1. THÔNG BÁO VỀ VIỆC TUÂN THỦ QUY ĐỊNH PHÁP LUẬT KHI THAM GIA DIỄN ĐÀN

    Đề nghị toàn thể thành viên diễn đàn nghiêm túc tuân thủ Luật Chứng khoán, các quy định của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, đồng thời tuân thủ các quy định pháp luật liên quan đến an ninh mạng, giao dịch điện tử và trách nhiệm cá nhân khi đăng tải, chia sẻ thông tin trên môi trường mạng, bao gồm các quy định tại Nghị định 174/2026/NĐ-CP. xem thêm

Tại sao Vn mình thiếu người tài?-Tại sao học sinh Việt Nam phải đi học thêm quá nhiều?

Chủ đề trong 'Thị trường chứng khoán' bởi star_seeker, 13/10/2007.

Trạng thái chủ đề:
Đã khóa
145 người đang online, trong đó có 8 thành viên. 05:16 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
Chủ đề này đã có 2382 lượt đọc và 44 bài trả lời
  1. Winter-Girl

    Winter-Girl Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    07/05/2002
    Đã được thích:
    3
    Lại gi'ng kifu khen Invi Dollar hĂt hay r"i
  2. WarrenBuffetWTO

    WarrenBuffetWTO Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    26/05/2006
    Đã được thích:
    1
    Năm 8-10 tuổi anh đã biết đi bán chuối+cam dù nhà anh ko nghèo.Anh cũng thu được chút tiền.Năm học cấp 2 cô giáo dạy toán sai anh đã cãi.Một hôm sau cô giáo đến trước lớp đã xin lỗi cả lớp là cô sai,anh đúng.hi hi.Thế mà bây giờ anh phải đi kiếm từng bát cháo như thế này đây.Tiếc cho 1 nhân tài như anh quá.
  3. invisible

    invisible Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    25/05/2001
    Đã được thích:
    2
    Vfn nghẶ quĂ?n chùng, hàt thẮ 'i thi cùfng phà?i 'àt già?i 3 trơ? lĂn rĂ?i
  4. nobitta

    nobitta Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    06/04/2007
    Đã được thích:
    0
    ..e đoán RMIT tại trên bảng xếp hạng các trường của AUS thì RMIT xếp trên La Trobe mấy bậc...
  5. Sut_moi_loi_ron

    Sut_moi_loi_ron Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    20/10/2002
    Đã được thích:
    0
    Oài !!! Cái này đúng sở trường của tui.TRước đây tui cho con học công lập đi họp PH thấy tức anh ách,các PH khac cứ khúm na khúm núm với GV.Tức mình tui chuyển hết rọi 2 đứa sang dân lập tiếng tăm.Khác hẳn về quan hệ PH và GViên.Ở đó PH còn được tôn trọng và có quyền góp ý về dịch vụ của nhà trường mà không hề sợ con mình bị trù úm.Chất lượng giáo viên hơn hẳn trường công lập.Khoaí nhất là không phải lễ tết mỗi khi 20/11,8/3.... Nhưng mấy hôm CK lình xình tui ngồi học với con mới thấy vô lý vì học nặng quá.Môn nào cũng quan trọng ,bài tập ùn ùn.Tức mình tui đi xin trường Quốc tế cho con học vậy mà cả 3 trường ở HN đều không nhận HS Việtnam nữa.Mệt quá các bác a.
  6. vietha83

    vietha83 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    26/08/2005
    Đã được thích:
    2
    Đc sống ở vịêt nam là hạnh phúc rồi. Tương lai do chúng ta quyết định.

    Đời Tây ở ta: Fank ''hà tiện''

    Frank tự lau dọn quán, chuẩn bị một ngày mưu sinh mới. Ảnh: Tuổi Trẻ.
    Gặp khó khăn khi mưu sinh trên miền đất mới, đã từng đứt bữa giữa Sài Gòn, mua thiếu từng bao thuốc lá, một người đàn ông Đức tên là Fank từng mong ngày đủ hai bữa cơm.
    > Tây ''rau muống'' bán gà quay

    "Tên tôi là Nguyễn Hữu Phong", anh bắt đầu câu chuyện bằng chất giọng Hà Nội khá sõi. Với đôi dép lê, áo quần xộc xệch, trông anh chẳng có chút gì là ngoại quốc cả.

    Anh kể: "Quê tôi thuộc Đông Đức trước đây, từ hồi còn trẻ tôi đã tiếp xúc với rất nhiều người Việt. Tôi xem họ như anh em, vì họ dạy bảo tôi từ những chuyện nhỏ nhặt đến kinh nghiệm sống ở đời. Tôi thường mời họ về nhà chơi, lâu ngày như anh em một nhà. Mẹ tôi cũng rất yêu mến họ?.

    Tên Nguyễn Hữu Phong là do một người bạn Việt đặt cho anh, còn tên khai sinh của anh là Hammerschmidt Frank. Nhưng Frank rất thích tên Phong, vì "mình đã sống ở Việt Nam, như người Việt rồi thì cũng cần có tên Việt". Để được đến Việt Nam, Frank phải mất 13 năm chờ đợi.

    "Cuối thập kỷ 1970, khi nghe tin bạn tôi ở Hà Nội phải ra chiến trường thì lòng tôi như lửa đốt. Lúc đó tôi chỉ mong được qua Việt Nam để đi cùng những người bạn. Nhưng khi cầm đơn xin qua Việt Nam thì bị từ chối. Không chỉ thế, những người đồng hương của tôi còn hỏi: Mày có bị điên không mà đòi đến Việt Nam?".

    Cho đến năm 1991, Frank mới tới Việt Nam để thăm lại những người anh em. Sau lần đó, mỗi năm anh đều đặn trở lại một lần. Frank kể: "Mỗi lần đến Việt Nam tôi thấy yêu mến vùng đất này hơn và cảm thấy thời gian một tháng ở Việt Nam dường như không đủ với tôi. Tôi tự hỏi tại sao phải làm 11 tháng ở Đức để rồi chỉ sống ở Việt Nam một tháng? Tại sao mình không sang sống hẳn ở đó?".

    Đến năm 1994, Frank quyết định sang Việt Nam ở hẳn. "Lúc đó, vì muốn ở Việt Nam nên tôi liều chứ thật ra tôi cũng chưa biết tương lai sẽ đi về đâu. Do chưa hiểu nhiều về cuộc sống ở Việt Nam nên tôi cứ nghĩ với 2.500 mark Đức thì có thể yên tâm lập nghiệp. Nhưng khi qua ở hẳn mới biết chừng đó tiền chẳng thể làm gì được", anh tâm sự.

    Để có thể tiếp tục sống ở Việt Nam, Frank xin làm pha chế rượu ở một quán bar tại thành phố Hồ Chí Minh với mức lương 2 triệu đồng một tháng. Anh nói: "Với 2 triệu đồng, trừ đi tiền thuê nhà thì tôi chỉ đủ ăn uống tạm bợ qua ngày. Thậm chí nhiều ngày trong túi chẳng có lấy một đồng, phải đứt bữa nhiều lần, như người cần cứu đói ấy".

    Cho đến bây giờ, Frank vẫn không thể nào quên được những ngày túng bấn giữa Sài Gòn: "Có lần trong túi tôi chỉ còn 2.000 đồng mà bụng thì đói vô cùng. Ghé qua hàng cháo mực vẫn thường ăn bên vỉa hè, cô chủ quán hỏi: "''Cháo mực, giò heo như mọi hôm nhé?". Tôi giả vờ ôm bụng nói: "Hôm nay đau bụng, ăn cháo không thôi". Hay những lúc không còn tiền để đổ xăng, đi đâu tôi cũng đi bộ, bạn bè hỏi thì nói đi bộ cho khỏe người. Còn chuyện mua nợ thuốc lá thì thường xuyên như cơm bữa".

    Nhiều lần Frank đã nghĩ đến chuyện hồi hương. Nhưng nhiều đêm suy nghĩ, anh thấy mình đã quen với vùng đất này. Frank lại đi tìm việc làm, nhờ nói sõi tiếng Việt nên anh được nhận vào làm phiên dịch cho một công ty sản xuất xúc xích của Đức. Tại đây, sau khi người thợ làm xúc xích nghỉ việc, anh xin kiêm luôn việc thợ làm xúc xích.

    Frank kể: "Vì sợ công ty đóng cửa thì thất nghiệp nên tôi mạnh dạn nhận luôn việc thợ chứ thật ra tôi cũng không rành lắm, vì chỉ học lỏm được từ anh thợ người Áo mà thôi". Để có thêm thu nhập, Frank xin ông chủ cho kiêm luôn cả việc đi bán hàng. Biết được ở Vũng Tàu có nhiều người Nga, anh phóng xe máy cà tàng chở cả tạ xúc xích về đó rao bán. Cứ thế, hết nghề này đến nghề khác, Frank cố tìm mọi cơ hội để được sống ở Việt Nam. Anh cười: "Với tôi, chỉ mong ngày có hai bữa cơm để được sống ở Việt Nam là vui lắm rồi!".

    "Tôi là người nghèo"

    Bạn bè Frank vẫn thường gọi đùa anh là Frank "hà tiện". Khi nhắc đến biệt danh này, Frank chỉ cười: "Phải hà tiện chứ, mình có giàu có gì đâu! Không hà tiện thì lấy gì mà sống!". Biết Frank sống hẳn ở Việt Nam nên bạn bè mỗi lần đi du lịch luôn mang theo món ăn từ Đức tặng anh. Những món quà đó anh chỉ dùng một cách tằn tiện, còn lại để làm chuyện khác.

    "Thỉnh thoảng tôi lại mở một tiệc nho nhỏ mời tất cả bạn bè cả Tây lẫn Việt đến dự. Thức ăn là những thứ mà tôi dành dụm được từ những món quà. Những người đến dự tiệc được ăn miễn phí, còn thức uống thì phải trả tiền. Trong bữa tiệc tôi đặt một con heo đất, mọi người tùy tâm mà bỏ vào đó ít nhiều. Sau đó tôi cùng mọi người đập heo để lấy tiền mua quà tặng người nghèo quanh vùng. Tôi cũng là người nghèo nên rất hiểu và muốn chia sẻ sự thiếu thốn của những người kém may mắn quanh tôi". Chuyện bắt đầu từ năm 2004 và đến bây giờ Frank vẫn giữ thói quen "hà tiện" các món quà của mình để giúp đỡ người nghèo như thế.

    Sau nhiều năm lăn lộn ở Sài Gòn, năm 1998 Frank "hà tiện" chuyển đến Nha Trang sinh sống vì theo anh nơi đây "dễ thở" hơn. Với vài triệu đồng dành dụm được, cộng với vay mượn bạn bè, Frank sang lại một quán nhậu với giá 7 triệu đồng. Để tiết kiệm, anh chỉ thuê một vài người phục vụ, còn Frank kiêm luôn cả quản lý lẫn đầu bếp.

    Từ đó, ở Nha Trang người ta lại thấy một ông Tây to cao ngày ngày ra chợ trả giá từng mớ rau miếng thịt, nói tiếng Việt, rành chợ Việt như lòng bàn tay.

    Frank kể: "Sáng tôi dậy thật sớm, đi chợ khệ nệ tha về một mớ rau dưa, thịt cá. Rồi tự lên thực đơn, tự chế biến. Những lúc khách đông tôi kiêm luôn cả việc bưng bê?. Quán do một ông Tây làm chủ, nấu ăn và đôi lúc làm bồi bàn, nhiều người Việt cảm thấy thích. Nhiều người thấy Frank bình dân nên làm bạn, và ông Tây Frank cũng chan hòa với mọi người như người Việt với nhau.

    Sinh nhật mới đây của Frank không bánh kem, không hoa, chỉ một nồi lẩu đậm chất Việt, vài ba chai bia và những người bạn Việt mà anh gọi là "chiến hữu". Frank tâm sự: "Tuy vất vả nhưng tôi rất hạnh phúc được sống ở Việt Nam. Tôi đã dặn bạn bè khi tôi chết thì đem thiêu rồi rải một nửa tro lên núi, một nửa xuống biển. Thân xác tôi đã thuộc về nơi này, vì thế dù khổ cực mấy tôi cũng sống với đất này".

    (Theo Tuổi Trẻ)
  7. thanchetsovo1982

    thanchetsovo1982 Thành viên gắn bó với f319.com

    Tham gia ngày:
    16/03/2005
    Đã được thích:
    1.138

    Đành rằng trường đời là quan trọng nhất, nhưng được dạy dỗ tử tế trong trường lớp ra vẫn hơn.
    Ở mình, SV ra trường, đã mấy người làm việc được ngay, được giỏi đâu, kiến thức thì dạy loạn xạ cả lên, mà chẳng có tí thực nghiệm nào cả.
    Rồi dần dần toàn người trước dạy người sau mà làm việc thôi, công sức học nhiều môn trong Đại học, thực ra chỉ có thể cho vào một câu:
    "Phải tích lũy về lượng mới biến đổi về chất, học Đại học cho ta thế giới quan và phương pháp luận".
    Chán ốm người
  8. vietdeptrai

    vietdeptrai Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    28/09/2001
    Đã được thích:
    0
    Nói đến giáo dục việt nam là tức anh ách.
    Ai đời nhìn quyển sách giáo khoa lớp 7 hồi mình học cách đây đến gần năm rùi thế mà có vài chỗ sai vẫn hoàn sai hic ai đời lại dạy các cháu "Tiên đề ơclit: Qua một điểm nằm ngoài đường thẳng chỉ có thể dựng một đường thẳng song song với đường thẳng đã cho" Trời ạ, ngày xưa mình đã ko thể nào hiểu dc cái tiên đề quái quỷ này, sau này may mà vớ được quyển toán sơ cấp của Nga thì mới bít đấy chỉ là 1 tiên đề nằm trong bộ các tiên đề của ơclit.
    Ko có tiên đề về điểm, đường thẳng, đường thẳng song song thì bố ai hiểu đc cái tiên đề về đường thẳng song song hic
    Sách toán lớp 9 thì trong ví dụ về delta phẩy sai vẫn hoàn toàn sai. Không hiểu mấy bố viết sách trình độ thế nào mà nói dựng sưng dựng đứng lên là "áp dụng khi hệ số b chẵn" hic ko bít trình độ giáo sư, tiến sĩ thế nào mà ko bít số nào là số chẵn nữa. Ví dụ thì táng ngay một trường hợp b=2xcăn2 hic 2xcăn2 là số chẵn lúc nào thế ko bít.
    Mà còn một món đặc sản từ thời em học tới nay đã hơn 20 năm rùi vẫn tiếp diễn là món bọc sách, bọc vở. Ko hiểu thằng ngu si nào ra cái quy định bọc sách bọc vở, rồi một lũ ngu si ở dưới cũng bọc sách bọc vở. Khổ thân con bé cháu mình nó rất khéo tay, bọc sách vở rất đẹp, lại dán nhãn vở nữa (mà bi giờ các cháu bọc bằng giấy bán sẵn chứ ko phải họa báo như các bậc tiền bối ngày xưa nữa)
    Thế là mới hỏi cháu bọc sách làm gì?
    Cháu bảo cô giáo bảo phải bọc sách?
    Lại hỏi cháu: Thế bọc thế này rùi chúng nó giống hệt nhau, đến lúc cần lấy ở giá sách xuống thì bít đằng nào mà tìm.
    Cháu bảo: Cô giáo cháu bảo phải bọc sách!
    Hic
    Ko bít ở đây có bác nào làm trong ngành giáo dục ko? Theo em đã có công nghệ bọc sách rùi thì nhà xuất bản sách giáo khoa nên cho toàn bộ đội ngũ đồ họa, trình bày bìa nghỉ việc là vừa, đỡ tốn bao nhiêu là tiền.
    Ngoài ra các công ty sản xuất vở học sinh cũng ko cần làm vở đóng sẵn, có bìa, có nhãn vở in sẵn trên bìa làm gì, bán giấy năm hào hai cho các cháu tự đóng lấy còn tốt hơn cũng lại tiết kiệm được bao nhiêu là tiền.
    Hic, ko bít cải tiến, cải lùi thế nào mà 20 năm rùi vẫn vậy.
  9. Winter-Girl

    Winter-Girl Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    07/05/2002
    Đã được thích:
    3
    Nobitta sinh năm bi nhiu nhỉ? Winter sinh năm 86 . Winter học LaTrobe ở VN thôi chứ ko ở Mel ^^
  10. nobitta

    nobitta Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    06/04/2007
    Đã được thích:
    0
    Nobitta sinh năm 85...lớn hơn winter tí....LA trobe cũng ok lắm đó, nhưng mà chả hiểu sau nó xếp sau RMIT



    Được nobitta sửa chữa / chuyển vào 23:33 ngày 13/10/2007
Trạng thái chủ đề:
Đã khóa

Chia sẻ trang này