1. THÔNG BÁO VỀ VIỆC TUÂN THỦ QUY ĐỊNH PHÁP LUẬT KHI THAM GIA DIỄN ĐÀN

    Đề nghị toàn thể thành viên diễn đàn nghiêm túc tuân thủ Luật Chứng khoán, các quy định của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, đồng thời tuân thủ các quy định pháp luật liên quan đến an ninh mạng, giao dịch điện tử và trách nhiệm cá nhân khi đăng tải, chia sẻ thông tin trên môi trường mạng, bao gồm các quy định tại Nghị định 174/2026/NĐ-CP. xem thêm

Tản mạn về CPI và TTCK (53)

Discussion in 'Thị trường chứng khoán' started by Vuthanhnguyen, Jan 3, 2026.

839 người đang online, trong đó có 156 thành viên. 22:04 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 24 người đang xem box này(Thành viên: 6, Khách: 18):
  2. vodanhtcna,
  3. Datlee86,
  4. Ha1971,
  5. Hoanghh,
  6. giganto,
  7. Tonsach9
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. GHoiStock

    GHoiStock Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Feb 29, 2024
    Likes Received:
    4,072
    Lập mấy cái sổ GTK rồi lên F. chém gió thể hiện ... cũng là trò vui đó chứ :D
  2. Ube989

    Ube989 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Jan 7, 2022
    Likes Received:
    11,855
    Ai học giỏi Toán - Lý là Ube ngưỡng mộ lắm. Chưa cần biết có làm được gì hay không, cứ giỏi là thích ạ. :">@};-%%-
  3. 100k

    100k Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Dec 16, 2021
    Likes Received:
    35,413
    Trúng hay trượt thì chỉ xạ thủ mới biết :D
    Magnoliapink likes this.
  4. 100k

    100k Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Dec 16, 2021
    Likes Received:
    35,413
    Thực ra trừ vin ra thì cổ cánh cũng đang nằm đáy cả đám roài cụ,
    Các anh cứ vật lên vật xuống cũng chỉ để gom hàng thôi,
    Còn chiến trên sòng lúc này chắc toàn lái với cáo sói vật nhau chứ cừu, gà...bỏ sới, quăng dép guốc, hoặc đóng bảng nghì hết roài...thế nên có khi các anh lại cho tạo đáy luôn ý chứ:D
  5. Clara21

    Clara21 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Aug 20, 2021
    Likes Received:
    56,973
    C cũng ngưỡng mộ những người giỏi.
    Nhất là những người vừa giỏi lại còn trượng nghĩa, tâm tính tốt, nhân cách sáng, ko ổn ào,... tóm lại là rất tôn kính.
    Còn làm đc gì hay ko nó đâu thể phụ thuộc vào cá nhân ng ta. Làm đc gì nó cần một hệ sinh thái tương hỗ lẫn nhau, nhất là làm những thứ tinh vi & đỉnh cao.
  6. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 27, 2017
    Likes Received:
    245,992
    Ước gì em làm được như cụ Hồng tư vấn, em vẫn khát bạc lém, mặc dù già rồi, không chơi bời gì sất, nếu chỗ vốn trên sòng bạc này mà em GTK là buông luôn, chỉ nhởi, không tham gia bất kỳ diễn đàn nào, từ cờ bạc tới ba hoa bốc phét chính trị

    Em còn trên diễn đàn là bởi, cờ bạc vốn nhớn và 100% tài sản, nên em luôn hoảng loạn, phải lên mạng bi bô để giảm sợ hãi chờ phiên mai và cứ thế con ti niu
    KeolacChe, LINHPLC, gadabong and 4 others like this.
  7. GHoiStock

    GHoiStock Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Feb 29, 2024
    Likes Received:
    4,072
    Hôm nào có dịp vào Nam hẹn nick HoangDung (or DungHoang), nói HD phone cho tôi rồi đi làm vài chầu bia ... là ngộ ra ngay thôi, cần kiên nhẫn chút chứ không khó đâu :D
    Ba hoa bốc phét cũng có nhiều dạng lém, không phải ai cũng như ai, đọc qua đôi lần là nhận diện được ngay.
  8. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 27, 2017
    Likes Received:
    245,992
    Nom thía thôi, mỗi lần vào nam mà có uống tới bến là em chỉ hẹn mỗi cụ đóa, mà họ hàng rồi bạn học từ PT tới ĐH đông lứm, cả bè nữa, đông lứm, nhưng em không đi được vì thích ở nhà nấu ăn chờ con về rồi vửa uống bia vửa nom nó ăn, khoái hơn đi nhởi

    Ấy mà cũng chỉ uống có 1 lần, em tự hủy với cụ ấy 1 lần vì vửa bận, vửa quá say, nên đành hủy, tiếc lắm á, chàng trai nam kề giỏi giang và chất phác vãi ra
  9. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 27, 2017
    Likes Received:
    245,992
    Vụ hột xoàn giả mạo này làm nhiều ông hả dạ, vì thực ra khách mua hột xoàn chủ yếu là đàn bà, và người chi tiền hay là đàn ông.

    Lâu nay anh vẫn thắc mắc tại sao người ta mua một thứ mà chỉ có chỗ bán nó mới chịu mua lại? Ai mà biết được chủ tiệm sẽ thế nào, thời thế ra sao?

    Có cảm giác nhiều bà mua hột xoàn chỉ vì con gà tức nhau tiếng gáy.

    Nay mấy đầu nậu xộ khám, chỗ hột xoàn kia không biết đi đâu về đâu. Mà chuyện này ảnh hưởng rất lâu nhé, vì sau này cũng chẳng ai dám mua nữa.

    By van vo
    --- Gộp bài viết, Jul 14, 2026 at 9:27 PM, Bài cũ: Jul 14, 2026 at 9:26 PM ---
    Vãi cả ra

    Hơn 30 nghìn viên, hàng nghìn tỷ đồng phí phạm

    https://tuoitre.vn/khoi-to-chu-tiem...-vu-buon-lau-kim-cuong-100260714144314657.htm
    LINHPLC, ngducdung and SendMe like this.
  10. giavanchuakhon

    giavanchuakhon Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 27, 2017
    Likes Received:
    245,992
    Sợ

    Một buổi tối sau bữa cơm, ông con trai 20 tuổi của tôi buông một câu, nửa đùa nửa thật: "Con không lấy vợ đẻ con đâu, vì nhìn bố nuôi bọn con vất vả quá mà sợ."

    Tôi cười, gạt đi, kiểu vẫn hay gạt những câu nói của lũ trẻ, khi mà mình chưa muốn nghĩ tới. Nhưng câu đó cứ trở đi trở lại trong tâm trí tôi, như một cái dằm nơi ngón tay, không hẳn là đau nhưng cứ luôn còn ở đó.

    Tôi tự hỏi, cái "sợ" của ông ôn con thực sự là gì?

    Nếu chỉ là sợ kiếm tiền vất vả thì đơn giản quá! Người ta vẫn hay nói với nhau mức sinh ở Việt Nam đang giảm rất nhanh, từ hơn 2 con một phụ nữ cách đây vài năm, giờ chỉ còn xấp xỉ 1,9. Ở Sài Gòn, con số này còn thấp hơn nữa, chỉ hơn 1,5. Trong khi đó, một tỉnh miền núi như Điện Biên, người ta vẫn sinh gần 3 con một phụ nữ, thản nhiên như chuyện đương nhiên phải thế. Nghe thì tưởng nghịch lý, nơi khó khăn hơn lại sinh nhiều hơn, nhưng nghĩ kỹ thì không. Ở miền núi, một đứa trẻ lớn lên là để đóng góp, để chăn trâu, để trông em, để sau này là chỗ dựa lúc tuổi già. Còn ở phố, một đứa trẻ sinh ra là để nhận, không phải để cho. Nhận trường điểm, nhận học thêm, nhận một suất du học nếu có thể, và đến năm ba mươi tuổi rồi vẫn có thể đang nhận từ bố mẹ một khoản để mua nhà. Cùng là nuôi một đứa trẻ, nhưng người phố và người núi đang chơi hai trò chơi khác nhau, với hai luật chơi khác hẳn nhau về việc thế nào là "đủ".

    Nên tôi nghĩ, cái sợ của con tôi không dừng ở đó.

    Tôi nhớ mình từng đọc một khảo sát, rằng trong hơn 250.000 người được hỏi, cứ năm người thì có hơn một người khẳng định chắc chắn không có ý định lập gia đình, sinh con. Người ta vẫn thường quy hết về bốn chữ quen thuộc: thu nhập, công việc, nhà ở, sức khỏe. Nhưng tôi ngờ rằng đằng sau bốn chữ đó, còn có một câu hỏi khác, khó nói ra hơn nhiều, không phải "tôi có đủ tiền nuôi một đứa trẻ không", mà là "tôi có nên đưa một sinh linh vào cái thế giới này không".

    Đó không còn là một phép tính. Đó là một sự hoài nghi.

    Tôi thử hình dung lại câu nói của con trai mình theo hướng đó. "Nhìn bố nuôi bọn con vất vả quá mà sợ". Có lẽ nó đang nói về một điều nó chứng kiến suốt hai mươi năm: một người đàn ông đi làm, về nhà, lo toan, mệt mỏi, ít khi ngơi nghỉ, để đổi lấy... cái gì? Nó có thể đang tự hỏi, liệu sự vất vả đó có đáng không. Và nếu nó không chắc câu trả lời là có, thì việc từ chối lặp lại vòng lặp đó không phải là ích kỷ, mà là một dạng thận trọng, thậm chí, nếu nhìn theo một cách khác, là một dạng thương cảm.

    Tôi không biết mình nên buồn hay nên thấy được an ủi bởi ý nghĩ đó.

    Thế hệ tôi lớn lên trong thiếu thốn, nhưng ít khi tự hỏi liệu cuộc đời này có đáng sống không. Câu hỏi đó, với chúng tôi, gần như không tồn tại, vì sống sót đã chiếm hết mọi tâm trí, chẳng còn chỗ cho triết học. Con tôi thì khác. Nó không phải lo sống sót. Nó có đủ ăn, đủ mặc, đủ học, đủ thời gian rảnh để mà nghĩ ngợi. Và chính cái đủ đó, hóa ra, lại là chỗ để một câu hỏi khó chịu hơn chen vào: sống để làm gì, và có nên bắt một người khác phải trả lời câu hỏi đó lần nữa, từ đầu, chỉ vì mình đã sinh ra nó?

    Tôi không có câu trả lời. Tôi cũng không chắc thế hệ tôi có tư cách để trả lời thay thế hệ nó, vì chúng tôi chưa từng phải đối diện với câu hỏi ấy theo cách nó đang đối diện.

    Nhà nước thì có cách trả lời riêng của mình. Thưởng tiền cho phụ nữ sinh đủ hai con trước ba mươi lăm tuổi, mở thêm nhà trẻ, miễn giảm học phí. Tôi tin những chính sách đó cần thiết, và tôi mong nó có tác dụng. Nhưng tôi cũng nhớ tới Hàn Quốc, một đất nước đã đổ hàng trăm tỷ đô la vào việc khuyến sinh suốt gần hai mươi năm, để rồi tỷ lệ sinh vẫn rơi xuống mức thấp nhất thế giới. Tiền có thể giải quyết được phần "sợ tốn kém". Tôi không chắc tiền giải quyết được phần "sợ vô nghĩa".

    Không ít lần tôi định hỏi lại con trai, xem nó nói thật đến đâu trong câu đùa đó. Rồi tôi lại thôi. Có những câu hỏi, cố gặng thì được một câu trả lời gọn gàng, nhưng mất đi cái phần thật nằm trong sự mập mờ. Tôi để câu nói của nó ở đó, nửa đùa nửa thật, như chính nó để nguyên vậy khi nói ra.

    Tôi nghĩ về bố tôi, người từng đi lính rồi về nuôi chúng tôi trong thiếu thốn không một lời than. Bố tôi chưa bao giờ hỏi liệu việc sinh ra một đứa con có đáng không. Câu hỏi đó, có lẽ, đến đời tôi mới bắt đầu nghe thấy, dù không phải từ miệng tôi, mà từ miệng con tôi.

    Tôi không biết đó là một bước lùi, hay một bước tiến của loài người. Tôi chỉ biết, khi nghe câu nói ấy, tôi chỉ thấy mình già đi một chút, và nhận ra có một khoảng cách thế hệ mà không phải cứ yêu thương là lấp được.

    By pham trung tuyen
    Ube989, LINHPLC, gadabong and 2 others like this.

Share This Page