với các quốc gia kỹ nghệ rất bất lợi cho Trung Quốc. Thử tưởng tượng muốn mua một chiếc máy bay Airbus 380, Trung Quốc phải xuất cảng 800 triệu chiếc áo chemises, thì với lợi nhuận trung bình khoảng 50 tỷ mỗi năm, chính yếu là do bốc lột nhân công rẻ, thì phải lâu lắm Trung Quốc mới ngồi chung hàng ngũ với các quốc gia thực sự kỹ nghệ.



    Đó là mặt trái của sự vĩ đại kinh tế của Trung Quốc. Người Cộng Sản hay dùng câu nói bất hủ của Lénine để đề cao sự ưu việt của người Cộng Sản : Tư bản bán cho chúng ta sợi dây để chúng ta treo cổ chúng (Les capitalistes nous vendent la corde qui nous servira à les pendre) thì trước hiện tượng Cộng Sản bị Tư Bản khai thác và bốc lột, Trung Quốc nên tự hỏi ai treo cổ ai ?



    Chánh sách đứa con duy nhất và thân phận người già

    Theo Ủy Ban Dân Số và Gia Đình Trung Quốc ước tính, nếu không có chánh sách đứa con duy nhất áp dụng từ 1978 đến nay, dân số Trung Quốc hiện nay phải là 1,7 tỷ. Trung Quốc phải hạn chế sinh sản, qui định mỗi vợ chồng chỉ có 1 con, ấn định tuổi tối thiểu thành hôn, cốt để giảm bớt gia tăng dân số mỗi năm từ 20 triệu xuống còn 10 triệu. Nếu chánh sách đứa con duy nhất giải quyết phần nào vấn đề nhân mãn, chính sách nầy đã mang lại những hậu quả xã hội và kinh tế trầm trọng.

    Trước tiên, dân số lao động mỗi năm giảm 10 triệu từ năm 2005 và dân số trẻ từ 20-24 tuổi sẽ giảm 25% trong thập niên tới.

    Trong khi lực lượng người trai trẻ làm việc giảm xuống, số người cao niên tăng theo nhịp điệu lũy tiến : năm 2008, Trung Quốc có 169 triệu người trên 60 tuổi (13% dân số), sẽ tăng lên 250 triệu trong 10 năm nữa và đến năm 2050, cứ 3 người dân thì có 1 người già. Vấn đề càng nghiêm trọng hơn là số người già sống đến 80 tuổi càng ngày càng đông, cứ 5 người già thì có 1 người già 80 tuổi vào năm 2050. Việc săn sóc và vấn đề an sinh người già là vấn đề trọng đại cho quốc gia và gia đình.

    Theo đạo lý và luật pháp Trung Quốc, người con phải nuôi cha mẹ và ông bà. Đó là cái cơ cấu đại gia đình 4-2-1 (1 : đứa con, 2 : cha mẹ, 4 : ông bà nội, ngoại) mà đứa con trai phải đảm nhận (người con gái khi lấy chồng thì thuộc nhà chồng, bi đát cho vợ chồng có đứa con duy nhất là con gái).

    Ngoài việc gồng gánh gia đình, người trẻ tuổi trong tuổi lao động hôm nay còn phải đóng góp quỹ hưu bỗng càng lúc càng nặng để nuôi người già càng lúc càng tăng. Năm 1980, 13 người làm việc để nuôi 1 người già, tỷ lệ nầy giảm xuống còn 3/1 năm 2003, và đến năm 2050, cứ 2 người làm việc để nuôi 1 người già. Đó là một viễn ảnh kinh tế đen tối mà chính phủ Trung Quốc phải đối diện.

    Trung Quốc hiện nay có 41 000 nhà dưỡng lảo, chỉ có thể cung cấp 11 chỗ cho 1000 người so với tỷ lệ thông thường từ 50 đến 70 chỗ tại các quốc gia phát triển.





    cơ cấu 1-2-4 :
    cặp vợ chồng trẻ và 1 con,

    + cha mẹ (2), + ông bà(4)

    Bà già 72 tuổi ở Tế Nam nhặt hộp lon để nuôi bà mẹ 93 tuổi


    Bởi lẽ chế độ hưu bỗng tại Trung Quốc chỉ bắt đầu năm 1997 tại một số thành phố, đa số là cho công chức và xí nghiệp, năm 2005 chỉ có 170 triệu người có hưu bỗng, còn tại thôn quê thì người già chỉ trông cậy vào con (gần đây, tại một số tỉnh ở phía Bắc và phía Tây, chính phủ phát cho người già mỗi năm 600 yuans (75 MK), nhưng với cơ cấu kinh tế và xã hội kỹ nghệ, đa số người già bị bỏ rơi vì con cái không lo nỗi cho đời sống của chính chúng nó. Theo Daily China cho biết, chỉ riêng tại Bắc Kinh có 2000 vụ cha mẹ kiện con mỗi năm vì con không cấp dưỡng, nhưng ở nông thôn những vụ kiện nầy rất hiếm vì cha mẹ sợ mất mặt. Cũng theo báo nầy, một cụ già ở làng Trung Sơn, tỉnh Quảng Đông cố ý đốt một khu rừng để trở lại nhà tù, nơi ông vừa ở tù 5 năm vì theo ông nơi đó có cơm ăn, có chỗ ngủ. Ở Trung Quốc, mỗi năm có khoảng 2 triệu người tự tử, đa số là người già, và 25% thực hiện được ý định. (China Daily, 14/2/2006).



    Bởi lẽ Khổng Giáo buộc phải có con trai để nối dỏi tông đường, nên chế độ một con đã tạo ra việc phá thai khi làm siêu âm bào thai biết là con gái, và dù rằng luật lệ hiện nay cấm đoán, nhưng hiện tượng phá thai, giết trẻ sơ sinh là gái hay cho con gái cho viện mồ côi vẫn là chuyện thường tình ở nông thôn. Hậu quả của hiện tượng nầy làm đảo lộn giới tính, tỷ lệ thông thường là 106 nam/100 nữ, nhưng ở Trung Quốc là 123 nam/100 nữ (Autrement . Paris, 2007 p. 21). Đàn ông không kiếm được vợ, và hiện nay, 90% người độc thân trên 30 tuổi là đàn ông. Năm 2020, 40 triệu thanh niên sẽ không kiếm được vợ. (La Chine nouvelle, p. 54)



    Kết luận

    Sau 30 năm mở cửa, Trung Quốc đã thực hiện được nhiều kỳ công kinh tế vĩ đại. Nếu tính theo tổng sản lượng quốc gia (PNB), năm 2007, Trung Quốc đứng hạng 4 thế giới với 3250 tỷ MK, (sau Hoa Kỳ :13 850 tỷ, Nhựt : 4500 tỷ, Đức : 3350 tỷ (populationdata.net ). Nếu tính theo sản lượng đầu người, Trung Quốc hiện có 200 triệu người có lợi tức dưới ngưỡng nghèo do Liên Hiệp Quốc qui định (1,25MK mỗi ngày) và 600 triệu người có lợi tức 2MK/ngày, như vậy Trung Quốc vẫn còn là một quốc gia nghèo. Tuy nhiên, đàng sau những kỳ công vĩ đại, Trung Quốc phải đương đầu với nhiều thách thức vĩ đại trong đó có 3 khó khăn cơ cấu là sự lão hóa dân số, sự tàn phá môi trường và sự bất bình đẳng lợi tức giữa các địa phương và các tầng lớp dân chúng.



    Tuy Trung Quốc đang có trong tay 1000 tỷ mỹ kim mà phần lớn là trái phiếu của Mỹ, và xuất cảng một khối hàng hóa khổng lồ, Trung Quốc lại bị lệ thuộc vào đồng mỹ kim và mọi căng thẳng với Mỹ sẽ không có lợi cho Trung Quốc. Trong trò đấu gươm, Trung Quốc đang cầm ngọn lưởi.

    Trung Quốc và một số quốc gia đang lên (pays émergents) gọi là BRIC (Brésil, Russie, Inde, Chine) đang tìm phương cách thoát ra khỏi ảnh hưởng cùa đồng mỹ kim, nhưng vì không phải là một liên minh chính thức và những quyền lợi bất đồng giữa Trung Quốc với các quốc gia trong khối nên hi vọng thành công rất mong manh. Trung Quốc đang bành trướng thế lực ở Phi Châu, đưa nhân công đến để khai thác tài nguyên và hành xử với cung cách của một thứ thực dân mới, hợp tác với nhiều chính phủ độc tài thường bị thế giới kết án là quốc gia hung đồ (états voyous) và dân chúng các xứ Phi Châu Hồi Giáo cũng không có thiện cảm với Trung Quốc sau vụ ****** người Trung Quốc Hồi giáo ở Tân Cương, Trung Quốc đã và đang gặp nhiều khó khăn trên mặt ngoại giao với thế giới.



    Trong viễn tượng ấy, nếu như người Pháp đã huyễn hoặc gọi Thế kỷ 21 là thế kỷ của Trung Quốc và một số tài chánh gia Wall Street nghĩ đến việc thay thế G8 bằng G2 (Mỹ-Trung Quốc), liệu với những thách thức vĩ đại nội bộ và ngoại giao, Trung Quốc có hi vọng gì sẽ đạt được vị trí mà các nhà tiên trí kinh tế Âu Mỹ, thường có thói quen thần thoại hóa con Rồng.



    Lâm Văn Bé

    05/02/2010



    Thư mục chính yếu

    - Thierry Sanjuan. Le défi chinois. - Paris : La Documentation française. (Dossier no. 8064, juillet-août 2008).

    - Chine : de Pékin à Hong Kong. - Paris : Hachette, 2007.

    - Jean-Marc Plantade. La face cachée de la Chine. - Paris : Bourin Éditeur, 2006.

    - Cyrille J-D. Javary. La Chine nouvelle : être riche est glorieux. - Paris : Larousse, 2006.

    - Frédéric Lasserre (éd.). L’éveil du dragon .- Ste-Foy, Québec : Presses de l’Université du Québec, 2006.

    - Anthony Bianco. The Bully of Bentoville.- New York : Doubleday, 2005.

    - Một số websites của Trung Quốc đọc được bằng tiếng Pháp và tiếng Anh
  4. nguoive.cuoipho

    nguoive.cuoipho Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    May 17, 2010
    Likes Received:
    0
    Hãy tìm đường mới để tiến lên


    Diễn văn nhậm chức của Tổng giám đốc FPT - Nguyễn Thành Nam
    Hãy tìm đường mới để tiến lên
    We seek new way forward

    Cách đây 20 năm, theo anh Bình và các anh thành lập FPT, hoàn toàn xa lạ với những khái niệm kinh doanh và tiền tệ
    Cách đây 10 năm, lại cũng theo anh Bình chập chững đi ra thế giới, như một thanh niên mới lớn rời quê tìm đường lên phố (mặc dù lúc đó cũng đã 38 tuổi)
    Tôi tự hỏi: Vào năm thứ 20, tràn đầy sinh lực, FPT đã phát triển thành Tập đoàn đạt doanh số mơ ước 1 tỷ đô la với gần 10,000 nhân viên, có mặt tại khắp các châu lục, tại sao lại quyết định thay đổi ban tổng giám đốc? Không ai nghi ngờ về tâm huyết, khả năng cống hiến, và lòng quyết tâm của các bậc giờ có thể gọi là tiền nhân. Càng không ai dám hoài nghi về tuổi tác và sức khoẻ của các Anh. Vẫn chơi golf, ăn ngủ bình thường, và khi cần vẫn có thể sinh con đẻ cái một cách đều đặn theo ý muốn.
    Đứng đây hôm nay trước những người thân quen đã gắn bó suốt thời gian dài với cảm giác như mình thực sự quay trở về quê cũ, tôi rất muốn tìm được một phần của câu trả lời.

    Dấu ấn của đổi thay

    Quê hương của tôi đã thay đổi hoàn toàn
    Danh tiếng FPT đã vượt xa ra ngoài lũy tre làng, là tấm gương để cho bao nhiêu trí thức trẻ phấn đấu. Bạn tôi, một người rất thành đạt, gọi điện nói: em kiếm được tiền nhưng không làm được gì cho đất nước. Các anh kiếm được tiền, các anh còn để lại được một thương hiệu FPT.
    Nhà cửa mới mọc lên san sát. Từ một công ty nhỏ bé, đã trở thành tập đoàn với hàng chục trụ sở con cháu khắp mọi miền đất nước. Tòa nhà FPT với cờ 3 màu kiêu hãnh đập vào mắt các lữ khách từ sân bay Nội Bài về đang bị tắc đường☺ Hàng trăm hecta đất đang chờ những chủ nhân mới biến từ đất với ngô khoai sắn thành các xa lộ bit-bite.
    Những chủ nhân mới là ai vậy? Là gần 10,000 thanh niên trí thức, trẻ trung đang miệt mài lao động và sáng tạo. Họ đang chờ đợi cơ hội để nâng FPT lên một tầm cao mới. Vì điều kiện đặc thù của Fsoft nên tôi hay phải đi tìm hiểu công tác quản lý nhân sự của các công ty khác ở Việt nam, kể cả các MNC như Pepsi, Unilever, IBM…Tôi có thể khẳng định FPT đang là một nơi tích lũy tri thức vào bậc nhất ở Việt nam.

    Tuy không thật sự rộn ràng, nhưng xóm làng vẫn còn mang đầy hương sắc văn hóa FPT: một Sotico hài hước, sẵn sàng phá rào; một tinh thần: làm cật lực, chơi hết mình; một thái độ kiên quyết với những sự thiếu trung thực; và một tấm lòng: sẵn sàng giúp đỡ đồng đội

    Tôi thấy tự hào về quê hương tôi.

    Mặc dù vậy tôi vẫn có một cảm giác rất lạ. Một cảm giác bất an!

    Có cái gì đó đang nứt vỡ trong bức tranh đồng quê tưởng như rất đẹp đẽ.
    Tôi sẽ nói ra những suy nghĩ thật của mình.

    Sing Wang, một anh tư bản gốc Mao, tuyên bố chắc nịch khi đàm phán với đội FPT tháng 10 năm 2006: “Tin tao đi, sau khi lên sàn chúng mày sẽ khác”.

    Thật đáng tiếc, đó lại là sự thật.

    Bắt đầu từ các bậc trưởng lão. Đột ngột được tung hô như những người giàu nhất Việt nam, HĐQT FPT đã mất phương hướng. Những vision mới như Chaebol hoặc E-Citizen không đi được vào thực tế mà chỉ dừng lại ở mức vài bài trên báo Chúng ta hoặc những nỗ lực cá nhân của a Bình. Tuy họp hành liên miên, nhưng không khí của các cuộc hội họp đó hoặc trang nhã quí tộc, hoặc nặng nề kiếm tìm đoàn kết, hoặc căm giận “bọn” ném đá râp tâm phá thối.
    Không phải là những cuộc họp dành cho những tranh luận kỹ càng và những quyết định cân nhắc hướng tới tương lai.

    Con cháu đã trưởng thành, tự lực làm ăn 4 phương 8 hướng ít cần nghe khuyên bảo làm cho ban TGĐ cảm thấy cô quạnh.. Cộng thêm tính khí tuổi già, trái tính tái nết, khó thống nhất. Thôi thì mỗi cụ tìm nguồn vui riêng cho mình.
    Cụ Tổng tâm huyết vào việc tạo sân chơi cho các công dân điện tử 9x, gác lại việc điều hành công ty, suốt ngày vui thú với vườn chim FPT. CFO của Tập đoàn thì bận bịu làm chủ ngân hàng. Phó Tổng khác, tay lăm lăm chậu vàng, bao lần đòi rửa tay, gác kiếm. Vị Phó Tổng Giám đốc trẻ tuổi nhất bị đùn cho làm xây dựng, trên đe dưới búa, lặng lẽ ra đi không một tiếng động. Còn lại bao nhiêu việc lớn đến nhỏ, từ duyệt ngân sách đến tắc bể phốt, đều dồn hết cho một Phó Tổng khả kính xuất thân giáo viên đại học, khiến cho vị này tàu hoả nhập ma, toàn thân tê dai, văng tục bừa bãi, hết đường thư giãn.
    Các bạn bè đồng môn của tôi, nhiều người đang dự họp hôm nay, nay ai cũng nhà cao cửa đẹp, không hiểu sao lại thiếu đi những nụ cười lạc quan.
    Tôi có thể cảm nhận thấy sự thay đổi này rất rõ khi cùng với một nhóm các bạn ở FPT đi du lịch hàng năm gọi là “về nguồn” từ năm 1999. Thay vào sự nhiệt huyết hứng khởi ban đầu, không phải là sự điềm đạm tự tin mà là một tâm trạng bi quan chán nản.
    Bị hoang mang bởi sự thiếu quyết định hoặc quyết định luôn được bập bập lại của các trưởng lão. Khá mất phương hướng trước sự thay đổi đột ngột của số phận. Họ hỏi nhau “đâu rồi ngày xưa?” và cho rằng có lẽ sự nghiệp của mình đến đây là đã là đỉnh cao, thôi túc tắc chờ ngày về hưu non.
    Thế nên cũng không có gì lạ là gần 10,000 tri thức mà chúng ta đang có, những người không được hưởng lợi ích từ cú sốc 12/2006, những người mà thu nhập từ đồng lương của họ dù được điều chỉnh bao nhiêu lần cũng không thể lấp được khoảng cách giàu nghèo càng ngày càng xa vời vợi, sẽ khó có được cảm giác tinh thần đồng đội mà chúng ta mong muốn tuyên truyền.

    Đùng một cái, chúng ta mất một giấc mơ chung đổi đời, thiếu một quy hoạch chung để cùng lên phố, không được cùng đối mặt với một thử thách chung là thoát khỏi cảnh lố bịch “nửa tỉnh, nửa quê”.

    Phải chăng chúng ta đã hết thách thức?

    Hãy đọc lại vision của công ty mà các bậc tiền bối đã đặt ra

    1/ Một tổ chức kiểu mới
    2/ Bằng những nỗ lực sáng tạo công nghệ, góp phần hưng thịnh quốc gia
    3/ Đem lại cho mỗi thành viên của mình, điều kiện tốt nhất để phát triển, đầy đủ về vật chất, phong phú về tinh thần

    Chúng ta đã từng có kiểu mới, nhưng lại cũ ngay trong chốc lát. Tập đoàn sẽ theo mô hình nào? Học theo những gã khổng lồ tên tuổi IBM, Sony hay theo bọn mới nổi như Infosys, Neusoft, Sam sung, SBI? Hay gần đây nhất là ACB, Hòa phát.

    Chúng ta không dám tin vào mô hình FPT.
    Chúng ta gọi là tập đoàn, nhưng ngoài cái tên chung, rất thiếu sự cộng hưởng. Rất ít dịch vụ chung, rất ít buôn bán nội tập đoàn. Các công ty thành viên ăn nên làm ra nói toẹt ra rằng, chẳng hiểu cần tập đoàn làm gì. Các công ty nhỏ mới lớn thì ngơ ngác vì suốt ngày bị đàn anh dọa bóp chết, tự hỏi nhau: tập đoàn là thế này ư?

    Chúng ta có: “Sáng tạo công nghệ, hưng thịnh quốc gia”?

    Gọi là một sự nhục nhã cũng không quá khi tập đoàn công nghệ hàng đầu Việt nam không sở hữu bất cứ 1 patent nào về công nghệ trong suốt 20 năm qua, kể cả do mình làm ra hay là mua về được.
    Cho tôi kể một câu chuyện về giáo sư Phan Toàn Thắng, một nhà khoa học hàng đầu về tế bào gốc, người đang giữ patent tại Anh, Singapore về tách và nuôi cấy tế bào gốc từ màng cuống rốn. Một anh bạn người Sing đã đầu tư cho Thắng 100k ban đầu để giờ đây đồng sở hữu. Chỉ có 100 ngàn đô la Singapore!
    Một thực tế nữa là ảnh hưởng của FPT đến kinh tế quốc gia là quá nhỏ bé. Đừng ru ngủ mình về việc a Bình, a Tiến thường xuyên được mời đi tháp tùng lãnh đạo cao cấp. Hãy làm một ví dụ giả tưởng: nếu không có FPT thì Việt nam sẽ ra sao. Chẳng sao cả!. Một viên đá vứt xuống ao bèo, sẽ bị bèo trùm lên trong chốc lát (chưa kể ối kẻ sẽ cười hô hố).

    Thế còn “Cuộc sống đầy đủ về vật chất, phong phú về tinh thần”
    Chỉ có khoảng 5% dân số FPT hiện tại tạm được coi là đầy đủ về vật chất, chưa kể là còn xa mới có sự phong phú về tinh thần. Chúng ta có hiểu biết thế giới sâu sắc hơn, có luôn luôn tự nâng cao được trình độ của mình?
    Tôi thấy thất vọng khi Fsoft mở FLI Club, mời các bậc cao nhân đến đàm đạo. Mỗi buổi thường đều vắng hoe (trừ hôm có Phan Thị Bích Hằng đến).

    Vậy làm thế nào để hơn 9000 người còn lại có thể tự hào với vision của tập đoàn?

    Đây là trách nhiệm của chúng ta, những người đang ngồi đây.

    Chúng ta đã phát triển vượt bậc, nhưng nhìn ra bên ngoài, chúng ta vẫn là những kẻ tí hon. Nếu ví con đường đi là 100 bậc, có lẽ chúng ta mới qua được 3-4 bậc đầu tiên.

    Bởi thế, nhiệm vụ lớn nhất của mỗi chúng ta vẫn là đấu tranh với chính bản thân. Chống lại sự lười biếng vận động, chống lại sự thỏa mãn sớm, không dám nhìn ra và đối đầu với thách thức, chống lại sự run sợ khi đột nhiên thấy mình “ngang tầm” với các “cường quốc năm châu”.

    Chúng ta phải đặt một đích phấn đấu mới.
    10 năm đầu: FPT đã thoát nghèo, vươn lên hàng đầu VN trong CNTT.
    10 năm thứ hai: đã trở thành đại gia, đã bắt đầu toàn cầu hóa.
    10 năm tới:

    FPT phải trở thành một tập đoàn với thương hiệu thống nhất và mạnh mẽ, có giá trị thị trường đứng đầu khu vực, đóng vai trò then chốt trong các ngành kinh tế Việt nam được hội nhập toàn diện với thế giới, và mang lại cơ hội to lớn cho càng đông càng tốt những thanh niên tri thức Việt nam được đua tài cùng bạn bè khắp năm châu.
    Trong 20 năm qua, thành công của FPT được gắn liền với sự thành công của quá trình đổi mới ở Việt nam. Như một con thuyền nhỏ bé, được nước đưa lên cộng với sự hào hứng của mấy tay chèo lái trẻ
    Thời thế đã thay đổi, Việt nam đã gia nhập WTO và phải hòa nhập toàn diện với thế giới.
    Đại dương mênh mông đòi hỏi một tinh thần cách mạng.
    Cách mạng có thể biến những điều bình thường thành phi thường.
    Nhưng còn cách mạng hơn là biến những điều “phi thường” thành bình thường.
    Việt nam và đặc biệt là FPT phải dám đối mặt với thói quen tự coi mình là “phi thường” để trở thành một người “bình thường”.

    Việc đầu tiên là khôi phục lòng tin vào cổ phiếu của FPT. Vì chúng ta chưa có một chính sách leverage về PE giữa các cổ phiếu khác nhau, chưa có một “bát quái tiền đồ” để tiền mặt có thể được sử dụng một cách hiệu quả nhất. Cổ đông của FPT hoang mang không biết định hướng tiếp theo sẽ thế nào.
    Anh Phan Đức Trung đã nói với tôi: nếu em ko tin là cổ phiếu của FPT sẽ tăng nhiều lần trong những năm tới (cụ thể bao nhiêu nhờ a Trung nói hộ) thì em sẽ không nhận nhiệm vụ CFO. Anh Trung tin, tôi tin. Rất mong các bạn cùng tin.
    Hãy giữ lấy cổ phiếu FPT, nếu có tiền thi bỏ tiền mua thêm cổ phiếu FPT vào thời điểm này, hay thậm chí đi vay để mua vào, để lấy quyết tâm gắn bó với sự nghiệp mà mình đã lựa chọn, để làm giàu hơn nữa cho bản thân và cho các thế hệ sau.

    Việc thứ hai là học cách làm việc theo pháp luật. FPT sẽ phải xây dựng bộ phận pháp chế mạnh mẽ. Các đơn vị và phòng ban phải hoạt động theo quy định, chứ không phải theo những chỉ đạo bất chợt của các Anh.
    Có những việc, tuy nhỏ, nhưng lại vô cùng khó. Chẳng hạn chúng ta phải sử dụng tiếng Anh. Chúng ta sẽ thực hiện tất cả các báo cáo bằng tiếng Anh, sẽ mạnh dạn chia sẻ với nhau những kiến thức thu nhập được bằng tiếng Anh, mà không đợi ai đó dịch ra tiếng Việt. Hãy bắt đầu viết/đọc in English từ ngày mai!
    Ngoài việc “thủ dâm” tự sinh con đẻ cái, chúng ta sẽ mạnh dạn liên doanh với các công ty hàng đầu trong các lĩnh vực khác trong và ngoài nước, để có thể học hỏi những bí kíp quản lý và kỹ nghệ từ chính cuộc sống, chứ không phải nghe hơi nồi chõ. Chúng ta đang có kinh nghiệm tốt giữa Fcap và SBI. Ftel đang đàm phán với KDDI, Fsoft đang thảo luận với NashTech, FIS liên doanh với Itochu, FTG nghiên cứu xây dựng mạng lưới phân phối tại Mỹ với VietnamPartner. Chúng ta cần phải nhanh chóng thúc đẩy quá trình này.
    Chúng ta phải có quỹ R&D và sẽ xây dựng các chính sách khuyến khích sáng tạo. Nhưng chúng ta cũng sẽ không tự huyễn hoặc là mình có đầy các chuyên gia hàng đầu có thể tự làm được mọi thứ, mà sẽ tìm kiếm đầu tư mua các tài sản trí tuệ, chi ít cũng là của các nhà khoa học Việt nam đang tự khẳng định.

    Chúng ta đã từng tự hào là có “vốn cộng đồng” cao. Nhưng chúng ta đã tiêu gần hết vốn đấy. Chúng ta phải học lại cách phối hợp với nhau. Chúng ta có rất nhiều công ty thành viên, độc lập về mặt pháp lý. Chúng ta có rất nhiều tài nguyên con người, tiền bạc, dịch vụ và các quan hệ khách hàng. Nhưng chúng ta không sử dụng thống nhất.
    Tại sao nhân viên FPT lại không muốn dùng dịch vụ/hàng hóa của FPT?
    Tại sao đàm phán trong nhà lại luôn gây thêm thương tổn chứ không phải gia tăng hòa khí?

    Nói như con nhà võ là chúng ta đang có một cơ thể cường tráng, nhưng khí huyết không thông, sức lực vì thế mà yếu. Không rèn luyện kịp thời, e rằng cái chết là khó tránh khỏi.

    Trước mắt, các bạn ngồi đây hãy thử hỏi người bên cạnh xem, có việc gì chúng ta có thể làm chung được không? Hãy cho nhau một cái hẹn để bàn bạc, hoặc đơn giản chỉ là để nhậu và bàn tán trên trời dưới biển.
    Chúng ta cũng nên xem xét quyết định: tất cả các nhân viên phải dùng máy tinh Elead, gọi điện thoại di động F1, mở tài khoản ở TPB, xem truyền hình IP của Ftel, bật kênh TV của FMD.
    Chúng ta phải tin tưởng Fsoft trong việc phát triển phần mềm, tin tưởng FIS trong các dịch vụ managed service, tin tưởng chất lượng những đường kết nối của Ftel và tin tưởng gửi con vào FU học tập
    Chúng ta sẽ sử dụng các dịch vụ của FPT không phải vì tình yêu mà đơn giản vì chúng ta tin rằng đó là những dịch vụ tốt nhất.

    Thầy tôi dạy tôi luôn nhớ 3 chữ: Tinh – Khí – Thần
    Tinh mạnh, Khí thông, Thần sáng

    Thần, đó là bộ mặt của FPT.

    Chúng ta tự hỏi, chúng ta có còn tự hào là người FPT không?
    (Tôi có một anh bạn già, đại khái được chị em rất thích, có điều đi đâu anh ấy vẫn cứ phải bảo mình là người Lào. Nhiều người trong chúng ta hình như cũng đang có cảm giác như vậy).
    Tôi đã đi nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều loại người cả ở Việt nam và các bạn bè thế giới. Tôi biết FPT đang được một sự ngưỡng mộ đặc biệt. Rất nhiều người coi FPT là biểu tượng của một nước Việt nam đổi mới.
    Nhưng FPT đang không dám soi gương hàng ngày! Không dám nhoẻn miệng làm duyên, nặn mụn, đánh phấn, bôi thuốc. Chúng ta chỉ biết mỗi một câu “Xưa kia nước Nam ai đẹp đường dường như ta”
    Thay vì tách mình ra làm một hiện tượng cá biệt, chúng ta sẽ phải hội nhập hơn nữa ngay trên đất nước mình.
    Thay vì báo chí, nhân viên, nhà đầu tư phải thầm thì xin gặp, chúng ta sẽ chủ động cung cấp thông tin cho họ, chủ động có các báo cáo nhanh hàng tháng, thậm chí hàng tuần.
    Chúng ta cần nhanh chóng lấy lại một bộ mặt FPT trẻ trung, khát vọng và nhận thức đầy đủ trách nhiệm của mình với xã hội.
    Chúng ta cần đầu tư để cho mỗi thành viên của FPT là một niềm tự hào của gia đình, dòng họ.

    Quá nhiều việc phải làm. Nhưng chúng ta không có quyền từ chối.

    Bố mẹ sinh ra tôi, nhà nước cho tôi đi học, FPT là nơi tôi đã trưởng thành. Tại đây, tôi đã có may mắn được thụ giáo và được sự chỉ bảo thậm chí mắng mỏ của rất nhiều người, khách hàng và bạn bè đồng nghiệp, nổi tiếng và vô danh, ruột thịt và xa lạ, Việt nam cũng như Anh, Mỹ, Pháp, Nhật.

    Tôi xin được cám ơn tất cả.

    Nhưng có 2 người ảnh hưởng đến tính cách tôi sâu sắc nhất là thầy Kao với những bài học cụ thể và ***** thông qua cuốn sách “Hồ Chí Minh, một cuộc đời.”
    Chúng ta chỉ có thể cảm thấy hạnh phúc khi chúng ta là chính mình, hành động theo những gì mà chúng ta cảm thấy tự nhiên, hòa hợp với sự vận động của môi trường xung quanh.

    Công ty cũng vậy.
    Tôi tin chắc một điều là nếu FPT muốn thành công, thì yếu tố công ty xuất phát từ Việt nam phải là yếu tố quan trọng nhất. Chúng ta phải hiểu chính chúng ta và nhân viên của chúng ta, phải có một tham vọng đủ để thuyết phục bản thân mình và xã hội của mình, phải có khát vọng lớn lên cùng dân Việt, mới đủ tự tin để giao tiếp và tìm hiểu. Mới có cửa thắng trong cuộc chơi toàn cầu. Để cho:
    Muôn thu sau lưu tiếng anh hào
    Người dân Việt lắm chí cao

    Nhiều người biết tôi đều hỏi, tại sao tôi lại nhận nhiệm vụ này. Họ thấy không hợp với tính cách của tôi!

    Quê hương lúc nào rồi cũng phải về.
    Quê hương của tôi là FPT.

    Ước mơ dẫn đường
    Thành công là động lực thúc đẩy
    Thất bại giúp chúng ta năng lượng mới
    Và thách thức luôn đồng hành cùng chúng ta.

    Xin cám ơn tất cả các bạn!
    Nguyễn Thành Nam 17/4/2009
  5. nguoive.cuoipho

    nguoive.cuoipho Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    May 17, 2010
    Likes Received:
    0
    7 giờ 30 sáng: Thức dậy. Nằm trên giường thêm ba mươi phút để cố nhớ lại những gì tối qua. Thường không nhớ ra. Khi suy nghĩ có ngáp và vươn vai nhưng không thò chân ra ngoài chăn. Máy lạnh đương nhiên vẫn mở.

    8 giờ: Vào toilet. Thực hiện những nhu cầu hồn nhiên. Vừa thực hiện vừa hát. Nhạc ngoại quốc, lời Việt là chủ đạo. Cạo râu và kiểm tra lông mũi theo tiêu chuẩn ISO-9002. Chỉ ngoáy tai khi có tắm.

    8 giờ đến 8 giờ 30: Ăn sáng. Mắng con. Khiển trách người làm. Than thở với vợ. Uống thuốc hạ huyết áp. Uống hải cẩu hoàn. Nghe tin bóng đá. Thắt cà-vạt. Mặc comple.

    8 giờ 30 đến 9 giờ: Ra xe. Vừa ra vừa xỉa răng. Vứt tăm qua cửa kính xe. Nhắn tin cho em. Xóa một số tin nhắn của em. Kiểm tra lại lớp keo trên tóc. Ngả lưng và nới khuy áo vest.

    9 giờ đến 9 giờ 30: Vô công ty. Bắt tay đủ ba người. Đọc báo. Mở vi tính xem giá chứng khoán, vào diễn đàn San OTC đàm đạo với anh em vài câu. Cười. Nhún vai. Uống trà. Treo áo vest lên lưng ghế. Ký một số công văn. Uống trà tiếp tục.

    9 giờ 30 đến 11 giờ: Mời đối tác sang quán cà phê trước công ty. Dặn thư ký là đi họp. Quyết định với đối tác là còn phải gặp nhiều lần. Cười bí hiểm khi được hỏi về hoa hồng. Cố gắng khi nói chuyện có pha tiếng Anh và tiếng Pháp. Gật đầu với mấy bàn quen. Tỏ ra nghiêm nghị với những em mới vào.

    11 giờ đến 1 giờ 30: Mời đối tác dùng cơm trưa. Chọn nhà hàng sang, nhưng có hóa đơn đỏ. Uống ba ly bắt đầu xưng cậu - tớ và vỗ vai nhau. Gọi một con cầy hương nhưng chả hiểu nhà hàng dọn con gì. Thề sẽ trung thực. Hứa ký hợp đồng. Nháy mắt khi bàn về phụ nữ. Dùng khăn lạnh lau cả cổ lẫn mặt. Nói to hơn lúc bình thường. Cầm cua rang muối bằng cả hai tay. Mở khuy áo trên. Khen cô thư ký của đối tác đẹp. Nếu cao hứng có thể đọc bài thơ do mình sáng tác. Kể về những chuyến đi Bangkok, tùy theo quan điểm và độ chân tình sẽ quyết định kể từ đâu. Tranh nhau thanh toán. Ôm vai rồi siết chặt tay.

    Từ 1 giờ 30 đến 3 giờ chiều: Ngủ trong salon phòng làm việc. Dặn thư ký không để ai vào. Ngáy to hay nhỏ là tùy loại rượu vừa uống. Khi ngủ thỉnh thoảng có giật mình.

    Từ 3 giờ đến 3 giờ 30: Thức dậy. Rửa qua mặt mũi. Xem lại giấy tờ ban sáng. Gọi thư ký vô khiển trách, cố gắng tìm ra vài lý do. Thư ký nên già để tránh dị nghị. Họp với tay trợ lý thân tín. Dặn nó phone về nhà khi mình đi vắng để nhờ nói lại với vợ một số thông tin đã chọn lọc. Trao đổi vài đĩa phim DVD. Nhờ tìm vài loại thuốc và vài thứ rượu ngâm. Khi trợ lý ra khỏi phòng thì phone cho em, than từ sáng tới giờ quá bận.

    Từ 3 giờ 30 đến 4 giờ 30: Họp các trưởng phòng chủ chốt. Mắng ba đứa, khen ba đứa, còn lạnh lùng với ba đứa. Nhấn mạnh những điều đã nói hôm qua. Kêu mệt và kêu nhức đầu nhưng đứa nào hỏi thăm thì gạt đi. Nhớ những câu quan trọng có đứng lên khi nói.

    Từ 4 giờ 30 đến 5 giờ 30: Ở lại trong văn phòng khi mọi người đang ra về, cố tình để hé cửa. Viết và đọc như điên. Quát ầm ầm trong điện thoại. Khi mọi người đã về hết, phone cho em hẹn cà phê chiều. Lại lướt tiếp qua một số bài viết của các bác trên SanOTC. Ngắm một số em các bác giới thiệu, chuẩn bị tinh thần đề oánh. Xem Hội Chứng, HNSC, SAFC, CKV có hội nào offline thì xin ghé 1 chân lên ngồi hấc mỏ nghe giảng.

    Từ 5 giờ 30 đến 7 giờ: Ngồi với em ở cà phê loại sang. Nói nhiều về tâm trạng, về cảm xúc và nghệ thuật. Tiết lộ rằng mình sinh ra đáng lẽ phải làm nghệ sĩ chứ không hợp kinh doanh, nhưng hoàn cảnh đưa đẩy, giờ mới thấy tiền bạc là phù du. Thở dài kín đáo. Nắm tay nhè nhẹ. Xa xôi về nỗi cô đơn mơ hồ. Đọc một câu trong cuốn tiểu thuyết vừa xem. Bất thình lình nhìn em không nói.

    Từ 7 giờ đến 9 giờ: Đi ăn tối với em. Thức ăn ngon, đĩa nhỏ, phòng kín đáo, rượu vang thơm. Đèn mờ dịu. Kể về thời thơ ấu vất vả. Kể về phim Sắc giới một cách cảm thông. Ngạc nhiên với những điều cổ hủ. Phẫn nộ với những nhỏ nhen. Cau mày khi nghe về tiền bạc. Bao dung khi nói về tội lỗi.

    Từ 9 giờ đến 10 giờ tối: Về nhà. Than với vợ là sắp điên lên vì họp. Ăn cơm nhà nửa chén, kêu mệt rồi thôi. Hỏi qua việc học của con. Đá cho con mèo hai cú. Bặt computer, hỏi thăm 3 người, cười với 3 người. Lên Diễn đàn SanOTC, hỏi 3 câu về 3 mã. Đàm đạo vài câu nữa rồi off.

    Từ 10 giờ đến 10 giờ 30: Vô toilet. Tùy hôm mà ngồi trong đó nhanh hay chậm. Kiểm tra kỹ các dấu vết trên thân mình. Nhìn toàn thân xem bụng đã chiếm bao nhiêu. Ho và khạc. Đánh răng bằng máy. Định xức dầu thơm rồi lại nhún vai.

    Từ 10 giờ 30: Lên giường. Tắt di động. Xóa hết tin nhắn còn sót lại. Đọc báo Thời trang trẻ, không dừng quá lâu ở các trang áo tắm để vợ khỏi nghi. Kêu mệt thêm lần nữa. Ngủ và ngáy đều. Nằm mơ thấy mình còn trẻ.
  6. bong03

    bong03 Thành viên quen thuộc

    Joined:
    Sep 19, 2006
    Likes Received:
    0
    Cái bác nguoivecuoipho này làm sao thế nhỉ? Điên m.i.e nó roài...[r23)]

    SRB mai trần tiếp, 2x trước mắt, 3x tiếp theo, 4x tương lai gần, cứ hở ra là xúc
  7. nguoive.cuoipho

    nguoive.cuoipho Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    May 17, 2010
    Likes Received:
    0
    Thêm một...

    [​IMG]

    Thêm một chiếc lá rụng,

    Thế là thành mùa thu.

    Thêm một tiếng chim gù,

    Thành ban mai tinh khiết.

    Dĩ nhiên là tôi biết,

    Thêm một - lắm điều hay.

    Nhưng mà tôi cũng biết,

    Thêm một - phiền toái thay!

    Thêm một lời dại dột,

    Tức thì em bỏ đi.

    Nhưng thêm chút lầm lì,

    Thế nào em cũng khóc.

    Thêm một người thứ ba,

    Chuyện tình đâm dang dở.

    Cứ thêm một lời hứa,

    Lại một lần khả nghi.

    Nhận thêm một thiệp cưới,

    Thấy mình lẻ loi hơn.

    Thêm một đêm trăng tròn,

    Lại thấy mình đang khuyết.

    Dĩ nhiên là tôi biết,

    Thêm một lắm điều hay

    Trần Hoà Bình
  8. nguoive.cuoipho

    nguoive.cuoipho Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    May 17, 2010
    Likes Received:
    0
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]ĐẦU TƯ CHỨNG KHOÁN, ĐÔI ĐIỀU SUY NGẪM[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]
    Chuyện người trong cuộc


    Em "chơi" ck từ tháng giữa 3/2007 tức ở ngay đỉnh núi lửa 1176 của VNI.
    Trong 2 năm 2007-2008 em bỏ vào CK 300 triệu, từ lúc VNI 1176 (3/2007) cho đến 31/12/2008 VNI còn khoảng 300, đến lúc này em lõm khoảng 90 triệu tức 30%.
    Từ đầu năm 2009 đến nay (3/2009) em bỏ thêm 100 triệu nữa (VNI dao động từ 250-280), tổng cộng 400 triệu. Đến bây giờ (2/3/2009) hạch toán lại lỗ khoảng 100 triệu tức 25%. Nghe lỗ 100 triệu có vẻ lớn (thậm chí là rất lớn) nhưng nếu nghe lỗ 25% thì không đến nỗi ghê gớm phải không các bác (tự an ủi mình xíu)
    Mình tham gia Thị trường CK từ lúc VNI 1170 đến nay VNI còn 245 (2/3/2009) tức VNI đã giảm gần 85% trong khi mình chỉ lỗ 25%, các bác biết tại sao không? lý do là mình đã bình quân giá xuống, và mình đã rất may mắn số tiền mình giải ngân phần lớn khi VNI đã dưới 350. Cái này viết hơi dài dòng và sẽ có nhiều bác không hiểu, nhưng với những bác nào từng lăn lộn với TTCK thì điều này hoàn toàn dễ hiểu.
    Giả sử 6 tháng sau VNI về 100 tức TTCK đã giảm 95% so với đỉnh và mỗi tháng mình lại bỏ vào CK 30 tr (như năm rồi mình đã làm) thì đến mức VNI 100 điểm mình đã bỏ vào CK tổng cộng 600 triệu, đến lúc đó mình sẽ lỗ khoảng 70%. Lạ chưa? Phương pháp bình quân giá lợi hại ở điểm này !
    Biết lỗ sặc máu mà vẫn nhào vô, thần kinh có vấn đề a' ? có thể ! VNI về 100 điểm chỉ khi Chính phủ bỏ rơi thị trường, lúc này có 2 kịch bản xảy ra:
    1> thị trường sẽ SẬP ! (không còn gì để nói)
    2> VNI về 100 thì TTCK sẽ rất hấp dẫn, vì lúc đó nhiều CP sẽ có giá chỉ từ 1-2k đồng, với mức giá này mà hưởng cổ tức 1-2k (năm 2008 có trên 200 công ty niêm yết trên cả 2 sàn HO và HA trả cổ tức bằng tiền mặt từ 1-5k/cp) thì không còn kênh đầu tư nào hấp dẫn bằng !
    Nhưng mình có 1 niềm tin rằng Chính phủ sẽ không thể để thị trường này CHẾT, vì TTCK chết thì gần 400 công ty niêm yết (là những công ty hàng đầu VN trong mọi lĩnh vực, ngành nghề) cộng thêm hàng chục ngàn công ty chưa niêm yết cũng chết theo, và sẽ có hàng triệu người chết theo (bác nào nắm CP OTC sẽ hiểu điều này hơn ai hết).
    Ở đời không có gì lên mãi và cũng không có gì có thể xuống mãi, vậy đến một lúc nào đó nó cũng phải bật dậy? vấn đề là bao giờ? Bao giờ cho đến tháng 10?
    Vậy một câu hỏi lớn đặt ra là đến bao giờ thì em hòa vốn? Các bác chỉ cần làm một phép tính đơn giản thế này : VNI 100 điểm em lõm 70% tức còn 30% vốn ban đầu, vậy để huề vốn VNI phải tăng gấp 3,3 lần nữa, tức: 100*3,3=330 điểm. Điều này là chắc chắn khi thị trường hồi phục, và có một điểm tựa để niềm tin đó thêm vững chắc là thị trường chứng khoán VN từng đạt đỉnh cao 1176 điểm vào tháng 3/2007, vấn đề là khi nào thị trường hồi phục, điều này phụ thuộc vào sức khoẻ nền kinh tế thế giới và VN? Theo quy luật muôn đời: có thịnh ắt có suy, có suy ắt có thịnh, thì chắc chắn kinh tế TG sẽ hồi phục kéo theo sự hồi phục của kinh tế VN.
    Trên đây là kinh bản khi VNI xuống 100 điểm (có thể nói là kịch bản xấu nhất còn tại sao lại xấu nhất thì em đã phân tích ở trên), còn nếu không xuống 100 thì lại càng tốt !
    Vài dòng linh ta linh tinh, có gì thiếu sót mong các bác bỏ qua, em trẻ người non dạ !
    Bài viết này em viết đầu tháng 3 lúc VNI 235 điểm, "đáy của đáy" TTCK VN mọi thời đại ! Hôm nay 17/4 VNI vuợt mốc 350 điểm tức tăng đúng 50% trong vòng hơn 1 tháng qua ! Bao nhiêu NĐT nhờ con sóng thần này mà "gỡ cả chì lẫn chài" sau chuỗi ngày triền miên thua lỗ, em cũng vậy ! Trong 1 tháng qua, em đã lấy lại tất những gì đã mất ! Cám ơn khủng khoảng ! Vì có khủng khoảng VNI mới có cái đáy không tưởng đó ! Mai này em sẽ nhắc lại cho con cháu về những ngày tháng lịch sử đầy gian khổ nhưng hào hùng mà cha ông chúng đã chiến đấu trong cái thị trường khắc nghiệt nhưng cũng đầy hấp dẫn này !
    ****************
    Hôm nay ngày 25/5/2009 VNI tăng 17 điểm lên 421. Thế là sau chuỗi ngày tm tối ngụp lặn trong thua lỗ em mới biết cảm giác lãi từ "chơi" ck, dù ít thôi khoảng 10%. Tháng 5 này sẽ là một tháng đáng nhớ của đời chơi chứng của em với những ngày tươi đẹp khó quên, trái ngược quan niệm của dân Mẽo về tháng năm ảm đạm với TTCK.
    Sáng nay vừa bật dậy, bật cái máy tính xem DJ đêm qua thía nào, trong lúc chờ máy khởi động em nhẩm tính, từ đáy VNI 235 đến nay 245 (em tính cho chẵn, VNI hôm nay bật là cái chắc), thế là lên tròn 100 điểm, tính ra tăng 45%, một số mã như ITA, SAM, REE, SSI, TDH, HPG, BVS, KLS, HPC...tính từ đáy đã tăng 60-150%, vậy mà đợt rồi em chỉ gỡ gạc được 50% vì nhảy nhót và nhát gan nữa, tiếc thật ! biết vậy lúc VNI 235 bán hết tất cả các mã vào ITA, SSI, BVS, KLS, HPC thì giờ có phải ngồi rung đùi rồi không???? Tại sao? tại sao?

    Em chợt bình tâm và nghĩ lại: Có bao nhiêu kụ trên này và bao nhiêu NĐT ăn được trên 50% trong con sóng này? số này chiếm bao nhiêu %? bao nhiêu người ăn được trên 100%? Có lẽ là hiếm lắm ! Vì những kụ lì đòn và cả liều mạng mới ăn được
    dày như vậy, mà những kụ này có lẽ họ cũng lì đòn chịu trận từ khi VNI còn 1000-1176 chứ chẳng chơi ![​IMG][​IMG][​IMG][​IMG]Nên nếu con sóng này họ ăn dày trên 100% cũng là thành quả xứng đáng họ được đền đáp cho những ngày cắn răng chịu đựng em VNI nó hành hạ đêm ngày, nó vắt kiệt đến những giọt...cuối cùng của KỤ !

    ÔI CUỘC ĐỜI THẬT LÀ CÔNG BẰNG !
    *********************
    Liệu khi VNI phi một mạch từ 235 lên tới bến phà 325 là quá nóng?.
    1. Khi Vni bò lên mốc tâm lý 300 thì khối bà con hô nóng quá, nhiệt quá..vứt hàng chạy thui. Thế thì chỉ 2 ngày sau đó em nó phi tiếp lên 320..Chà tới đây thì nào là VST, HSC..nói nóng quá..kêu bà con xuống tàu gấp. K.ụ thể thì VST nói là VNI sẽ quẹo cổ tét lại 260..trước khi lên tiếp...bằng các ngôn từ như là " một cuộc tháo chạy" Bà mợ nó..mình mới vừa thãy hết hàng ra thì vni lại bò lên 325 points..xem ra còn mạnh mẽ quá. Thế thì ta phải tin ai?.
    2. Liệu thị trường có nóng quá không?. Em xin thưa với các bác. Khi dao đã rơi thì ai chụp nó cũng vấy máu cả. Còn khi mục măng mà đâm lên khỏi mặt đất thì chỉ trong vòng vài ngày là nó lên được cả m rùi. Ai cũng biết điều này rùi mừ?.
    3. Nếu trong vòng vài năm tới ( khi đó VNI có vượt mốc 1000 points, chuyện này không phải là không có..) Thế thì bây giờ khi VNi 325 points liệu ta có nói nó nóng không?
    4. Đa phần các NDT đều gặp lỗi nặng ở chổ:
    a. Tại sao khi VNI tèo thảm về dưới 250 mà ta không mua, bây giờ lại phải mua với mức trên 300. Thôi thì mình chờ cho nó về dưới 300 thì mua vậy. Như thế lại là sai lầm to..vì thời gian đã trôi qua rồi, chuyện hôm nay đã khác với hôm qua. Bây giờ ta lại không mua với cây số 325 pionts vì mấy hôm trước có mốc 300..xúc vào với cây số 325 points ta lại phải mất thêm tiền?. Thế thì giải quyết thế nào đây. Em thưa với các bác một khi nó đã tăng thì không có gì ngăn nỗi.
    b.Giả sử như vài hôm nữa VNI lại tăng lên đến mốc 370..Lại qua từng ngày ta lại chậm chân đứng nhìn thị trường mà sốt ruột vì chưa kịp lên tàu..vì rất lâu cơ hội mới xuất hiện thì ta lại bỏ lở. Em thưa với các bác. Nếu như trong thời gian sắp tới mà VNI lên tới mốc tân lý 500 points thì bây giờ xúc vào cũng còn lãi vật ra đó. Tại vì chúng ta không biết tận dụng cơ hội mà thôi.
    c. Vài tháng trước tết âm lịch thì VNi đang rơi..lúc còn ở cây số trên 400..thì ta lại không bán..vài hôm nữa thì mỗi ngày vni cứ mỗi tèo..ta tự nhủ với lòng rằng..mới hôm qua nó còn 400 points mà ta không bán..bi giờ 380 chẻ lẻ bán sao?. Rùi ta lại ôm, lại vài tuần trôi qua...vni chỉ còn 250 points ..Chà ta lại không bán..t a tự nhủ với lòng là ng.u sao bán..Tháng trước nó 380 kia mà..bi giờ 250 tại sao lại bán. Em thưa với quí bà con là: thị trường quyết định chung bởi đám đông, được quyết định riêng bởi mỗi chúng ta. Khi nó đã tèo thì chẳng có đại gia nào đở nỗi cả!.
    d. Em biết rất nhiều bác thông qua VST này. Tâm lý mà, với lại con người ai chả tham. Ai cũng muốn mua đáy bán đỉnh hết. Trên đời này không mấy ai làm được thế đâu. VD: Các bác cao thủ đã xúc được vòng quanh đáy với chêch lệch 5 %..thì em đoán là khi VNi bò lên 280 points..các bác ấy đã thãy hết rồi và không chừng mới lên tàu lại với giá cao hơn vài ngày gần đây thui.
    e. Riêng cá nhân em thì lên tàu hơi muộn các bác ah. VD: các bác khéo tay thì lên vòng đáy và nhả hàng ở 270..280..thì em lại lên ở cây số 300..và nhả hàng ở mốc kì vọng của em thế thui.
    5. Khi mọi người ai cũng nhận ra là tình hình kinh tế sáng sủa thì VNI đã lên đỉnh rùi. Vì thế mọi chuyện chỉ đang ở mốc bắt đầu. Mục măng chỉ mới ló ra. Vấn đề là bạn gìn giữ nó như thế nào!
    Tận dụng lúc người khác chốt lãi thì mình múc vào. 325 mà so với mốc 1000 chỉ còn là vấn đề thời gian.

    Có ai tự hỏi một điều tại sao khi vni dưới 300 mà mình không mua?. Khi ấy những ai yêu thích Các mã bank thì cũng có thể múc ACB với mức 32..34 mà, lúc ấy người ta vẫn bán ra ầm âm, phải nói là nếu ai muốn sở hữu bao nhiêu cũng có. Thế tại sao bây giờ mọi người lại chen nhau múc với giá xấp xỉ 40k với lòng mong muốn tột độ mặc dù phải tốn thêm không ít xiền?.
    Tại sao thời gian trước đó khi ta mua ACB với mức giá 30k mà mỗi ngày trôi qua ta lại ăn ngủ không yên...Rồi mấy phiên kế tiếp em nó chỉ lên giật giừ như một kẻ suy nhược cơ thể. Đến khi ta bán rồi..em nó lại phi ầm ầm cứ như là trêu ta..
    Nếu bác nào còn chần chừ trong giai đoạn hiện nay...hoặc không múc vào trong những phiên VNI điều chỉnh thì xem như % lợi nhuận cho chúng ta mỗi ngày mỗi giảm đi. Bởi vì thời gian đã trôi qua, tức nhiên hôm nay nó khác với hôm qua...
    Liệu tình hình có nóng không nhỉ?. Hôm qua 14.04 thì VNI index đã Phân phối ngay trong phiên. Hôm nay NDT chốt lời với KLGD kỷ lục của mọi thời đạ.
    Ai bán đã bán được, ai mua cũng mua được. Nhưng liệu VNI đã kiệt sức?. Em thưa với các bác là chưa hề. Nếu ở thời điểm hiện tại mà VNI ở con số 400 Points may ra phe bán mới dọa được bên mua.
    Tất cả mọi chỉ số kinh tế của Mẽo và châu âu, sau hơn 14 tháng suy giảm liên tục đang dần ươm mầm cho một cuộc khởi đầu.
    Rất nhiều báo đài đưa ra thông tin " Tiền đâu nhiều thế". Không phải cứ có tiền nhiều là thiên hạ đổ vào chứng đâu. NDT cũng ngó trước ngó sau chứ, một cái hoa đang dần đơm thành trái mà ta không chăm sóc thế thì ta phải đợi đến khi nào?
    Thế vậy VNI phải tăng tới đâu mới ngừng?. Em thưa với các bác, em cũng như mọi người. Thị trường được quyết định bởi rất nhiều người, nhưng một khi nó tăng ( cái này phản ánh niềm tin chung của nhiều người..Thì không có gì ngăn nổi cả.
    Vậy ai có ai biết được nó tăng tới bao nhiêu chứ?. Liệu có bao nhiêu NDT đoán được là vni đã tăng tới 347 points ở phiên hôm nay khi vni ở mốc đáy 235 ?. Liệu có bao nhiêu NDT dùng các Software phân tích để dự đoán được đỉnh của VNI với sai số 5 points hoặc hơn, có phải là trên 90 % các NDT đã thất bại với các indicator của mình?. Cuộc đời quả thật nó không dễ dàng đến với hầu hết mọi người kể cả em và phần lớn các bác.
    Vậy ngày mai thì sao?. VNI có thể tăng tiếp và thậm chí là kịch trần không?. Em thưa với các bác..khi mục măng đã ngoi lên khỏi mặt đất và nhìn thấy được ánh nắng ban mai của ông mặt trời, có lẽ nào nó lại không vươn lên tiếp? Với những ai đang có 10.000 tỷ nếu muốn nó xuống thì chỉ có việc đứng nhìn mà thôi, nếu bạn có 100 triệu cổ nằm rãi đều ở tất cả các mã, bạn nhất định đập sàn cho em nó giảm..tôi cam đoan là bạn không làm được.
    VNI 347 là quá nóng ư?.
    Nếu bạn nhìn xuống: (347 / 235) = 47.7 5. Chỉ số trung bình đã tăng xấp xỉ 50 % rùi còn gì. Nhưng em xin thưa với các bác là không hề nóng tí nào nếu ta ngó ngược cái đồi gần trở lên ( 347 / 550) = 0.63 % ; VNI hiện tại chỉ bằng 0.63 % so với con số 550!. Ôi thế thì mà làm sao mà nóng được chứ.
    Thế thì thời gian sắp tới ta giải quyết thế nào? Em thưa với các bác chỉ cần DJ phi thêm 300 Points so với mốc 8000 để lên 8300 thôi ..thì VNI bắt buộc phải lên con số chí ít là 400 points. Đến thời điểm này thì ta múc BBT cũng kiếm được cở 10 % là chuyện thường.
    Thế chúng ta có quá tự tin và lạc quan quá không? Các bác thử tìm lại lịch sử xem. Có ai đã tìm được một cái khoảng thời gian nào mà chỉ số chung của cả 2 sàn tăng một lúc xấp xỉ 50 % và dường như không ngừng nghỉ?
    Hiện tại chỉ mới trôi qua khoảng 3 tuần khi mọi người còn lo âu, sợ sệt. Vậy thần thánh gì mà VNi tăng kinh thế, trong khi với cùng 3 tuần đó liệu kinh tế có tăng trưởng tương đương?. Em thưa với các bác, làm sao mà nhanh thế được ạh. Giá của chứng nó thể hiện sự kì vọng ở tương lai. Vậy nhở em bán ở 300 rùi thì VNi có quay lại mốc đó để em vợt hàng nữa không?. Ui làm sao em biết được. Vì thời thời gian đã trôi qua. Hôm nay nó khác với hôm qua.
    Mốc cao nhất trong các ngày qua nó đạt 8057 point. Hiện tạo DJ chỉ lưỡn vỡn quanh mốc 8000. Chỉ cần không có tin xấu thêm ( có một ít tin tốt càng hay). Thì khả năng up thêm 100..200 thì là chuyện nhỏ..vì đó là xu thế . Khi đó nó chính thức phá hẳn cái mốc 8000 ( hơi bị cứng) một lần nữa với một lực mạnh mẽ. Thì có lẽ nó thể nó sẽ không quay trở lại nữa và đương nhiên đó sẽ là cú hích bay bổng với em vờ ni của ta. KLGD hôm nay đạt 1.500 tỷ đồng, VNI không có lý do gì mà không tằng tằng lên 400 points cho những ngày sắp tới thì sẽ qui đổi được không dưới 1800 tỷ. Chú các bác trên tàu may mắn. Đương nhiên là thế. Buy and Hold ...
    Không nên nghe các "chiên da" nói, chỉ nên nhìn các "chiên da" làm (khối lương giao dịch)
    Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy không bao giờ thây đổi!
    Lắm kẻ đang đấm đầu tự hỏi: M.ị.a, chuyện gì đang xảy ra trên cái TTCK này? tiền, tiền đâu mà lắm thế? Một ngày giao dịch 1500-2000 tỷ chứ ít gì, tiền ở đâu ra, sao cứ cái trò NHỒI - HÚT - XẢ này làm hoài vậy mà vẫn hiệu nghiệm? Tại sao? Tại sao? đang vò đầu bứt tai, đấm đầu tự hoị thì VNI nó lại phi, mất M.I.Ạ cơ hội kiếm ăn 20-30-40-50-60%/2 tuần ! Đau ! đau lắm chứ !
    **************************
    Có một điểm khác biệt rất lớn của TT ở thời điểm hiện tại so với năm 2008 đó là: Dù TT lên hay xuống nhưng hầu như ít có tình trạng NÓNG LẠNH thất thường, mà luôn luôn có xu hướng UP (nóng dần đều) , TT luôn có tính thanh khoản cao và chưa thấy có hiện tượng trắng bên MUA ....
    ĐÓ là những tín hiệu của một TT UP CHÉN ..........
    UP nhiều, tất sẽ có hiện tượng chốt lời .... Nhưng đó là hiện tượng rất bình thường và rấttuw tốt cho TT đi lên .
    Những Ai đến lúc này vẫn còn nghi ngờ sự PHỤC HỒI của TTCK thì đó là một đáng tiếc cho họ .
    Không có cơ hội nào tốt hơn !
    **************************
    Gió đã lên buồm căng dồn phía trước,
    Cứ ra khơi không biết được hay không ?
    Chài hãy quăng bên phải mạn thuyền lòng.
    Dù biển đời thật mênh mông nguy hiểm !
    Sóng cứ vỗ như ngàn quân thiện chiến !
    Vững tay chèo , lướt sóng, tiến ra khơi.
    Vững niềm tin quăng lưới bắt cá người.
    Không ngần ngại, dù cuộc đời gian khổ !
    Có những lúc đầy cuồng phong giông tố.
    Có những lần sóng vỗ thật lao đao.
    Kiên tâm, khiêm ngượng, ngước trời cao.
    Ngài Vni nhìn giống giống " cái cốc uống bia " . Đã nhú lên một đoạn tay để cầm cụng ly sau khi vượt qua 322.5. Cái tay này còn được nối dài , dài nữa .....
    Từ gần 4 năm ( 20/9/2005 ) đến nay , bây giờ mới thấy lại hình ảnh " Cốc ***g trong cốc " của ngài Vni và rất nhiều các mã cổ phiếu khác.
    Tất nhiên
    Trong xu hướng giảm có bật tăng để giảm tiếp - Trong xu hướng tăng có giảm nhẹ để tiếp tục tăng.
    Thật là ngoạn mục !

    **************************
    Được trích từ bài được gửi bởi: killer507411264
    Tại sao thị trường CK lại nóng như này. Mình không hiểu? Mình đang là sv đại học năm thứ 2 học nganh tài chính ngân hàng. Sau khi được nghe thầy giáo dậy môn lý thuyết tài chính tiền tệ. Thầy giáo khuyên nên tham gia CK. Mình thấy thich và xin tiền gia đình để chơi. Mình tham gia được gần 1 tháng rồi. Mình không thể hiểu nỏi tại sao thị trường lại nóng đến như vậy. Các công ty CK làm ăn thua lỗ , khả năng quý I vẫn thua lỗ. Mà tại sao tăng trần cao như thế. Liệu có tổ chức nào đang muốn đẩy giá thị trường lên không? Hay cá nhân nào đó. Tuy mình tham gia có lãi chut ít. Nhưng đã bán đi rồi thấy cũng tiếc thật khi bán sớm. Nhưng bây h mình không giám mua nữa. Vì chắc đợt điều chỉnh này giảm nhiều lắm nhi? Dự doán thứ 4 điều chỉnh giảm?
    Tại sao? Tại sao? và tại sao? Hãy tự tìm hiểu và trả lời sẽ là bài học tốt nhất cho bạn. Không một ai không mất học phí cả bạn ạ. Thị trường sẽ dạy ta tất cả. Hãy nhớ câu này khi tham gia : Thị trường luôn đúng và chỉ có chúng ta là sai thôi.
    Chúc bạn thành công trong đầu tư chứng khoán.
    **************************
    (Trích Nhật ký của 1 trader ngày 3/4/09 )
    Lẽ ra hôm nay là 1 ngày bình thường, các cổ phiếu lên trần và những cái đầu nóng lao vào khớp lệnh...Nhưng điều không bình thường trong 1 ngày bình thường lại đem đến 1 phiên giao dịch thú vị...
    Tối qua, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về 1 kịch bản ngày mai, với tôi, không quan trọng thị trường sẽ đi lên hay đi xuống, mà quan trọng là nó diễn ra như thế nào...
    Nhưng hôm nay nó đã diễn ra, tuyệt vời hơn cả mức tôi có thể tưởng tượng. Ở công ty tôi, các trader dường như đều không giữ được bình tĩnh khi chứng kiến hàng chục lệnh mua 19,9k STB nạp vào thị trường. Chưa hôm nào tôi hưng phấn đến thế, rồi tôi bị cuốn vào cuộc chiến STB lúc nào không hay. có cảm giác đây là 1 trận đấu tăng, 1 trận đánh chiến lược ở Stalingrat hơn 65 năm về trước.....

    ---------------------***----------------*****------------

    ( Trận đánh Stalingrat giữa Hồng quân liên xô với phát xít Đức cho đến nay là trận đánh lớn nhất trong lịch sử chiến tranh thế giới, với hàng triệu binh sỹ tham gia chiến dịch, sau hơn nửa năm, Hồng quân Liên xô với sự chỉ huy của Nguyên soái Ziu cốp đã đẩy lùi hơn 2 triệu quân Đức, buộc Quân Đức chuyển sang thế phòng ngự rồi thất bại trên khắp các mặt trận) Giờ thì tôi chứng kiến 1 trận đánh ở trên bảng điện tử, hoành tráng và quyết liệt, 1 trận đấu tăng thực sự - và sau trận đánh ấy, chênh lệch lực lương nghiêng hẳn về Bên Mua...
    Tôi biết đường tới Berlin còn xa, nhưng tôi vẫn có 1 niềm tin vào thắng lợi, với tôi, 360 điểm chưa phải là đích tới cuối cùng, mà ở đó, mới là sự khởi đầu !
    Dù sao thì tôi cũng đã dự đoán trúng, có thể là ăn ốc nói mò, nhưng tôi hài lòng với 2 tr STB của NN bị tiêu diệt...và tôi có 1 khoảng thời gian nghỉ ngơi, trước khi trận chiến lại bắt đầu trong tuần sau.....
    - Không nghe đài địch + không dịch thơ Tầu !
    **************************
    Chúc mừng ae đội thu gom giày dép đã làm việc vất vả mấy ngày trước. Hôm nay xu hướng uptrend đã quá rõ ràng, đây là phần thưởng xứng đáng cho ae.
    Xin nhắc lại 1 lần nữa, hiện nay tau đang chở giày dép của anh em đã thu gom đi xuất khẩu với tốc độ 310km/h và sẽ tăng tốc lên 325km/h. Nên anh em cần cẩn thận không kẻo bị kẻ gian móc túi & rơi vãi giữa đường ...tàu sẽ không dừng lại để rước ae đi được, mong ae nắm giữ chặt hàng của mình.
    *************************
    Có 4 luồng tiền đang đổ vào TTCK:
    1> Tiền tiết kiệm thay vì gửi NH nay ls thấp quá nên đổ qua chứng.
    2> Đáo hạn TPCP (cái này ít kụ biết nè)
    3> Các NH (ông này đang dư tiền nhiều lắm), tổ chức bắt đầu giải ngân, và chính ông NH cũng cho repo nữa (số này rất đáng kể)
    4> Các NĐT Vàng,BĐS, và nhiều NĐT mới nhảy vào TT
    Vô tư đi các kụ, xả bao nhiêu cũng sẽ bị nuốt hết !
    **************************
    Có nhiều người tháyđau khổ và tỏ vẻ "khó hiểu" khi TTđi lên mạnh mẽ.Điều này cũng lại xuất phát từ lòng tham, tham khi hiện thực hóa lợi nhuận quá sớm, tham khi không mua vào vì cứ hy vọng là TT sẽ xuống thấp hơn giá mà họ đã bán ra. Nhưng thực tế, khi TT đi vào UP Trend thì càng chờ lại càng mất hy vọng, bán rồi, mua chậm ngày nào lại phải mua giá cao hơn ngày ấy.
    Tốt nhất là đừng tiếc nữa, vì sẽ không mua giá cũ được nữa đâu. Và đừng nhìn vào tuần sau hoặc ngày mai nữa. Cứ mua vào rồi đợi đến tháng 6 rồi hãy tính chuyện bán ra thì kiểu gì mà chẳng lãi to
    **************************
    Bây giờ là 9h45' ngày 3/3/2008, tình hình CUBA đang rất căng thẳng. Một dòng máu đỏ tuôn đổ trên các chiến trường HOSE và HASTC. Tôi là một NĐT nhảy vào khi thị trường đang nóng - VN-INDEX 1100 điểm, rồi xuống 1000 tôi lại tiếp tục mua vào, rồi xuống 900 tôi vẫn tiếp tục mua vào, xuống 800 tôi vẫn tiếp tục mua vào, mỗi lần VN-INDEX thiết lập một đáy mới tôi lại có niềm tin mãnh liệt rằng thị trường không thể xuống sâu hơn và tôi luôn ước ao giá mình có 10 căn nhà mình sẽ đem cầm ngân hàng và đổ hết vào chứng khoán thì sau vài tháng sẽ lãi to, tôi lại thầm tiếc cho nhiều người có lắm tiền mà sao lại bỏ lỡ cơ hội làm giàu từ chứng khoán mà lại đem đi gửi vào ngân hàng với lãi suất không bù nổi lạm phát. Thế rồi một ngày VN-INDEX xuống gần 600 (lúc VN-INDEX 1170 nếu nói sang năm 2008 có ngày VN-INDEX về 600 chắc người ta sẽ bảo mình bị chập mạch) tôi mới ngộ ra: may quá mình mà có 10 căn nhà thì giờ đã tự tử rồi chứ không còn ngồi đây mà viết những dòng này.
    Cũng cần nói thêm tiền mình đầu tư chứng khoán là tiền nhàn rỗi nên mình đã xác định đầu tư lâu dài và mình có một niềm tin rằng sẽ có ngày Việt Nam là một Trung Quốc thứ 2. Lịch sử luôn có những trùng hợp ngẫu nhiên có điều kiện.
    Bây giờ mình đã cạn tiền nhưng mỗi tháng mình lại dành dụm được một số tiền "tàm tạm" mình lại đổ vào chứng khoán. Những tháng ngày dài VN-INDEX trượt dốc thê thảm mình luôn mang 2 tâm trạng trái ngược nhau: Muốn VN-INDEX lên (giống như bao NĐT trên trái đất này) trước tiên là để bớt lỗ, sau là tài khoản của mình ngày càng dày thêm nhưng ở một trạng thái ngược lại mình lại muốn VN-INDEX xuống thật sâu, 100 điểm là tốt nhất để mình gom vào (vì mình có niềm tin một ngày nào đó trước năm 2010 VN-INDEX sẽ đạt 1600 điểm hoặc ít ra cũng hơn vài lần con số 100).
    Mình biết nói ra điều này sẽ làm nhiều bác trên đây phật lòng nhưng mình nghĩ cũng có nhiều người mang tâm trạng giống mình. Viết ra là để chia sẻ, mong mọi người lượng thứ.
    PS: Bài viết này em viết cách đây một năm đã đăng trên diễn đàn sanotc.com
    **************************
    Thị trường OTC - một năm nhìn lại :
    1 năm về trước:
    Cũng vào ngày này năm trước, gần 30 tết, cổ phiếu ngân hàng bắt đầu bước vào cao trào bùng nổ. Cổ phiếu ngân hàng Phương Nam được rao bán với giá 18.000 đồng/cổ phần, cổ phiếu ngân hàng VPBank giá 12.000 đồng / cổ phần, tương tự, Habubank giá 15.000 đồng, Đông Á giá 20.000 đồng, Eximbank giá 15.000 đồng/cổ phần, Khi đó, muốn mua hay bán 1 loại cổ phiếu, đều rất khó khăn chứ không dễ dàng như bây giờ. Cổ phiếu thanh khoản không cao, phải có người quen trong HĐQT may ra mới sở hữu được một tờ cổ phiếu.
    Người mua thấp thỏm chờ đợi , với 1 niềm hy vọng duy nhất là cuối năm lĩnh cổ tức của ngân hàng ở mức cao hơn lãi suất tiết kiệm. Tất cả chỉ là vậy....
    Thế rồi, các ngân hàng công bố mức lợi nhuận khả quan: VPBank thoát khỏi kiểm soát đặc biệt, Phương Nam bank công bố tin tăng vốn lên 350 tỷ đồng, Eximbank, Techcombank cũng đều lãi lớn, chia cổ tức ở mức cao và công bố lộ trình tăng vốn lên 500 tỷ đồng.....Sau tết, cổ phiếu thực sự bùng nổ, liên tục bứt phá với mức giá chóng mặt.
    Phương Nam bank trong 1 tuần nhanh chóng tăng lên ngưỡng 24.000 - 25.000 đồng/cp, một số cổ phiếu khác, lần đầu tiên góp mặt như An Bình Bank với giá 1.2 cũng tăng lên 1.4, Eximbank và Techcombank xác lập mức giá mới khoảng gấp 2.5 lần mệnh giá , đặc biệt, cổ phiếu Sacombank được giao dịch với khối lượng lớn, gấp 3 lần mệnh giá, một trong những cổ phiếu có tính thanh khoản cao nhất vào hồi cuối tháng 2, đầu tháng 3 năm 2006.
    Thị trường bắt đầu sôi động với sự góp mặt của cổ phiếu các nghành công nghiệp khác như IPO nhựa Tiền phong, cơn sốt mua trái phiếu Vietcombank với giá 1.3, cổ phiếu PVD góp mặt sau đó ít lâu chủ yếu dưới dạng hợp đồng uỷ thác của PVFC, nhà đầu tư được vay tới 70% với giá ưu đãi chỉ 12.000 đồng -13.000 đồng /cp....
    Cổ phiếu công ty chứng khoán duy nhất có được sự quan tâm của giới đầu tư mang cái tên quen thuộc - SSI.
    Khi đó, vốn điều lệ của SSI mới chỉ có hơn 60 tỷ đồng, với giá giao dịch bình quân khoảng 23.000 - 25.000 đồng.
    Giữa tháng 3, đầu tháng 4, thị trường bắt đầu đón nhận cổ phiếu PPC (14.000 đồng ) , VIPCO, VITACO, và đặc biệt là cổ phiếu SJS với mức giá 35.000 đồng/cp, FPT với giá chưa chia tách tương đương 45.000 đồng/cp.
    Bước sang tháng 5, một loạt cổ phiếu OTC bước vào giai đoạn suy thoái sau hơn 3 tháng liên tục tăng nóng. Giai đoạn này kéo dài tới tận tháng 7, đầu tháng 8 mới có dấu hiệu phục hồi trở lại.
    Cuối năm 2006, thị trường OTC thực sự bùng nổ trở lại, với sự tham gia của hàng chục công ty lên sàn niêm yết, kế hoạch tăng vốn của các ngân hàng và công ty chứng khoán,có khi chỉ trong 1 tuần lễ, nhà đầu tư thu về khoản lợi nhuận gấp 2-4 lần số vốn bỏ ra.......
    Những người còn ở lại:
    Hiện nay, có thể chia các nhà đầu tư trên thị trường thành 3 lớp người căn cứ vào thời gian đầu tư trên thị trường.
    Một là, những người ra nhập thị trường từ lúc sơ khai: 2001 - 2004: Giai đoạn 2005 - 2006, và giai đoạn từ tháng 8/2006 trở lại đây.
    Phần lớn, 2 thế hệ đi trước đều thu được thành quả rất khả quan, và tích luỹ được nhiều kinh nghiệm trên thị trường. Thế hệ thứ 3 cũng vậy, họ chấp nhận mua cao, hy vọng bán ra với giá cao hơn cho lớp người đến sau : lớp người thứ 4 sắp hình thành sau tết , khi Vnindex ở mặt bằng mới hơn 1000 điểm ?
    Giờ đây, chứng khoán trở thành mốt thời thượng , thành câu chuyện không thể thiếu trong tất cả các buổi gặp mặt đầu năm. Người viết bài này cũng thật sự bất ngờ, bởi trong 1 nhà hàng chỉ có 5 nhóm ngồi ăn , thì 4 bàn còn lại đều nói chung 1 chủ đề về chứng khoán. Từ bà ghi số đề trước cửa, đến công nhân, , quan chức, tất cả đều trở thành chuyên gia, thao thao bất tuyệt về ông giám đốc A, bà chủ tịch B, công ty X năm nay lợi nhuận thế nào, thua lỗ ra sao...
    Thời kỳ mà các lớp học chứng khoán đông nghịt người, thời kỳ của người lao động trong công ty bỏ nghề, trốn việc lên sàn chơi chứng khoán, thời kỳ đổi vàng, đô la ra tiền Việt để chơi cổ phiếu, tình hình mà chính phủ bảo giá cao, nhà đầu tư còn lo rằng còn thấp, thời kỳ mà đầu năm vốn chỉ 60 tỷ, cuối năm tăng lên 1000 tỷ đồng, thời kỳ lấy thịt của cổ đông đi trước, chia tiếp cho người đến sau, thì cổ phiếu còn tăng mạnh, xe hơi còn được mùa thắng lớn.....
    Những dự báo trong năm 2007:
    Kinh tế VN còn tiếp tục tăng trưởng mạnh, thì thị trường còn phát triển, còn là kênh đầu tư hấp dẫn của 1 bộ phận các nhà đầu tư, tuy nhiên, tôi chỉ xin nêu ra 1 vài hiện tượng trong thời gian gần đây:
    1. Các công ty IPO đều ở mức giá rất cao, nhiều cổ phiếu IPO vượt cả giá trị thực , như PVI, CADIVI, Hiệp Phước......
    2. Nguồn tiền của XH đổ vào thị trường ngày một nhiều, nhưng cuộc chơi của các nhà Đầu tư cá nhân dần nhường chỗ cho các tổ chức tài chính, các quỹ Đầu tư....
    3. Tâm lý bày đàn, mua cổ phiếu dựa vào giới thiệu của bạn bè, người quen, vào tin đồn....sẽ đem đến việc thua thiệt cho 1 bộ phận không tránh khỏi của nhà đầu tư
    Cuối cùng, chúc các nhà đầu tư 1 năm mới thịnh vượng, hạnh phúc và sức khoẻ........
    **************************
    M.Ị.A mấy thèng cu spam "quậy" các fo rùm tưng bừng, mượn tạm bên này để viết bài nhé.
    A mày biết thế nào chính phủ của Obama cũng sẽ để cho General Motors (GM), hãng xe hơi lớn nhất của Mỹ, và có thể Chrysler, hãng xe hơi lớn thứ 3 của Mỹ, chuẩn bị "ký bút" vào chương 11, cách nói hoa mỹ của người Mỹ tức là tổng kết các món nợ và tiền mặt tài sản hiện có để các cổ đông lớn có thể vào tiếp quản, tức là hiện tượng thay máu mới và nói nôn na là phá sản. Hãng GM này chuyên trị sản xuất xe hơi loại lớn ngốn xăng nhiều, ko cạnh tranh được với Toyota, Honda của Nhật trong năm 2008 vì giá xăng dầu lên khủng khiếp. Và năm 2009, khi nền kinh tế đi xuống làm giảm nhu cầu mua xe của đại đa số gia đình Mỹ nên phá sản là điều dĩ nhiên.
    GE sẽ được xẻ làm 5,7, thậm chí 10 hay 20 công ty bằng những cty con của nó, chẳng hạn như Sacombank có những công ty con của nó như là cty chứng khoán, rồi cty bất động sản rồi cty chuyên giao dịch vàng...vv.. những cty nào làm ăn có lãi thì sẽ vẫn tiếp tục giữ, còn ngược lại những mảng kinh doanh nào làm ăn thu lỗ thì phá đi làm mới lại. Nói nôn na là các dòng xe lớn, ngốn xăng nhiều, xả khói nhiều, ko thân thiện với môi trường thì sẽ bị cho ra rìa. Trong quá trình chuyển đổi này sẽ có sự kiểm tra gắt gao của chính phủ đương thời Obama, và như vậy sẽ ko có nhiều nhân công thất nghiệp, và sẽ không có sự ảnh hưởng lớn nào cả.
    Chính phủ của đảng Dân Chủ Obama (Hoa Kỳ luôn luôn có 2 đảng lớn nhất đối đầu nhau, đó là Dân Chủ và Cộng Hòa) thiên về xã hội, và người nghèo nhiều hơn nên nhúng tay rất mạnh, can thiệp vào nền kinh tế một cách sâu rộng. Họ sẽ làm tất cả khả năng có thể như in tiền, bán vàng (Mỹ còn giữ hơn 8 ngàn tấn vàng) để vực dậy nền kinh tế vốn đã quá rời rạc 2 năm liền. Thị trường chứng khoán Mỹ hỗn loạn là cả thế giới hỗn loạn. Vì vậy họ sẽ làm mọi cách để ngăn cản điều xấu nhất có thể xảy ra.
    Mở đầu phiên giao dịch chứng khoán sau ngày nghĩ lễ Phục Sinh, nghe tin GM sắp phá sản thì bà con cô bác bán cổ phiếu ầm ầm. Lúc 10h sáng Dow Jones Composite Index xuống 130 điểm, tức là 1.4%, xuống dưới ngưỡng cửa 8000, một ngưỡng cản tâm lý rất mạnh. Mặc dù có sự xả hàng lớn của các cổ phiếu thiên về sản xuất như GE, Boeing, nhưng các cổ phiếu ngành tài chính ngân hàng thì lại tăng mạnh, điển hình là Bank of America tăng 15.39%, CitiGroup tăng 24.67% , JP Morgan 2.9%, Goldman Sach 4.68%, Well Fargo .31%, sau khi đã tăng 19.35% vào phiên giao dịch trước. Bây giờ đóng cửa, thị trường lại lên trên 8000 điểm, quay đầu lên, vẫn còn chỉ số đỏ nhưng tức là tin xấu nhất đã ko còn làm cho giới đầu cơ lo ngại. Suy ra là thị trường đã là đáy của khủng hoảng.
    Đó là Mỹ, còn Việt Nam là gì. Thủ tướng ***************, trong kì họp mới nhất có ví von là, nguyên văn "Sau khủng hoảng, khoảng đầu năm 2010 là kinh tế đã phục hồi. Hết đêm thì trời sẽ sáng, lại còn sáng hơn ngày hôm trước", và Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng cũng lạc quan: "Tháng giêng là đáy của quý I. Nhưng quý I đã là đáy của cả năm. Chúng ta đã nhận thức đúng tình hình nên tốc độ phục hồi sẽ nhanh. Các nước khác cồng kềnh hơn chúng ta, tốc độ sẽ chậm hơn. Còn Việt Nam , quy mô nhỏ gọn hơn, lại hội nhập chưa sâu nên tốc độ phục hồi sẽ đi nhanh hơn các nước, kể cả Trung Quốc" (1). Việt Nam cũng sẽ làm mọi cách để vực dậy nền kinh tế. Đó là quyết tâm của chính phủ. Bởi vậy nên các đại gia đã tung tiền mạnh trong những phiên giao dịch gần đây để gom hàng.
    Phân tích vĩ mô rồi bây giờ đến vi mô. SSI cùng với SAM và STB là những cổ phiếu mạnh nhất sàn HOSE. Khi tất cả các cổ phiếu khác đi xuống thì tụi nó chưa chắc đã đi xuống. Chú "anhphast" vào forùm SSI hét hô tèo một cách cật lực,và trong tuyệt vọng vài ngày nay để hòng có một vé lên tàu 5 sao "Golden Star", nhưng ko được đành phải đón xe dù BBC, chạy từ Sài Gòn ra Hà Nội nhưng đến Phan Thiết bị chủ quán cơm lấy hàng rào B40 vây lại, nhốt vào trong ép mua một xuất cơm 50 ngàn nhưng toàn rau la rau. Tội nghiệp cho chú anhphast nhà ta.
    Theo phân tích kỹ thuật thì VN Index đang bước vào đồ thị hình chữ W, hiện giờ đang là đáy ở bên phải nên sẽ còn đi lên theo phương thẳng đứng. Bởi vậy đối với những cổ đông nhỏ lẻ a mày đã nói hết lời, đừng chạy tới chạy lui có ngày mất mạng. Cứ ngồi im giữ chặt SSI. Cứ ở trên tàu 5 sao này, đừng bỏ vé của mình mà đi rồi đứng dưới tàu hò hét nhảm như chú anhphast nhà ta thì mệt lắm. Gần ngày lễ 30/4, ngày toàn thắng của dân tộc rồi mà phải ra đường bắt xe dù về thăm gia đình, ôi tội nghiệp làm sao. Trước khi về bến a mày sẽ thông báo cho mọi người xuống một cách có trật tự. Mình đi du lịch nên tỏ ra lịch sự, lịch sự, ko chen lấn xô đẩy nhau. Các chú sẽ có cảm giác lân lân, lân lân ngất ngây ngất ngây cho một chuyến du lịch dài và tốt đẹp.
    [/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Đời chơi chứng của em nó kỳ lạ lắm, giữ cổ phiếu cả năm nó éo chịu lên, hết kiên nhẫn với nó đành bán quách cho nó rảnh cục nợ, cứ mỗi lần bán xong là nó phi tức thì, có khi hôm nay bán mai nó phi một mạch chục phiên, lúc nhận ra cơ hội thì đã muộn không cách gì chen lấn nỗi mấy thằng SUMÔ, điển hình gần đây nhất là con PJT, VNA, HLA, SD2. Cạc đây 2 tuần em giữ 20k con DXV, 10k con SBT, thị trường phi như điên mấy con em giữ nó cứ lình xà lình xình, éo chịu lên mà nó còn xuống mới đau, thế là em bán bớt 50% mỗi em, trước khi bán em nghĩ đến cái huông, xem tao bán xong mày có chịu lên không thì bảo? Nó lên thật các kụ a', bữa đó em bán 10k DXV giá 7,6 - SBT giá 8,2. Quả là thiêng thật các kụ a', sau đó 2 con này phi một mạch 8-10 phiên CE. Sáng nay thấy con VSP lình xình ghét quá, bán 1000 lấy hên ! Các kụ chờ xem nhé ! [/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Lòng tham vô đối ![/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif][FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]VSP:[/FONT][/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Em có nói một lần rồi, đa phần các kụ "chơi" em nó ai cũng muốn ăn dày 50-500% (Nếu không thì đã không vào em nó, trên sàn thiếu gì em làm ăn tốt mà giá thấp lè tè), mà lợi nhuận nhiều thì rủi ro cao thôi, điều đó là đương nhiên ! Cái gì cũng có đánh đổi các kụ a' ! [/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Em múc em nó giá 45,5 và lăn chốt đến nay, hôm bữa rung lắc em lại nhập thêm kha khá em nó giá 34, sáng nay em lại nhập tiếp giá 33,7, nếu thứ 2 lình xình em lại múc ! Em chưa hề xả 1 cổ nào em nó ! [/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Khi có tin BCTC Q1/2009 - ngay sau buổi chiều thứ 5 đen tối ấy (23/4) em cũng khá sốc, thì sáng hôm sau bà con tranh nhau xả kịch liệt nhưng sự đời đâu có đơn giản thế, tin xấu thì ai cũng biết, ai cũng tranh nhau xả thì ai mua, ngay buổi chiều hôm đó em đã nghĩ là sáng hôm sau không thể khớp quá 30k, vì ai cũng khôn thì ai dại, mới sáng sớm lù lù 1 đống xả sàn thì dại gì mà mua, ngày mai, ngày mốt mua có phải rẻ hơn không? thế mà buổi sáng hôm ấy khớp 200k cổ ! Ngay lúc đó trong em le lói 1 tia hy vọng nhỏ nhoi và cũng tự an ủi mình là "không tồi tệ" như mình tưởng ![/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Xin nói thêm: trong những giờ phút dầu sôi lửa bỏng đó em vẫn quyết không xả 1 cổ không phải vì em ấm đầu đâu ạ ! mà em biết chắc có muốn xả cũng không thể chen chân nổi với mấy con cá mập ! Em biết chắc 1 phiên,2 phiên, 3 phiên có chen chân lấn em cũng không thể xuống tàu, có thể phiên thứ n chen lấn em sẽ xuống được tàu nhưng em biết chắc một điều: thân phận củ khoai như mình xuống được tàu thì cũng là lúc nó quay đầu ! Và mình sẽ bán đúng đáy ![/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Ngày kế tiếp vừa mở mắt đã có trên 1 triệu cổ tranh nhau xả giá sàn nhưng hết phiên cũng chỉ khớp 120k, ngay buổi trưa hôm đó em nhận được tin một người quen đại ý sẽ có "kịch hay" vào ngày mai, em nửa tin nửa ngờ nhưng phải nói là tâm trạng của em lúc đó như một kẻ đang bị chìm tàu ngoài biển khơi vớ được phao, phao gì cũng được miễn là cho mình có chỗ bám víu ! Em hồi hộp chờ đợi giờ G ![/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]8h30 ngày hôm sau em căng mắt nhìn bảng GDTT HA mà cảm giác hồi hộp còn hơn xem trận chung kết World Cup ! 5 phút ! 10 phút, 15 phút trôi qua cũng chỉ khớp được 30k giá sàn trong khi bên bán chất dần từ 700k rồi 800k, rồi 1 triệu, nghĩa là chưa có dấu hiệu gì gọi là "kịch hay" như anh bạn nói, đến lúc này em có phần thất vọng vì nhìn cái cột bên bán và bên mua quá chênh lệch ! mà không phải chênh lệch nữa mà lệnh mua đưa vào bao nhiêu cũng như muối bỏ bể ! 25 phút, 30 phút trôi qua khớp được 50k, rồi 70k ! trong vòng 5 phút khớp 20k em đã ngờ ngợ, và lúc này bên bán chất đúng 1,2 triệu ! em tranh thủ bật màn hình qua xem bảng GDTT bên HO, chưa đầy 30 giây quay qua đã khớp 150k ! Rồi, thế là có "kịch hay" để xem rồi, hồi hộp quá, lúc này bên bán vẫn còn trên 1 triệu cổ chất bán giá sàn....[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Và điều kỳ diệu đã xảy ra, trong vòng 3 phút cái "cục nợ" kia đã bị đớp sạch, bên mua lại chất lệnh, và bắt đầu đánh nhau, thế là chưa đầy 5 phút 1,3 triệu cổ bị nhốt sạch tương đương 40 tỷ đồng ! Một cảm giác rất Yomost, còn hơn thế nữa, giống như Fan của Barca trong trận bán kết với Chealsea vừa rồi ! Cảm giác hạnh phúc nghẹn ngào khó tả lắm ![/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Trong đầu em cứ lởn vởn câu hỏi: Ai mua? sao không để ngày mai, ngày mốt mua có phải rẻ hơn không mà phải mua hôm nay?[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Túm cái váy lại: Buổi sáng hôm ấy em được tận mắt chứng kiến một vở kịch hay nhất mọi thời đại mà em chưa từng được xem ![/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Ps: Qua "vở kịch" này em rút ra cho mình rất, rất nhiều bài học trên cái chứng trường khắc nghiệt nhưng đầy ma lực hấp dẫn này ![/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Trong những ngày này em linh cảm em nó sẽ có một cơn sóng thần trước ĐHCĐ vào tháng 6 tới ! và sau ĐHCĐ sẽ đánh nhau tơi bời vài trận rồi thay máu cổ đông để phi tiếp lên một đỉnh cao mới mà bây giờ nhiều bác cũng không dám mơ tới ![/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Gửi những ai thiếu thiện cảm với em nó: [/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Những ai đầu tư em nó đều biết rất rõ những điểm yếu của em nó nhưng họ vẫn lao vào ! Họ có lý do của họ, xin đừng nguyền rủa họ ! Dĩ nhiên em nó cũng có những thế mạnh mà không phải DN nào cũng có mà nhiều Kụ không nhận ra. Em không bàn mấy cái chỉ số tài chính cơ bản như P/E, EPS, ROA, ROE ...nhé ! Một điểm nữa khi kinh tế TG hồi phục, giá cước vận tải tăng mạnh thì lúc đó em nó cũng giống như mấy ông đi đầu tư tài chính SAM, REE, SSI...gặp phải thời VNI lên 1000 điểm vậy ! Thời gian sẽ trả lời ai khôn? ai dại? và có một điều chắc chắn: cái topic này luôn là một trong những topic nóng nhất trên cả 2 sàn ![/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Trân trọng ![/FONT]

    THỊ TRƯỜNG CKVN, NHÀ ĐẦU TƯ NGOẠI, NHÀ ĐẦU TƯ NỘI, CUỘC CHƠI DÀNH CHO AI?​
    Trong bài viết này, tôi chỉ phân tích và đề cập đến các nhà đầu tư trên sàn (Hostc và Hastc), không đề cập đến nhà đầu tư trên sàn OTC, các vấn đề liên quan đến nhà đầu tư và sàn OTC tôi sẽ đề cập đến ở 1 bài phân tích khác.

    Trong khoảng gần 3 tháng vừa rồi là khoảng lặng đáng sợ đối với các nhà đầu tư, nhất là với các Newbie (những nhà đầu tư mới bước vào nghề). Đó là những khoảng lặng rất đáng sợ, đã qua rồi thời kỳ thị trường nóng lạnh 1 cách *** cuồng, người lãi cũng không ít, còn kẻ thua lỗ ngồi ngẫm kỹ lại mà cũng không thể lý giải nổi mức độ nóng lạnh của thị trường và tại sao mình lại lỗ nhiều đến như vậy. Rõ ràng CK vẫn là một kênh đầu tư hấp dẫn, nhưng hiện tại nó kèm theo rất nhiều rủi ro và để kiếm được lợi nhuận từ CK bây giờ không phải là chuyện dễ như trước kia…
    Trong bài viết này, tôi xin được đề cập đến 1 số vấn đề của TTCKVN (sàn NY) và một số vấn đề giữa nhà đầu tư ngoại và nhà đầu tư nội.
    ……………………………………………………………………………….


    1. Tương quan lực lượng
    + Khoai Ta
    Đặt giả thiết về tiềm lực và khả năng cung ứng nguồn vốn cho TTCKVN của các nhà đầu tư nội như sau:
    Dân số VN hiện nay khoảng 84 triệu người. Thu nhập bình quân đầu người là 1000$/năm (lạc quan thôi, chứ thu nhập bình quân đầu người ở VN hiện nay giỏi lắm cũng chỉ được 700$/năm). Trong 1000$ đó thì cùng lắm cũng chỉ để dành, tiết kiệm được 10% để đầu tư (còn lại là phải chi tiêu, mua sắm, chăm sóc sức khoẻ, ốm đau…), như vậy bình quân đầu người, mỗi người có 100$ dùng để đầu tư.
    Theo như thống kê hiện nay, đầu tư vào chứng khoán chiếm khoảng 10 -20% trong tổng đầu tư của mọi lĩnh vực (các lĩnh vực đầu tư khác bao gồm: bất động sản, vàng bạc đồ trang sức, đầu tư sản xuất, đầu tư kinh doanh thương mại… và kể cả tiền gửi tiết kiệm cũng có thể xem là 1 loại hình đầu tư).
    Vậy số tiền đầu tư vào chứng khoán có thể là: 84.000.000 x 100$ x 20% = 1.68$ Billion
    + Khoai Tây:
    Cái này thì khỏi phải nói, mỗi quĩ đầu tư, mỗi công ty tài chính của các NĐTNN đều có sự hậu thuẫn, đứng sau của những tập đoàn tài chính hùng mạnh, với số tiền đầu tư mỗi năm vài chục tỷ, đến vài trăm tỷ USD.
    Tương quan lực lượng rõ ràng quá chênh lệch
    2.Ai là người cầm trịch cuộc chơi?
    Điều dễ nhận thấy nhất trên TTCKVN hiện nay là qui mô hiện tại còn rất nhỏ, khối lượng giao dịch thấp (mặc dù người ta luôn hô hào rằng TTCKVN đang phát triển và rất khả quan?????!!!!!)
    NĐT nội luôn hô hào rằng “Khoai tây” đến thao túng TTCKVN và cướp mất nồi cơm của họ, nhiều người còn lớn tiếng cho rằng phải đoàn kết giết chết hết khoai Tây, sự thật có phải như vậy không? Tôi cho rằng đó là cái nhìn chưa phản ánh đúng sự thật. Sự thật thì nguồn vốn của các NĐTNN giúp ích rất nhiều cho sự phát triển của các DNVN và góp một phần lớn vào sự phát triển sôi động của TTCKVN hiện nay. Hãy nhìn vào thực tế: GDP của VN hiện nay chỉ bằng 1/3 doanh thu của cả tập đoàn Samsung! Điều đó cho thấy qui mô của TTVN còn rất nhỏ, và chúng ta đang rất, rất cần những nguồn đầu tư ngoại ào ạt đổ vào VN (cụ thể là thông qua kênh huy động của TTCK), nhằm kích cầu, đưa nền kinh tế phát triển hơn nữa.
    Mặt khác, Các yếu tố liên quan đến chính sách: cung cách điều hành nghiệp dư, lối suy nghĩ ấu trĩ của các nhà làm luật và chính sách, vô hình chung đã làm hại TTCKVN đang trong giai đoạn đầu của sự phát triển, co the noi cac nha quan ly VN hien nay chua that su du nang luc de dieu hanh va cam trich TTCKVN.

    Chúng ta hãy cùng phân tích các yếu tố dưới đây để xác định xem ai đang là người cầm trịch cuộc chơi.

    2.1Quan điểm và cách thức đầu tư của nhà đầu tư ngoại
    Đối với NĐTNN, cách tư duy của họ về thị trường CK khác chúng ta, chính vì vậy, hướng đầu tư và các kế hoạch đầu tư cũng rất khác các nhà đầu tư trong nước.
    Dưới đây là những quan điểm và tư duy của NĐTNN khi đầu tư CK
    + TTCK là một canh bạc , nhưng nó khác nhau ở chỗ, canh bạc này không phải là trò chơi xổ số may rủi đơn thuần. Canh bạc đó được tính toán rất kỹ và được vận dụng bởi những cái đầu. Với nguyên lý của họ “tiền không tự sinh ra, cũng không tự mất đi, nó chỉ chảy từ túi người này sang túi người khác”. Họ - những NĐTNN đến VN không hẳn là đầu tư và giúp đỡ VN phát triển như mọi người nghĩ. Họ là những con bạc chuyên nghiệp, luôn hành động với triết lý, “mạnh vì gạo, bạo vì tiền”. Tất nhiên, ,muốn “mạnh” và làm “bạo” để thu được nhiều lợi nhuận thì phải giở nhiều thủ đoạn.
    + TTCK không phải là nơi thể hiện cảm xúc, nơi đó chỉ có những ý chí và những cái đầu lạnh
    + Đối với họ, đầu cơ chỉ là nhất thời, và đầu tư mới là mãi mãi. Hãy nghe và nhìn “sói già” Dominic Scriven “ chúng tôi đầu tư REE 12 năm, VPB 11 năm, và vẫn chưa có ý định bán”. Đó là điểm khác biệt rất lớn, khi đầu tư họ thường nhìn toàn cục, không tham bát bỏ mâm như các NĐT nội.
    2.2Quan điểm và cách thức đầu tư của nhà đầu tư nội
    + Thị trường CK là một kênh đầu tư hấp dẫn, và chúng ta là những nhà đầu tư chân chính.
    + Khi đầu tư ai cũng cố gắng đẩy giá CP lên từ Penny Stock cho đến Blue chip.
    + Phương châm đầu tư của các nhà đầu tư Việt hầu hết là tư duy khôn lỏi
    + Mua khi thị trường “nóng”, bán khi thị trường lạnh Khi không thì CP chẳng ai mua,

    2.3Tại sao nhà đầu tư nước ngoài luôn thắng?
    + Trong cuộc chơi CK, họ là người rất chuyên nghiệp, coi đầu tư và đầu cơ chứng khoán là một nghề nghiêm túc.
    + Có định hướng chiến lược và mục tiêu đầu tư rõ ràng.
    + không mua CK bằng mọi giá, không mua CP với mức giá *** rồ trên trời. Họ chỉ mua ở mức giá mà họ cho là hợp lý.
    + NĐNN ngoài họ thường không hành động theo cảm tính hay theo xu hướng đám đông. Luôn quan sát kỹ trước khi hành động.
    + Họ có đội ngũ chuyên gia phân tích chứng khoán giỏi
    + Đối với họ, khái niệm “chúng ta không bao giờ luôn đúng, thị trường luôn đúng, còn chúng ta có thể đúng hoặc sai”, do đó họ rất linh hoạt và giảm thiểu được rủi ro.
    + Nắm bắt thông tin nhanh, họ luôn có được thông tin trước người khác, đặc biệt là những thông tin nội bộ.
    + Họ là những cao thủ về Chiến thuật đầu tư: trong đầu tư CK cũng như trong bóng đá vậy, mạnh chưa hẳn đã thắng, mà yếu chưa hẳn đã thua. Điều quan trọng là trong mỗi cuộc chơi phải có chiến thuật hợp lý, vừa là đễ dưỡng quân, tránh chấn thương và quan trọng là không bị đối thủ bắt bài. Nếu đã bị đối thủ bắt bài cách chơi của mình thì chẳng khác nào “tự sát”. NĐTNN luôn giành thắng lợi 1 phần là họ có “chiến thuật” hợp lý, làm cho đối thủ không biết đâu mà lường. Hãy nhìn vào khối lượng mua và bán của họ, luôn rất đều đặn, họ luôn tung hoả mù, up down, rồi lại down-up, lúc thì tăng vọt, lúc thì lại dùng dằng, khiến cho nhà đầu tư trong nước rất khó đoán diễn biến sắp tới của thị trường là gì. Không ai biết, không ai đoán được, cho dù đó là những chuyên gia CK có tầm cỡ tại VN. Duy chỉ có NĐTNN là biết trước được và họ dám mạnh dạn đưa ra dự báo về TTCKVN, phải chăng là họ có chiến thuật để cầm trịch được TTVN?
    + yếu tố cuối cùng và cũng là lẽ tất nhiên, họ có tiềm lực tài chính cực mạnh, có thế lực, dễ dàng liên kết, đưa đẩy thị trường theo chiều hướng có lợi cho họ.
    2.4 Tại sao nhà đầu tư trong nước thường bị thua lỗ?
    + Phần lớn coi kinh doanh CP là nghề tay trái, do đó không có sự chuyên nghiệp cần thiết.
    + Hầu hết các nhà đầu tư VN không có mục tiêu đầu tư. Rất đau lòng khi phải nói ra sự thật này, mặc dù đó là sự thật rất phũ phàng. Hôm nay tôi mua REE ở mức giá 145, không biết sau bao lâu thì tôi bán, đạt được mức giá bao nhiêu thì tôi bán. Nếu giả sử bị lỗ, thì ở mức giá bao nhiêu thì tôi cắt lỗ? Điều này khác hoàn toàn các NĐTNN và các đại gia. Họ luôn có mục tiêu và chiến lược nhất định. Ví dụ: hôm nay họ mua REE ở mức 145. Họ tính toán và đạt mục tiêu nếu sau 6 tháng sau REE lên đến 160, họ sẽ bán ra. Nếu ngược lại thì trường đảo chiều so với tính toán của họ, sau 2 tháng, REE giảm tầm 138-140 là họ bán ra ngay để cắt lỗ. Mục tiêu rất rõ ràng, họ cứ theo đó mà hành động, ít có sự “lăn tăn” vì lãi thì theo đúng mục tiêu, mà nếu có lỗ cũng theo đúng trong kế hoạch, vì vậy họ luôn chủ động và luôn dành phần thắng, “ăn” nhau là ở chỗ đó.
    + Luôn cho mình là luôn đúng: Tôi có 1 anh bạn, anh ấy mua FPT khi giá 550, khi giá xuống 480, tôi khuyên anh ta nên bán đi, thu hồi lại vốn để đầu tư vào cái khác. Anh ta nói với tôi rằng FPT xuống chỉ là nhất thời và nó sẽ tăng lại trên mức 600????? Thật nực cười khi bây giờ FPT đã xuống dưới 300, và có lẽ nó sẽ không bao giờ quay lại mức 550 như anh ta đã từng mua. (tiện đây, nói thêm 1 chút về FPT, thật ra FPT xuống không phải là do nó xấu, KQKD rất tốt, tin tốt ầm ầm, nhưng giá vẫn down (đến thời điểm ngày 24/07/2007 chỉ còn 267). FPT giảm do mấy bác lãnh đạo tham quá, chỉ nhăm nhăm chia chác tiền lãi từ việc bán CP, rồi tìm mọi cách đẩy CP ra ngoài, chuyển thành tiền mặt, chỉ biết tư lợi mà không nghĩ đến đại cục nên giá CP FPT mới down thê thảm như vậy, âu cũng là 1 bài học về quản trị DN cho các DN sau này)
    + Sẵn sàng chấp nhận mua CP với những mức giá *** rồ mà không cần biết việc mua CP đó có đúng với giá trị thực của nó hay không.
    + Dễ bị tác động và thay đổi tâm lý theo đám đông, không có lập trường.
    + không có sự chuyên nghiệp trong đầu tư phân tích chứng khoán, dễ bị nhầm lẫn bởi những thông tin vỉa hè, không biết đâu là thông tin thật, đâu là thông tin làm giá. Khả năng phân tích thông tin và nhạy bén thông tin nhìn chung là kém hơn rất nhiều so với nhà đầu tư ngoại.
    + khi mua CP thường chỉ quan tâm đến những tin tốt của DN mà không cần biết DN đó cũng có vô số tin xấu và các “tảng băng chìm” tiềm ẩn. Một DN bất kỳ bao giờ cũng tồn tại những lợi thế và điểm yếu, do đó tin tốt và tin xấu về DN luôn có và luôn song hành, và thực tế DN có tiềm lực thế nào thì cũng không thể hoàn hảo. Chính điều đó tạo ra sự kỳ vọng quá mức, đến khi vỡ mộng thì trở tay không kịp, bị thua lỗ nặng.
    + không biết phân biệt khái niệm giữa “đầu tư” và “đầu cơ”, dẫn đến tình trạng không biết khi nào nên mua và khi nào nên bán, vì ai cũng cho mình là nhà đầu tư sáng suốt.

    3.Nhà đầu tư nước ngoài e ngại nhất điều gì?
    Cái mà NĐTNN sợ nhất, không phải là vốn, không phải là ngại va chạm cạnh tranh, họ lại càng không sợ kiểu đánh “chiến tranh du kích” của các nhà đầu tư nội. Cái mà họ sợ nhất ở đây có 2 điều
    Thứ nhất: những rủi ro về chính sách, cái này tuy vô hình, nhưng hậu quả lại cực lớn. Người ta nói vui rằng “Chính sách của các nhà quản lý và làm luật VN đối với NĐTNN cũng như với cả NĐT nội, giống như “vũ điệu trên lưỡi dao cạo”. Một mặt các “đồng chí” của chúng ta chìa bàn tay phải ra bắt tay và mời gọi “Anh hãy đầu tư vào TTCKVN đi”, còn mặt khác bàn tay trái lại thủ phía sau 1 nắm đấm, và có thể tung “chưởng” bất cứ lúc nào (CT03, thuế TNCK 25%, đúng là những cú đấm trời giáng), người ta gọi đó là cái chết bất thình lình, và NĐT “chết” là ở chỗ đó.
    Thứ 2: “ngán” các phiên IPO: tại sao? Với cách suy nghĩ và tính toán như vậy, họ chỉ bỏ giá ở mức hợp lý, điều đó làm cho cơ hội sở hữu của các CP “khủng long” của họ sẽ ít đi. Thực tế cho thấy, trong các phiên đấu giá vừa qua, số lượng các NĐTNN trúng giá cực ít.

    4.Cơ hội nào cho nhà đầu tư trong nước
    Có thể nói, với lực lượng không cân sức như vậy, thì cơ hội kiếm tiền thành công của các nhà đầu tư trong nước so với các NĐT ngoại không nhiều. NĐTNN không chỉ hơn hẳn các nhà đầu tư trong nước về khả năng KD CK, phân tích thị trường, kinh nghiệm … mà còn hơn cả về tiềm lực tài chính.
    Theo cách nhìn nhân của Broker_vn77, cơ hội của nhà đầu tư trong nước hiện nay chủ yếu nằm ở các phiên IPO và thị trường OTC.
    + IPO: Nhà đầu tư NN, cái mà họ “ngán” nhất, đó chính là các đợt IPO, họ không thể địch lại mức giá bỏ thầu so với các nhà đầu tư trong nước, hay nói cách khác họ không thể theo kịp các “cơn ***” về giá do các NĐT trong nước tạo ra, do vậy khả năng dành thắng lợi trong các phiên IPO của các nhà đầu tư NN là rất thấp.
    + Thị trường OTC, do tính chất OTC của VN là giao dịch phi tập trung và rất tự do, chưa vào khuôn khổ, do vậy khả năng cầm trịch của các NĐTNN là không nhiều, khả năng thao túng thị trường OTC là không thể, cho dù có muốn thao túng cũng không thể làm nổi (OTC là thị trường giao dịch phi tập trung, không giao dịch khớp lệnh, giá cả thoả thuận và mặc cả trước khi giao dịch).
    Vậy cơ hội mà các nhà đầu tư trong nước cần nắm lấy chính là các phiên IPO và những “viên ngọc thô” của thị trường OTC. Còn trên thị trường niêm yết, nếu không giỏi thật sự, không trường vốn, không nhanh nhạy, và đặc biệt không có độ “lỳ lợm” thì khả năng thành công trên sàn niêm yết là rất ít.
    Lẽ đương nhiên, kể cả trong tình trạng tồi tệ nhất, sàn NY vẫn không phải là không có cơ hội. Tuy nhiên, khi đầu tư trên sàn NY phải luôn cập nhận thông tin thường xuyên, theo dõi thị trường hàng ngày, nói chung áp lực rất căng thẳng, trong khi đầu tư OTC có phần “nhàn” hơn.

    5.Dự báo xu thế của VNI trong thời gian tới
    Theo đánh giá của broker_vn77 tôi đây thì VNI trong thời gian trong vòng 3 tháng tới (và có thể từ nay đến cuối năm) sẽ vẫn ở trạng thái giằng co. VNI khó mà có sức bật cao sau những vụ lình xình như vừa rồi. Hiện nay niềm tin của NĐT vào thị trường đang bị tổn thương nghiêm trọng, thật sự những gì đã diễn ra của TTCKVN trong 3 tháng vừa qua là một thử thách thật sự đối với các NĐT nội, nếu họ vượt qua được thử thách khắc nghiệt trong năm nay, tôi tin rằng phần lớn trong số họ sẽ trưởng thành lên rất nhiều, và dĩ nhiên sẽ ít thua lỗ đi.
    Từ nay đến cuối năm sẽ có thêm 1 số đợt IPO rất lớn, chưa kể các DN niêm yết trên sàn không ngừng phát hành thêm CP, điều đó sẽ làm cho cung về hàng hoá tăng vượt bậc, trong khi đó vẫn chưa có giải pháp nào để kích cầu sau 1 thời gian dài TT niêm yết ở thế giằng co, còn OTC gần như đóng băng cứng ngắc. TTCK hiện nay đang ở tình trạng bão hoà và tiềm ẩn rất nhiều nguy cơ của sự tháo chạy (Khoai Ta có thể tháo chạy bất kỳ lúc nào nếu không có khoai Tây và các đại gia ra tay “cứu”).
    Hãy thử làm 1 con số ước lượng tương đối: tổng số vốn hoá của sàn Hostc hiện nay vào khoảng 22.000 – 25.000 tỷ đồng, sàn Hastc cũng khoảng 10.000 tỷ đồng. Nhu vậy tổng số vốn hoá của cả hai sàn lên tới con số xấp xỉ khoảng 35.000 tỷ đồng.
    Trong khoảng hơn 1 tháng trở lại đây số lượng giao dịch khớp lệnh tương đối thấp, sàn Hastc chỉ nhùng nhằng ở mức 70-90 tỷ, sàn Hostc 450 -550 tỷ, thua xa thời kỳ “đỉnh cao” (sàn Hastc trung bình 160-165tỷ, sàn Host xấp xỉ 700 -850 tỷ).
    Cả một thị trường với dân số lớn thứ 13 trên TG với 84 triệu dân, nhưng khối lượng giao dịch vẫn chưa đến 1000 tỷ đồng, tức khối lượng giao dịch hiện tại chỉ khoảng 30 - 40$MILLION, chưa được nổi 70$M. Điều đó cho thấy điều gì? Thị trường VN còn quá bé nhỏ, quá dễ để thao túng. Tôi không nói là các NĐTNN thao túng, mà với qui mô như vậy thì nguyên các nhà đầu tư lớn trong nước (các đại gia), đã có thể dễ dàng thao túng rồi. Gì chứ, ở VN những đại gia chơi có tầm vài chục triệu USD để chơi CK thì quả thật….nhiều như quân Nguyên, không thể kể hết.
    Theo nhận định của cá nhân tôi, VNI trong khoảng thời gian từ nay đến cuối năm dao động trong khoảng 900 -1150, khó mà bật lên trên 1200 trong năm nay được, bởi lượng cung hiện tại đã lớn hơn cầu, hơn nữa niềm tin của các nhà đầu tư đang bị lung lay, họ cảm thấy có nhiều bất an, không háo hức tham gia mua bán ào ạt như trước đây nữa. Còn việc VNI down xuống mức 800 hay sâu hơn nữa là 700? Khó đấy! Tôi cho rằng, ngay cả khi có những biến động động trời, NĐT nội có ào ạt bán ra thì VNI cũng khó mà quay về ngưỡng 700 -800 được, hay nói cách khác, NĐTNN và các đại gia sẽ không muốn và không bao giờ để VNI down xuống sâu như vậy đâu, họ sẽ dùng mọi biện pháp “cứu giá” để đẩy VNI đi lên. Tại sao lại như vậy? Nếu để VNI xuống quá sâu, thị trường sẽ chìm sâu trong khủng hoảng, lúc đó chỉ toàn “vườn không, nhà trống”, khi đó chỉ mấy ông Tây và các đại gia chơi với nhau à? Như thế thì họ còn kiếm ăn được gì? Lẽ dĩ nhiên, họ sẽ tìm mọi cách để “bầy cừu” không tháo chạy khỏi sàn.

    6. Bàn luận thêm về các báo cáo và đánh giá về TTCKVN của 1 số quĩ đầu tư NN:

    Báo cáo của HSBC và Merrill Lynch đưa ra vào những thời điểm rất nhạy cảm (IPO Bảo Việt và sắp tới là IPO Vietcombank). Theo quan điểm của cá nhân tôi, đây không phải là những bản báo cáo hoàn toàn khách quan, mà hoàn toàn có chủ đích. Vậy họ tung ra những bản cáo cáo, đánh giá, thống kê như vậy để làm gì? Theo tôi nhìn nhận có 3 mục đích chính. Thứ nhất, gây sức ép lên chính phủ để đẩy nhanh tốc độ IPO hàng “khủng long”, vì thật ra khoai Tây cũng đang chịu sức ép khá lớn từ việc giải ngân, họ phải giải ngân và mua được những hàng hoá mà họ nhắm đến trong chiến lược của mình. Thứ 2: Gây sức ép lên chính phủ để buộc phải mở thêm room cho họ. Và cuối cùng, thứ 3: Nếu hai điều trên không đạt được thì ít nhất với những “chiêu” như vậy sẽ khiến VNI down thảm hại, khi đó họ sẽ “đục nước, thả câu”, tha hồ vơ vét, mua vào những CP với giá rất rẻ.
    Hãy nhìn cái cách mà các NĐTNN, mua vào và bán ra, số lượng luôn rất hợp lý, với đủ chiêu thức “giương đông kích tây”, tung hoả mù để các NĐT trong nước không biết đâu mà lường. Nhưng nếu chúng ta tinh ý ra, có thể dễ dàng nhận thấy, trong khoảng 2 tháng gần đây, khi thị thi trường có dấu hiệu down, một số CP có dấu hiệu chững lại thì cũng là lúc NĐT bắt đầu mua vào. Dư mua thường gấp đôi hoặc gấp rưỡi dư bán. Các Bue Chips như: REE, STB, SAM, GMD, VNM, ITA, PCC, KDC, NKD, SJS, PVD… hoặc các CP dạng “thường thường bậc trung” như: TAC, HAX, THD, MPC, VSH, CII… đều được mua vào với số lượng ngày càng nhiều hơn. Trong khi đó những CP xuất hiện dưới dạng “cơn ***” như BMC, TCT, LMB… thì dường như vắng bóng họ, thậm chí là đại gia FPT cũng đang được NĐTNN xả ra... Điều đó cho thấy điều gì? Cho thấy rằng các NĐTNN thừa khôn ngoan và luôn rình rập mọi cơ hội (dù là nhỏ nhất) để sở hữu những CP tốt với giá rẻ. “Đục nước thả câu”, tung hoả mù làm náo loạn thị trường, “giương đông kích tây”, thôi thì đủ kiểu, miễn sao là đạt được mục đích…
    Điều này cho thấy, các bản báo cáo phân tích của HSBC và gần đây nhất là Merrill Lynch không có độ chính xác và mức độ trung thực đúng như với uy tin lừng lẫy như thương hiệu toàn cầu của họ mà chúng ta từng nghĩ. Tất cả…đều có những mục đích nhất định, và suy cho cùng là họ làm vì họ thôi, nói đúng hơn là vì lợi ích của họ. Vậy nên “Đừng nghe những gì Khoai Tây nói, hãy nhìn những gì Khoai Tây làm”!!!
    Việc này buộc chính phủ đứng trước tình thế rất khó khăn, chịu nhiều áp lực, và đây có thể nói là đòn cân não đang diễn ra giữa chính phủ và các nhà đầu tư nước ngoài. Nếu không tiếp tục mở room cho họ, không đẩy nhanh tốc độ IPO hàng “khủng long” (NĐTNN đang kỳ vọng room sẽ được tăng lên thành 49% thay vì 30% như hiện nay) thì họ sẽ bù lu bù loa lên rằng thị trường VN nhiều rủi ro, PE quá cao, giá CP quá cao, thị trường sẽ có xu hướng down……Chỉ nghe vậy thôi, Khoai Ta đã quăng giò lên cổ, chạy mất dép, bán tháo CP trong hoảng loạn, và…..nguy cơ sụp đổ TTCKVN hiện ra trước mắt. Đây là chiêu bài rất cũ rích nhưng lại rất hiệu quả, vì nó đánh đúng vào điểm yếu của TTCKVN non trẻ “không có các NĐTNN, các tổ chức và các đại gia ra tay “cứu giá” thì không thể đưa TTCKVN phát triển (nếu chỉ dựa vào lực lượng của các NĐT nội), thực tế CT03 làm cho người ta kịp tỉnh ngộ ra nhiều điều: tiền vốn đầu tư vào CK của công chúng VN không có nhiều như người ta lầm tưởng, một phần vốn rất lớn đầu tư vào CK lại là vốn vay ngân hàng. Khả năng đầu tư thì có hạn, tiền mặt trong dân chúng cũng là hữu hạn, trong khi đó nhu cầu huy động vốn từ những đợt IPO thì không ngừng tăng cao, tăng mãi và vẫn chưa có hồi kết thúc….
    Nếu CP buộc phải nhượng bộ thì coi như CP đã thua họ, và TTCKVN còn bị thao túng, phụ thuộc vào cầu ĐTNN dài dài, và khi đó danh sách các NĐT nội……ra đê ở… lại được nối dài thêm. Mà nếu không nhân nhượng họ thì lấy ai để kích cầu TTCK phát triển đi lên đây? Nếu không chiều theo ý các ông tướng, nhẹ thì cũng bị tung “chưởng” làm cho TTCK down dài dài, ảnh hưởng đến sự phát triển của cả nền kinh tế, nặng thì gãy cái…rụp….không biết sẽ là ngày thứ mấy đen tối đây? Một bài toán không hề đơn giản cho cả chính phủ và những nhà quản lý TTCKVN.
    Tuy nhiên, nói gì thì nói, theo cách nhìn nhận của tôi, việc mở room cho NĐTNN là tất yếu thôi, vấn đề là sớm hay muộn, là khi nào mà thôi, đã gia nhập WTO rồi thì phải bình đẳng, chúng ta có muốn cũng không thể trì hoãn mãi được.
    Đối với NĐTNN hiện nay, họ cũng đang chịu một áp lực rất lớn về giải ngân
    Mặc khác, ai cũng biết NĐT NN “thèm” CP của các Tcty nhà nước lớn như thế nào, không phải là do các Tcty này làm ăn có hiệu quả hay do thương hiệu của họ, mà bản chất chính là từ sự “bảo kê” của nhà nước, vì những Tcty, những tập đoàn này là xương sống của cả nền kinh tế, nên Đảng và nhà nước tuyệt đối phải giữ, phải tạo nhiều ưu ái, và dĩ nhiên cũng chẳng có ai dám đụng chạm đến các vấn đề nhạy cảm. Có thể nói, đầu tư vào những cty và tập đoàn như vậy, rủi ro vô cùng thấp, mà lợi nhuận thì cao, khi đó NĐT NN cứ gọi là “ngồi rung đùi hái tiền”….

    Có lẽ bài đã dài quá rồi, nếu viết ra nữa thì e đến 10 trang nữa cũng chưa nói hết mọi vấn đề của TTCKVN. Một số vấn đề khác, tôi sẽ đề cập ở một bài khác. Những suy nghĩ của tôi cũng đơn giản thôi, nghĩ sao viết vậy, chỗ nào còn nông cạn thì mong pàkon chỉ giáo. Tôi phải chuẩn bị 1 số việc, mai còn lên sàn chiến đấu tiếp, tôi chỉ ước có thêm xèng…….để múc và múc, còn múc “em” nào thì xin phép pàkon được giữ bí mật, hehe…Chúc Pàkon tĩnh tâm vượt qua đợt sóng gió này, trường kỳ kháng chiến nhất định sẽ thành công thôi pàkon ạ.
    Thế đã nhé pàkon nhé, có vài lời với pàkon như vậy, tôi mà nói tiếp thì cái đầu của tôi nổ tung mất, Ôi………nhà đâu tư ơi là nhà đầu tư, mi làm “nhừ” đầu ta roài! Thiện tai, thiện tai….. Mô phật!!!!!!!!!!!!!!!!
    BROKER_ VN 77​
  9. nguoive.cuoipho

    nguoive.cuoipho Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    May 17, 2010
    Likes Received:
    0

    Posted on 30/04/2009 by Dr. Nikonian

    Công bằng mà nói, từng câu, từng chữ, từng cảm xúc, hay hơn và thật hơn so với nhiều người được chứng nhận là HỘI VIÊN HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

    Vậy là chỉ sau một giấc ngủ dài trên máy bay, con đến Mỹ, đặt chân xuống sân bay Chicago tráng lệ. Chỉ sau một đêm, con giã từ bạn bè, góc phố thân quen, mái trường cũ…, để làm quen với một thế giới khác.
    Cái thế giới mới mẻ của Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ, quả kỳ lạ phải không con? Nơi mà sự ân cần, thân thiện của chú hải quan nơi phi trường, chị da đen ở Sở An sinh xã hội, và mọi nhân viên công quyền khác làm cho cha con ta lạ lẫm. Nơi mà con vào công viên chơi bóng rổ, không phải trả tiền như trăm ngàn đứa trẻ Hoa kỳ khác. Đó là một ân sủng, khi thoát khỏi văn mẫu, đề thi sai, chạy trường chạy lớp, con bước vào một hệ thống giáo dục khác, nơi mà cơ hội đồng đều cho mọi người. Không có biệt lệ cho bất cứ con ông cháu cha nào cả.
    Đó là lý do vì sao ta trào nước mắt, khi thấy các con trai ta, sung sướng, hồn nhiên chơi bóng rổ dưới bóng lá cờ sao vạch của một đất nước khác, không phải quê hương.
    Giấc mơ Mỹ, quả là vĩ đại, không phải vì sự to lớn của nó, mà vì nó là của riêng con, riêng cho từng người. Và nó sẽ là sự thực, nếu con muốn, không phải là những lời phét lác huênh hoang của một thiên đường dối trá.
    Chúc mừng con, con trai ta ạ!
    Chỉ sáu tháng sau, ta thầm cám ơn trời đất, ông bà khi gặp lại con. Con chững chạc, cao lớn, tự tin như bao thanh niên khác trên đất Mỹ. Con không còn từ chỗ mỗi ngày trở về nhà nhớp nhúa, hôi hám, kiệt sức với khói xe, bụi đường, nước cống ngập đen xì. Con đậu bằng lái xe hơi ở Mỹ, kết quả của một cuộc thi cử công bằng và nghiêm túc. Con có quyền tự hào khi được ngồi sau tay lái, ung dung chen vào đoàn xe xuôi ngược ngày đêm trên hệ thống xa lộ vĩ đại nơi đây. Con đã được một quyền cơ bản, quyền lái xe, một cách danh chính ngôn thuận, mà không phải chạy chọt, dấm dúi như bao người khác ở quê nhà. Ở Mỹ, có bằng lái xe là một sự kiện lớn trong đời đó con!
    Chúc mừng con, con trai ta ạ!
    Các con ta, mỗi ngày cắp sách đến trường, về nhà không kiệt sức, không cùn mằn trong sự học nơi đây. Quyền đi học trong phẩm giá và niềm vui, quyền được hưởng thụ một nền giáo dục chính trực, công bằng, các con đã có! Đó là điều duy nhất, mà ta châm chước cho cái xã hội vừa kỳ quái nhất, vừa tốt đẹp nhất theo kiểu Hoa kỳ.
    Chúc mừng con, con trai ta ạ!
    Ta biết là ta may mắn khi có những đứa con trai như vậy!
    Chỉ có một điều: con không muốn về Việt nam nữa!
    Ta hơi chựng lại, nhưng ngẫm nghĩ một hồi, ta chẳng ngạc nhiên. Chỉ mới 6 tháng, ký ức đen của con về trường lớp, kẹt xe, khói bụi, tai nạn…vẫn chưa kịp phai nhạt. Con ghê sợ những điều ấy, cũng như ta, như triệu người Sài gòn khốn khổ khác. Con vẫn chưa quên sự phẫn nộ về một hệ thống giáo dục đầy bất công và tiêu cực. Con vẫn chưa quên những phi vụ tham nhũng bẩn thỉu đầy trên các báo ở nhà. Và bao nhiêu điều tội nghiệp đáng buồn khác, ai mà quên được?
    Nhưng mà con ơi, dù nhếch nhác thảm hại đến vậy, đó vẫn là quê hương con. Nơi đó, có một Sài gòn, mà cha con ta đã từng rong ruổi. Nơi con cất tiếng chào đời, nơi con lẫm chẩm những bước đầu tiên. Nơi con nói những tiếng Việt đầu tiên “từ thuở nằm nôi”. Kể cả những điều nhỏ nhặt nhất, từ quán phở ám khói cha con ta hay ngồi, từ hiệu video con ghé, từ quán café nhìn ra sông lộng gió cha con ta ngồi tán gẫu. Tất cả những điều tưởng như vô nghĩa với cuộc sống hào nhoáng nơi đây, nhưng là ký ức, đó là quê hương máu thịt con ạ!
    Con đã bị nhồi vào đầu những kiến thức sử học nhàm chám, khô khan, đầy máu và căm thù. Con đã học niềm vinh quang dối trá từ nồi da xáo thịt, từ huynh đệ tương tàn. Con đã đọc sách thấy vì nhân danh lý tưởng, niềm tin, người ta đấu tố cha mẹ anh em. Sự hung bạo, được ngụy tín dưới vỏ niềm tin. Sự mù quáng, được đậy điệm bằng lòng kiên định trung thành…
    Con không thể yêu quê cha đất tổ từ những điều giả trá ấy.
    Hãy về đây! Ta sẽ đem con đến Yên Tử, kể cho con nghe chuyện đánh Nguyên Mông, dưới bóng tùng già 700 năm tuổi, phủ bóng lên mộ Trúc Lâm tam tổ. Ta sẽ chỉ cho con bãi cọc của Hưng Đạo Đại vương nơi bến Bạch Đằng, nơi gã lính viễn chinh xâm lược khi nhớ đến phải run sợ đến bạc đầu. Ta sẽ dẫn con đến ngôi từ đường đơn sơ mộc mạc của bà Bùi Thị Xuân, cùng cúi lạy anh linh nữ tướng. Ta sẽ dẫn con đến đèo Ngang lúc “bóng xế tà”, cho con hiểu sự thanh cao của một tâm hồn Việt. Bên ngọn sóng bạc đầu Chương Dương, ta sẽ chỉ cho con những dấu chân xưa của Yết Kiêu, Dã Tượng, và của muôn vạn dân binh áo vải khác đã ngã xuống cho “đất nước vững thiên thu”.
    Nhớ lại đi con, con trai nhỏ của ta! Con đã đặt chân đến Vạn lý Trường thành, ghê sợ cái nghĩa trang ngập xương máu lớn nhất hành tinh. Con đã thấy một Bắc kinh hào nhoáng nhưng xấu xí với khói, bụi, ô nhiễm, khạc nhổ, oang oang nơi công cộng. Con đã thấy cảnh bắt người bán hàng rong như súc vật ngay chân Tử Cấm Thành. Con cũng đã thương hại gã Trung hoa khốn khổ, lắp bắp một thứ tiếng Anh giả cầy khi bị quát tháo nơi sân bay quôc tế. Đất nước chúng ta, vẫn trường tồn dưới ách một gã khổng lồ, nhơ bẩn và man rợ như vậy đó con. Vì sao hôm nay ta không để tóc đuôi sam, con không ê a Hán tự, chúng ta không nhồm nhoàm những món ăn man rợ như óc khỉ, chân gà sống nướng? Vì sao chúng ta không bị đồng hóa theo lũ Thái thú ô hợp kia, nếu không phải vì khí thiêng sông núi, anh linh tiên tổ đang chảy trong con?
    Quê hương con đó!
    Nhiều lắm con, nhiều chỗ để chỉ cho con thấy, dân tộc mình đã oai hùng, kiêu dũng, thanh sạch và khổ đau đến mức nào để có con sinh thành hôm nay.
    Hoặc nếu thì giờ eo hẹp, con hãy về một miền quê cát trắng, nơi ông bà, tổ tiên con yên nghỉ dưới bóng phi lao vi vút. Họ đã sống, đổ mồ hôi trên mảnh đất này, như một người nông dân lành và lương thiện như đất. Họ về với đất, trong vinh dự âm thầm, không như những ngụy-danh-nhân với lăng tẩm đền đài đồ sộ.
    Quê hương con đó!
    Sài gòn mà con ca thán, đâu phải thế! Sài gòn ngày xưa đẹp, thanh bình với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”, với “Trưng Vương khung cửa mùa thu”. Sài gòn mà con ngưỡng mộ qua những ca khúc vượt thời gian, qua những người Sài gòn xưa mà con hết lòng khâm phục. Sài gòn nay, như một cô gái đẹp bị lũ du côn rạch mặt, nham nhở đến tội nghiệp. Hỗn độn, xấu xí, bẩn thỉu, và hỗn hào biết mấy so với Hòn ngọc Viễn đông nền nã năm xưa.
    Quê hương con đó!
    Một ngày kia, con sẽ hiểu: đó là một phần máu thịt trong con. Con sẽ quay về với nó, như con cáo nhớ hang, con chim nhớ tổ. Con sẽ có cảm giác về nhà - coming home- như ta mỗi lần quay lại từ một thế giới đầy ánh sáng, đặt chân xuống Tân Sơn Nhất. Cái cảm giác tìm về tổ đó, nó là bản năng, nó dẫn dắt người Do thái quay về với mảnh đất Sion cằn cỗi, nó là niềm đau đáu của 2 triệu đồng bào con nơi đất khách. Không giải thích được bản năng tìm về cội nguồn đâu, con ạ! Mà cội nguồn con, đâu chỉ là Sài gòn hỗn độn hôm nay. Cội nguồn con đã bắt đầu, khi Lang Liêu mở tấm bánh chưng xanh mộc mạc tạ ơn trời đất. Gốc rễ con, đã phôi thai với mẹ Âu Cơ khi đem con lên rừng xuống biển.
    Về đây con! Về “mặc áo the, đi guốc mộc”, về mà “nghe chuyện tình bằng lời ca dao” , về để nhìn “bóng tre êm ru” lẫn “con diều vật vờ”, để thấy “trong đêm sao mờ lòng ta bâng khuâng theo gió vi vu”…Con đã lớn lên cùng ta, với những ca khúc này mà!
    Ngày con về, chắc tóc ta đã trắng như bạt ngàn lau lách. Nhưng có hề chi, nếu máu ta vẫn chảy trong con lòng thương nhớ cội nguồn không bao giờ có tuổi.
    Nhớ về, nghe con!
    30.4.2009
  10. nguoive.cuoipho

    nguoive.cuoipho Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    May 17, 2010
    Likes Received:
    0
    Cạch mặt bọn này ra thôi !

    Đăng ngày: 07:25 08-04-2009 Thư mục: Tổng hợp



    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Nhà em không định viết bài này nhưng nghĩ thấy tụi nó ác ôn, tàn bạo quá nên chia sẻ với mọi người, mong rằng từ nay những ai có ý định mua hàng của tụi này về dùng thì hãy né thật xa (hay người ta thường gọi là tẩy chay).[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]
    Nó không đụng gì tới em cả, nó cũng không gay mất mát, hay thiệt hại gì nhà em nhưng nghĩ mà thấy ức, mà thấy tức thay cho những người nông dân, những tiểu thương ngày đêm cày quần quật ngoài đồng.

    Kể từ nay em cũng tảy chay tụi nó việc đầu tiên hôm nay em làm là vứt cái điện thoại của tụi nó đi thay bằng một cái khác[​IMG][​IMG]

    Các bác biết bọn nào không???
    Chuyện là thế này. từ trước tới nay ông bà ta vẫn thường nói THÂM NHƯ TẦU nay nhìn thấy, nghe thấy mới cảm nhận đc rằng ông bà ta nói không sai tẹo nào.
    Không nói đến chuyện đất đai, lãnh thổ vì nó liên quan tới nhiều cấp, nhiều ngành, nhiều người. nói đúng hơn là liên quan tới chính trị[​IMG]anh em ta chơi kinh tế thì hãy nói tới chuyện kinh tế thôi[​IMG] ngay trong năm nay em chứng kiến một số vụ sau mà xin hầu chuyện các bác.

    Thứ nhất: cách đây ít tháng tụi nó nhập lạc (đậu phụng)và mủ cao su ngay đầu vụ tụi nó nhập giá khá cao và rất vô tư khiến cánh lái buôn hồ hởi đi thu mua lạc tại khắp mọi miền đất nước. người dân thấy vậy cũng chuyển đổi nhiều loại cây chồng qua chồng lạc để bán cho tụi nó nhưng khi một vài chuyến hàng xuất khẩu êm đẹp và từng đoàn xe nuối đuôi nhau tiến lên phía trước thì tụi nó bắt đầu làm nũng, ép giá, không nhập [​IMG]khiến giá XK giảm thạm hại, hàng ứ đọng, hỏng.

    Thứ hai: là tiếp sau lạc đến sắn (miền nam gọi là củ mì)

    Thứ 3: là hiện nay, ngay lúc này là vụ dưa[​IMG] bà con đua nhau trồng dưa, mọi miền trồng dưa. những ngày đầu tụi nó cho nhập thả cửa, nhập giá cao, nhập vô tư, nhưng khi nó biết dân ta đến kì thu hoạch nhiều và thấy hàng đoàn xe nối đuôi nhau mang dưa lên cửa khẩu để xuất thì nó lại cấm nhập, nếu có nhập thì nhập cực ít, lại ép giá thảm hại khiến bà con lao đao, dưa làm ra rẻ hơn khoai lang mà cũng không bán được, dưa đổ đầy đường, dưa ứ đầy cửa khẩu. mà các bác biết rồi đó dân ta thật thà nên đâu có dùng thuốc bảo quản nên dưa chỉ để ít ngày là vứt hết.

    Lại nói đến thuốc bảo quản em hầu chuyện các KỤ tiếp để từ nay mọi người mỗi khi dùng hàng thực phẩm, hoa quả của tụi nó thì nên xem xét (lưu ý là mọi thông tin chỉ là nhìn thấy chứu không có bất kể một đơn vị hay cơ quan nào kiểm nghiệm và công bố)

    Thứ tư: nói về thực phẩm mà điển hình là con gà.
    Thông thường sức chịu đựng của một con gà khi bị nhồi nhét, thiếu không khí và vận chuyện trên xe accs bác biết nó chịu đc bao nhiêu thời gian thì chết không? đấy là nói về gà ta có sức chịu đựng tốt hơn, đc nuôi tốt hơn[​IMG] vậy tại sao gà của tụi nó thời gian sinh trưởng bằng 1/3 gà mình nuôi vậy mà khi nhồi nhét, không được ăn uống mà nó vận chuyện hàng ngàn cây số, hàng tuần không bị chết. tại sao lại vậy? mấy tên buôn gà nó nói chuyện với nhà em rằng gà nó cho ăn và uống thuốc gì đó [​IMG] đầu tiên em bảo không tin sau nó nói là không tin thế tại sao gà nó không cho ăn, không cho uống, nhồi nhét như thế mà đi hàng ngàn cây số tới đường biên. sau đó lại quăng quật qua bao nhiêu lượt mới tới đất ta, rồi đến quân ta quăng quật bao nhiêu thời gian, qua bao ngả, qua bao cửa ải mới đến người tiêu dùng mà vẫn sống? Nó còn bảo nếu nói thế còn không tin thì thử đi mua một con gà của nó về mổ ra coi xem nội tạng còn gì không? có khác thường không? lòng mề có thành hình thù không?[​IMG]Bác nào không tin cũng thử làm coi rồi sẽ thấy.

    Thứ 5, là vụ hoa quả của tụi nó.
    Em chỉ nói thế này cho các bác nhanh hiểu. dân đánh cá trên này họ nói rằng muốn đánh cá nhanh nhất là mua một lọ thuốc bảo quản hoa, quả của bọn tầu khựa 200ml về thả xuống sông đảm bảo ít nhất tầm 3 đến 5km sông cá nổi chết hết[​IMG] mà cá đánh bằng loại thuốc này chỉ để chút thời gian là nội tạng phân huỷ hết[​IMG]
    Túm lại loại thuốc này cực độc mà hoa và quả của tụi nó bắt buộc phải phun thuốc này.

    Đọc qua các bác biết là bọn nào rồi đó vì thế cớ sao ta không chơi hàng ta hay của nơi khác mà cứ phải chơi đồ của nó?

    Còn rất nhiều món mà mức độ tởm hết biết. nếu các KỤ nhìn và thấy thì em đảm bảo 100% không bao giờ các bác đủ bản lĩnh đưa vào mồm[​IMG] hay mua về [​IMG] ( nhưng hàng ngày dân ta vẫn tiêu thụ không biết bao nhiêu)[​IMG]
    các món này em sẽ hầu chuyện các KỤ sau[​IMG]
    [/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]Bài của Sulang - (diễn đàn chứng khoán sanotc.com). Tác giả bài viết này từng là dân buôn hàng biên giới cửa khẩu Tân Thanh, nhà ở Lạng Sơn.[/FONT]

    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif]*********************************[/FONT]
    [FONT=Arial,Helvetica,sans-serif] Chính quyền TQ mấy thập kỷ nay rõ ràng họ ko muốn cho Việt Nam ta giầu mạnh.
    Họ chỉ muốn ta là chư hầu của họ ( như Bắc Triều Tiên chẳng hạn ), họ muốn ta chỉ là “ phên dậu “ của họ.
    Các nước lớn khi muốn những nước nhỏ ( như VN ta ) lệ thuộc nhiều vào họ thì kế đầu tiên ( bao giờ cũng ) là “ LY GIÁN – GÂY CHIA RẼ NỘI BỘ “ . Người bạn lớn Phương Bắc cũng ko ngoại lệ .
    Khi Chính phủ ta có những động thái ko như mong muốn của họ là họ “ dằn mặt “ ngay .
    Vừa qua, Trung ương Đảng đang phát động Phong trào tìm hiểu về biển đảo Việt Nam, sắp có cuộc gặp với TNS John McCain để tăng cường hợp tác Việt – Mỹ là xảy ra chuyên ngay, như vụ xuất khẩu trái cây – dưa hấu chẳng hạn ( bác Sulang vừa nêu ở bài viết trên – em rất đồng tình với bác về quan điểm này ).
    Tóm lại , Việt Nam ta phải làm sao tạo sự đồng thuận lớn trong toàn xã hội, kết hợp chính sách ngoại giao khôn khéo thì mới mong giàu mạnh bên Người bạn lớn phương bắc này được. Tổ tiên chúng ta trước kia, vì điếu kiện giao thương lúc đó, đâu có nước lớn nào giúp đâu mà vẫn bảo vệ được Tổ quốc ?!
    Cá nhân tôi rất ngưỡng mộ Nền văn minh Trung Hoa nhưng ko vì thế mà mất cảnh giác với Người bạn nhiều tham vọng này .


    [/FONT]

    Nguồn trích dẫn (0)


    Tổng cộng 3 lời bình

    Chọn tất cả lời bình
    Xóa

    • [​IMG]

      Kẹo 10:26 08-04-2009


      Thêm bạn Vào sổ đen
      Bản thân em cũng vậy , không kì thị hay ghét bỏ người Hoa...em có nhìu bạn gốc Hoa chơi rất thân , các bạn cũng rất tốt ... em chỉ muốn nói đến chính quyền TQ. Nói chung chuyện Ta vs chuyện Tàu mấy ngàn năm nay ai cũng biết, chuyện lớn ăn hiếp bé là chuyện thường chẳng lạ gì rồi... ông bà xưa bảo "ngàn năm giặc Tàu, trăm năm giặc Tây" , giặc Tây chỉ là kẻ thù trước mắt, chúng hiện đại nhưng không thâm hiểm , còn giặc phương Bắc mới là kẻ thù lâu dài muôn đời của ta về mọi mặt , mọi phương diện...
      Thật ra, nếu TQ muốn thống lĩnh thế giới này thì cũng chẳng phải chuyện khó , họ đã tính đường lâu dài cho tương lai từ ngàn xưa ....nhìn nơi đâu , đất nước nào cũng thấy người TQ, họ sinh sôi phát triển và cũng rất giỏi trong các lĩnh vực,luôn giữ vững truyền thống và tự hào về dân tộc mình... nên việc vượt mặt , áp đảo dân bản địa thì không phải khó ...mới đây chính phủ TQ cũng mới cho 200.000 hộ gia đình sang Lào để giảm bớt gánh nặng dân số cho TQ , ngoài ra cũng để mưu tính chuyện tương lai...Lào chẳng dám hó hé gì mặc dù trong tâm chắc cũng biết mưu đồ của người bạn lớn...
      Dù vậy , giận nhất vẫn là chuyện đầu độc dân ta bằng thực phẩm, chèn ép ta về kinh tế... vì biết dân ta khổ,lại thật thà, nông dân của ta thì nghèo, không có cái ăn nên bất cứ giá nào dù là cái chết người dân nghèo cũng chịu trả cho chúng để kiếm tiền, mua cái ăn... ngoài miệng thì bảo là anh em, nhưng chơi như vậy thì ác quá...
      Tóm lại phải nêu cao tinh thần cảnh giác, VN có quá nhiều kẻ thù, đặc biệt là những người "bạn" lớn đầy tham vọng ...chính phủ mình phải chỉ đường cho dân đi đúng hướng, phát triển mạnh mẽ thì mới tránh khỏi họa mất nước về sau


      Xóa


      Lời bình :

      Bình luận công khai Bình luận riêng
      HTML
      Cập nhật


      Cập nhật về bình luậnsẽ được chia sẻ qua Yahoo! Updates.
      Quyết định ai được xem những gì bạn cập nhật




    [​IMG]


    Broken smile 09:51 08-04-2009


    Thêm bạn Vào sổ đen
    Mot bai viet tao lao bi dao.


    Xóa


    Lời bình :

    Bình luận công khai Bình luận riêng
    HTML
    Cập nhật


    Cập nhật về bình luậnsẽ được chia sẻ qua Yahoo! Updates.
    Quyết định ai được xem những gì bạn cập nhật




    [​IMG]

    xuanphuong 07:38 08-04-2009


    Thêm bạn Vào sổ đen
    ai ma viet hay the nhi, noi that toi cung ghet chinh sach cua bon tq lam nhung ma nhieu nguoi ban trung quoc cung rat tot. Mac du nha nuoc cua ho thi theo toi nghi bon chung toi te het muc, tai sao no cu muon hai dan viet nam nhi, nao la hoa qua tq, ga tq, roi thi do choi cung tq ko biet cac bac quan ly thi truong cua minh lam an the nao.

    Xóa



    chunjunxo08:24 08-04-2009


    Bản thân em cũng chẳng kỳ thị hay ghét bỏ gì người Hoa, em co những người bạn là người Hoa, họ rất tốt, sống vui vẻ, hòa đồng với mọi người, thế nhưng cái cách mà những người lãnh đạo Trung Quốc đang "răn đe" VN thì không thể chấp nhận được ! Nói ra thì dông dài, cả ngày không hết, rồi đụng chạm chính trị nữa ! Nhưng, mấy ngàn năm nay vẫn thế, tư tưởng thống trị nước Nam của chúng vẫn không thay đổi !
Thread Status:
Not open for further replies.

Share This Page