1. THÔNG BÁO VỀ VIỆC TUÂN THỦ QUY ĐỊNH PHÁP LUẬT KHI THAM GIA DIỄN ĐÀN

    Đề nghị toàn thể thành viên diễn đàn nghiêm túc tuân thủ Luật Chứng khoán, các quy định của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, đồng thời tuân thủ các quy định pháp luật liên quan đến an ninh mạng, giao dịch điện tử và trách nhiệm cá nhân khi đăng tải, chia sẻ thông tin trên môi trường mạng, bao gồm các quy định tại Nghị định 174/2026/NĐ-CP. xem thêm

Tại sao lại để thằng này sống trong khi rất nhiều người tội còn lâu mới bằng nó lại phải chết?? ( cu

Discussion in 'Thị trường chứng khoán' started by C_O_L_D, May 7, 2010.

1217 người đang online, trong đó có 20 thành viên. 06:51 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 1)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. aluyen

    aluyen Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Jun 14, 2006
    Likes Received:
    438
    nhục gì! Mình gây sự với Pháp, với Mỹ, với Nhật à. bọn nó muốn cướp nước mình tuyển một lũ bưng bô. Mình phải tự hào cha ông anh hùng mình tốn bao xương máu là tống cổ hết Pháp, Mỹ, Nhật ra khỏi bờ cõi chứ.
  2. aluyen

    aluyen Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Jun 14, 2006
    Likes Received:
    438
    Đây là quan thầy Mỹ:
    [​IMG]
  3. navai77

    navai77 Thành viên quen thuộc

    Joined:
    Jun 19, 2009
    Likes Received:
    0
    [r37)][r37)][r37)][r37)][r37)][r37)][r37)][r37)][r37)][r37)][r37)] Nhìn cái cảnh ,đàn bà con gái xong bị làm nhục rồi giết thì đúng là...............Chưa kể trẻ em ở đây.....^:)^^:)^^:)^^:)^^:)^^:)^^:)^
  4. kimhoababa2

    kimhoababa2 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Jun 27, 2008
    Likes Received:
    155,770

    ---Úi kan ui, nỗi đau thôi chứ. [-X[-X[-X

    Đây là vấn đề của cả 1 dân tộc. Nhiều cái cần quên đi nhưng nhiều lúc cũng cần phải khơi dậy. Khơi dậy ko phải để nuôi căm thù hay trả thù, mà là để lớp người sau cảm nhận được có một thời như thế, có những con người như thế. Có quá khứ mới có tương lai.

    Vì vậy mà có những ngày kỉ niệm, ko cần nhắc đến quá khứ thì lấy mốc kỉ niệm làm gì ? Hoà bình--hạnh phúc đang ngự trị trên toàn thế giới vậy mà cứ đến ngày 9/5 các nước châu Âu kỉ niệm Chiến thắng phát xít cực kì long trọng, niềm vui hiện tại cùng những nỗi buồn quá khứ ? Ko hiểu hiểm hoạ phát xít đã tiệt tận gốc chưa ?

    Hì , weekend thêm nhiều đề tài tranh luận. Qua đó cũng hiểu thêm được nhân sinh quan của mỗi con người. Đâu phải chỉ có chứng, chỉ có lời lãi, mua bán.



  5. JanisJoplin

    JanisJoplin Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Jul 16, 2008
    Likes Received:
    5,676
  6. tuxedos

    tuxedos Thành viên rất tích cực

    Joined:
    May 20, 2006
    Likes Received:
    40
    Nhân đạo ngu xuẩn mới đúng chứ bác!
    Những nước Đồng Minh sau thế chiến thứ 2 đã phải treo cổ hết cả lũ bè phái Hitller!
    Rồi bè lũ Pôn-pốt gần chết đến nơi vẫn bị đòi đưa ra xét xử.
    Cớ sao cái thằng k còn tính người này vẫn để nó sống?
    Híc, em mà có đang đi ngoài đường mà gặp thằng này, em sẽ đạp nó phát. Nó chết càng mừng, nếu nó chưa chết thì em đạp phát nữa, cho đến chết thì thôi :)):)):)).
    Nghe hơi bạo lực, nhưng phải bác nào có người thân hy sinh trong chiến tranh mới hiểu thế nào là nỗi đau hậu chiến!
  7. kimhoababa2

    kimhoababa2 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Jun 27, 2008
    Likes Received:
    155,770



    ----Hi, Nỗi buồn chiến tranh thì bba ko bao giờ có ý định đọc nhưng vẫn nghe mọi người bình luận. Sở dĩ bb ko muốn đọc vì bba biết quá rõ nhà văn Bảo Ninh---lớp cùng tuổi với bba. (Có nhiều điều ko nên nói ra. )

    Bba trích đoạn này cho mọi người đọc vui nhé : Bác Tố Hữu, nhà thơ lớn của VN, người có một chùm thơ rất hay, rất sinh động về và chiến dịch Điện Biên Phủ ( điều kì diệu mà không nhà thơ nào có được ). Sau mấy mươi năm, trong 1 buổi trò chuyện
    :


    TỐ HỮU VỚI BÀI THƠ "HOAN HÔ CHIẾN SỸ ĐIỆN BIÊN" Điểm Ngôi sao Blog: 6 (1 lượt) | Lượt xem: 26 [​IMG]
    Tố hữu 1920-2002

    Kỷ niệm ngày chiến thắng Điện biên phủ

    (Trích)


    ...
    Tố Hữu có đi chiến dịch không ? Ông viết bài thơ này trong trường hợp nào ? Lúc ấy ông ở đâu ? Ông đang làm gì, giữ những trọng trách gì ? Chiến thắng Điện Biên đến với ông ra sao ? Đấy là những câu hỏi mà độc giả hôm nay tò mò muốn được giải đáp. Nhưng ai giải đáp nổi ? Chỉ có thể là Tố Hữu. Và chúng tôi được giao một nhiệm vụ rất cụ thể : tìm đến gặp Tố Hữu, rồi lân la hỏi chuyện ông.

    II
    Chúng tôi "tập kích" vào nhà Tố Hữu, đúng theo cách "tiếp cận" của lính Điện Biên Phủ. Ngay lập tức nhà thơ lớn đã bị bốn anh em "lính báo" bao vây. Ngoài tôi và nhà phê bình Hồng Diệu, còn có thêm Khánh Chi, Trường Giang, - hai phóng viên trẻ của báo Đại đoàn kết. Bây giờ thì Tố Hữu đã ngồi "gọn" giữa mấy anh em chúng tôi. Trông ông trầm tĩnh như một ngọn tháp cổ kính. Mà không, ông như vị nguyên soái đã giã từ vũ khí, giã từ mọi thứ xiêm áo lỉnh kỉnh mà tạo hoá đã bỡn cợt khoác lên ông, nhiều khi che khuất cả chính ông, để ông chỉ còn lại là một già làng, có phần cô đơn, bé nhỏ, da mồi, tóc bạc, mái trắng sương gió, dường như đã quá quen với trận mạc, với mọi biến cố, thăng trầm của cõi đời dâu bể. Lơ lửng ở đâu đó trong khoảng u u minh minh trên mái đầu ngả bạc của ông, hình như vẫn còn lung liêng, vẫn còn chao lắc cái con quay mờ mờ nhân ảnh của ông Trời. Ý nghĩ ấy đến với tôi khi tôi đang thành kính ngắm ông như ngắm một viện bảo tàng. Còn ông thì ngồi im lặng. Đôi mắt riu riu nửa thức, nửa ngủ, có lúc lơ đãng vô vi như người đang nhập thiền, có lúc lại ánh lên, long lanh sáng như mảnh thuỷ tinh vỡ. Vào những giây khắc mong manh đó, tôi chợt thấy ông vẫn còn là một vị tướng soái, với đầy đủ mũ áo cân đai. Còn bây giờ, ông có vẻ như hơi ngỡ ngàng. Ông đưa mắt nhìn lũ chúng tôi như nhìn một bầy lính lê - dương vừa hung hăng, vừa nhí nhắng, và phản ứng đầu tiên của ông là "mở chiến dịch rút lui" quyết "không dây với lũ trẻ ranh !".

    - Chuyện Điện Biên ấy mà, nói thực là mình biết không nhiều lắm đâu. Cái này các cậu phải đến gặp Hồ Phương, Hữu Mai, hay Từ Bích Hoàng. Các anh ấy đi chiến dịch Điện Biên, các anh ấy biết nhiều chuyện đấy.
    - Chuyện Điện Biên thì bạn đọc cũng đã biết rồi, vừa qua mấy anh em làm báo đã sục vào hầm De Castries, còn lặn lội vượt đèo leo suối vào tận sở chỉ huy ta ở Mường Phăng. Anh Lê Lựu đã đến gặp đại tướng Võ Nguyên Giáp. Anh Hồng Diệu đã gặp ba thiếu tướng Hồ Phương, Chu Phác và Dũng Hà. Mấy anh em còn tham khảo cả tài liệu của Pháp nói về Điện Biên. Nghĩa là nhìn Điện Biên ở mọi góc độ khác nhau. Bây giờ, mấy anh em muốn hiểu Điện Biên ở một góc khác. Muốn hỏi anh về bài thơ Hoan hô chiến sĩ Điện Biên.

    Tố Hữu cười :
    - Bài Hoan hô chiến sĩ Điện Biên thì cũng chẳng có gì phải nói thêm nữa. Mình đã viết cả ra rồi. Có gì cũng nói tuột ra hết. Thơ mình là thế, là cứ nói thẳng tuồn tuột, chẳng có gì khuất khúc cả.
    - Vâng, bài thơ nói được nhiều điều lắm. Đầy ắp tư liệu thông tin. Nhưng có thông tin mà bạn đọc bây giờ tò mò muốn biết thì bài thơ lại không nói đến. Ấy là thông tin về tác giả. Khi viết bài thơ này, anh đang ở đâu ?
    Tố Hữu ngồi im lặng. Ánh mắt bỗng xa vợi. Hình như ông đang lục trong trí nhớ, cố tìm một hình ảnh nào đó, một bóng dáng nào đó của kỷ niệm xa mờ.
    - Chịu, không thể nhớ được. - Tố Hữu quay về phía tôi. - Mình già rồi, u mê rồi. Có lẽ các anh ở cục tác chiến, quân bưu, các anh ấy nhớ, chứ mình thì quên mất rồi. Cái bản ấy, nó có cái tên là khau khau gì đấy. Hồi đó, mình là trưởng ban tuyên truyền. Suốt ngày chỉ hong hóng chờ tin tức từ chỗ anh Trường Chinh, hoặc lại chạy sang bên Bộ Tổng, Quân uỷ trung ương, chỗ anh Văn, hỏi xem có đánh nhau ở đâu thì viết bài tuyên truyền. Mà viết xong cũng chẳng biết đưa cho ai nữa. Hồi ấy, phương tiện tuyên truyền của ta còn nghèo lắm, sơ sài lắm, đâu có được phong phú như hồi chống Mỹ. Công cụ tuyên truyền chỉ có mỗi tờ báo Nhân Dân với cái đài 500 oát. Còn thì phần lớn là tuyên truyền mồm qua cánh dân công. Mỗi trận đánh thắng, tự thân nó đã có sức tuyên truyền rồi. Nó lan xa lắm, lan nhanh lắm. Còn chuyện Điện Biên thì sau này mới rầm rộ. Hò kéo pháo là sau này, chứ lúc đó đã làm gì có Hò kéo pháo. Điện Biên bấy giờ im ắng lắm. Ta âm thầm chuẩn bị lực lượng. Không ai có thể nghĩ được rằng, ta lại có thể đưa được quân, đưa được pháo vào Điện Biên. Thực tế khách quan thì không thể làm được. Đường sá hiểm trở lắm, toàn những đèo dốc, vực thẳm. Gay go nhất là việc vận chuyển lương thực, thực phẩm. Cái này, phải nói là dân mình ghê gớm thật. Chỉ có đôi vai, đôi bồ, khá hơn thì cái xe đạp tồng tộc, mà rồi từ Thanh Hoá, từ đồng bằng Bắc Bộ mò mò đưa gạo lên. Hạt gạo nặng bằng hạt máu. Phải nói ý chí của dân mình rất ghê gớm. Họ nhịn đói, nhịn khát, ăn lá lẩu dọc đường. Dừng nghỉ thì nói chuyện thịt bò, nói chuyện nướng chả, làm thịt cầy, cứ như mình đang liên hoan, đang ăn thịt, mà toàn ăn thịt... mồm.

    - Vậy tin toàn thắng đến với anh lúc nào ?
    - Lúc ấy khoảng 5 rưỡi hay 6 giờ chiều ngày 7-5. Rừng đã nhá nhem tối mới có điện từ chỗ anh Trường Chinh xuống. Mình mừng quá. Cái chuyện Hoả tốc, hoả tốc - Ngựa bay lên dốc ấy là có thật. Đấy là con ngựa của chú liên lạc ở chỗ anh Trường Chinh. Và cũng chỉ có mỗi một con ngựa với chú liên lạc, chứ làm gì có Đuốc chạy sáng rừng, với Làng bản đỏ đèn đỏ lửa. Khi viết thì mình viết thế. Viết thế mới tạo được không khí, chứ làm gì có lửa mà đỏ rừng đỏ bản. Thực tế lúc ấy, nhìn ra xung quanh, rừng núi tối mù mù. Chỉ có vài ngôi nhà ở triền núi xa xa có ánh lửa le lói, chắc họ đang nấu cơm hay nướng sắn gì đó. Thế mà mình viết : Đuốc chạy sáng rừng - Loa kêu từng cửa. Cũng chẳng có loa đâu. Mà loa với ai. Dân ở xa. Ở gần dân e bị lộ. Nguyên tắc là bí mật tuyệt đối. Cơ quan trung ương ở trong rừng, ở giữa lau tre. Mình ở nhà đất. Anh Trường Chinh cũng ở nhà đất. Chỉ có Bác ở nhà sàn. Ông Cụ có đặc tính là thích ở nhà sàn, và ở bên suối. Ông Cụ vốn là người yêu sơn thuỷ hữu tình. Cơ quan trung ương cũng đóng dọc bên suối, lán chìm trong cây lá. Rừng che bộ đội, rừng vây quân thù mà. Bí mật là một nguyên tắc. Vậy thì loa với ai. Thế mà vẫn loa kêu từng cửa. Làng bản đỏ đèn đỏ lửa. Hầy, nghe vui hỉ, nghe cũng rậm rật đấy chứ hỉ. - Rồi Tố Hữu quay lại mấy anh em, nheo nheo một bên mắt, vẻ trẻ trung, tinh nghịch - Này, xem ra không thể tin cánh văn nghệ được đâu hỉ. Phịa, toàn là phịa. Chỉ có điều là mình phịa như thật, nên người ta cũng tha cho.

    Rồi Tố Hữu lại cười. Nụ cười thật hiền hậu. Trông ông lúc này có dáng vẻ của một ông Phật. Hồng Diệu hỏi :
    - Thế từ lúc mở màn đến khi kết thúc chiến dịch, anh có lên Điện Biên bao giờ không ?
    - Không ! Nào mình có biết Điện Biên ở đâu mà đi. Đi sao được. Mà ai cho đi cơ chứ.

    - Tưởng anh là trưởng ban tuyên truyền, anh có thể đi khắp nơi chứ.
    - Đâu có. Ông nói thế là nói cái anh tuyên truyền sau này, tuyên truyền bây giờ. Chứ lúc ấy, đi sao được. Mình cứ ngồi im chờ lệnh cụ Trường Chinh.
    - Tưởng anh viết Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam...
    - À, cái ấy mình hỏi. Mình hỏi mấy chú đã đến Điện Biên rồi. Hỏi xem ở đấy có những cái gì, mới biết mấy cái địa danh như thế đấy chứ, biết cả ở đó có cam, có mơ và rất nhiều hoa mơ. Chỉ mang máng thế thôi. Và rồi những cái mang máng ấy, cũng chẳng biết sẽ để làm gì. Sau này khi viết, mình mới lôi nó ra, đưa vào thơ, cứ nhét bừa vào. Nó mới thành : Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam - Hoa mơ lại trắng vườn cam lại vàng. Đấy, đơn giản thế đấy.









  8. goalgoal123

    goalgoal123 Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Nov 5, 2007
    Likes Received:
    10
    Các bác bàn mấy chuyện này làm gì, tướng Quắc tìm ông này làm bạn có khi lại tâm giao, nói chung là loạn.
  9. leha27629

    leha27629 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    Jan 3, 2009
    Likes Received:
    0
    Bác Chủ thớt quanh năm chỉ có một nguồn thông tin chính thống thành ra carm thấy bức súc quá- có gì đâu? bây giờ đầy vụ còn kinh hơn.
  10. leha27629

    leha27629 Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa

    Joined:
    Jan 3, 2009
    Likes Received:
    0
    Vừa mới đây này, ở quanh đây này, toàn bà con nhân dân này- cứ nói thế - không hiểu thì chịu - không nói cụ thể hơn được.:))

Share This Page