1. THÔNG BÁO VỀ VIỆC TUÂN THỦ QUY ĐỊNH PHÁP LUẬT KHI THAM GIA DIỄN ĐÀN

    Đề nghị toàn thể thành viên diễn đàn nghiêm túc tuân thủ Luật Chứng khoán, các quy định của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, đồng thời tuân thủ các quy định pháp luật liên quan đến an ninh mạng, giao dịch điện tử và trách nhiệm cá nhân khi đăng tải, chia sẻ thông tin trên môi trường mạng, bao gồm các quy định tại Nghị định 174/2026/NĐ-CP. xem thêm

►►►♠♣♥♦♪♫♫ Trà đá cổng sàn, mọi thứ liên quan đến chứng, chỉ bán trà đá + thuốc lào + ngồi bệt...►►►

Discussion in 'Thị trường chứng khoán' started by TLbooks, Jun 28, 2010.

1610 người đang online, trong đó có 129 thành viên. 18:17 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 1)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. TLbooks

    TLbooks Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Feb 14, 2008
    Likes Received:
    11
    Nóng bức quá....
    Em mới có mối đá cây nước sông nhuệ, cực rẻ

    1000 VND = Khuyến mãi 1 trà đá + 1 thuốc lào + đồ thị một cổ phiếu cực HOT[r2)]
  2. TLbooks

    TLbooks Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Feb 14, 2008
    Likes Received:
    11
    Chè chén Hà Nội

    Chè chén có lẽ là thức uống bình dân và phổ biến nhất ở thủ đô Hà Nội, hơn bất kỳ tỉnh thành nào khác trong cả nước. Khách phương xa thăm thú Hà Nội mà chưa từng ngồi vỉa hè uống chè chén thì quả là một thiếu sót vậy.
    [​IMG]

    Từ "chè chén" không mang nghĩa đánh chén, ăn uống, cỗ bàn. Chè chén có nghĩa là nước chè bán từng chén. Mãi đến năm 1974, khi lên Hà Nội học đại học tôi mới biết "chè chén" cụ thể ra sao. Khi đó, khắp Hà Nội chỗ nào cũng nhan nhản những hàng chè chén: cửa ga, sân ga, bến ôtô, trên các vỉa hè, đầu phố, ngách nhỏ, giữa chợ, cổng các xí nghiệp, trường học... Ngay cổng ký túc xá Mễ Trì nơi tôi ở cũng có đến bốn năm hàng chè chén.

    Quán nước mà các bạn tôi và tôi hay ngồi là quán bà Kiền. Hàng của bà dựng bằng mấy cái cọc tre, có tấm liếp che ở trên, mùa đông có quây thêm một mảng nylon cũ, một cái bàn ghép lại bằng máy tấm gỗ đẽo gọt sơ sài, thời gian và bụi bặm làm cho nó đen kít lại, mấy chiếc ghế băng quây ở ba phía cũng thế, "ghế" ở đây là một thanh gỗ được đục lỗ ở hai đầu, mỗi đầu hai lỗ, để tra vào đấy bốn cái chân bằng gỗ hay bằng tre, thấp lè tè, ngang tầm với cái bàn. Trên bàn có để máy cái lọ vẫn dùng để nuôi cá vàng, đựng chè lam, một lọ bé hơn cũng hình dáng như thế nhưng thuỷ tinh trong hơn, không xanh và lắm bọt như cái lọ to, đựng kẹo dồi, một cái nữa hình trụ đựng kẹo lạc với kẹo vừng, mấy bó thuốc lá cuộn, gọi là thuốc Con Gà, một bao thuốc Điện Biên, một bao thuốc Tam Đảo và một bao thuốc Sa Pa, mấy cái chén vại.

    Năm xu một chén nước chè, một hào một cái kẹo lạc, kẹo đồi hoặc hai miếng chè lam hoặc hai điếu thuốc cuộn. Chè pha sẵn trong ấm, ủ trong dành tích, một thứ nước màu nâu chan chát dìu dịu. Cơm nhà bếp chẳng có gì, lúc nào cũng vơi nửa một, nước uống để ở cửa nhà bếp là nước gạo rang pha loãng toẹt lúc nào cũng có mùi nước rửa bát, thành ra ăn cơm xong mà được một chén nước chè như thế quả là điều đáng mơ ước. Học bổng sinh viên mỗi tháng mười lăm đồng đã đổ hết vào tiền ăn, gia đình cho thêm mươi, mười lăm đồng là nhiều, cũng phải lo đi lại, mua sắm, đóng góp thứ nọ thứ kia. Một anh vừa hé ra ý định đi uống nước chè lập tức có ba bốn anh xung phong đi theo luôn, có khi chỉ có năm sáu hào trong túi đến bảy tám anh bá vai bá cổ nhau đi dọc ký túc xá, mặt mày hớn hở, người chủ chi thót hết cả tim, mỗi người một chén nước chè lại thêm một cái chè lam nữa thì biết đào đâu ra tiền mà trả cho bà chủ quán?

    [​IMG]

    Uống nước chè ăn chè lam xem ra có lý hơn cả. Những miếng chè lam ép mỏng cắt ra từng miếng vuông vuông bằng hai đầu ngón tay đen xì xì, lốm đốm trắng, khô như miếng da giày, nhai mãi mới hết, vừa có cái ngọt của đường, cái quậy của lạc, bột ngô, vừa có vị thơm cay của gừng. Lại một anh chàng tỏ ra sành điệu cầm miếng chè lam gõ gõ vào chiếc lọ thủy tinh hoặc lên cái mặt bàn gỗ đen xì, để cho bột ngô bám quanh chiếc kẹo rơi ra, trước khi từ tốn cắn một miếng, vừa nhai vừa chiêu một ngụm nước chè.

    Anh sinh viên quê ở tỉnh xa sau khi về nghỉ hay nghỉ tết lên trường, rời bến xe điện Thanh Xuân đi thêm một đoạn đường chạy giữa những cánh đồng nước mênh mông, tay xách túi quần áo và dăm ba thứ quà từ quê nhà, sẵn có tí tiền còm anh ta dừng nghỉ chân ở ngay cái quán trước cổng ký túc. Có mấy người bạn quen đang đứng phất phớt gần đấy, thế là một bữa tiệc được mở ra. Cái quán chè chén thời ấy vừa như một cái căng tin vừa như một câu lạc bộ. Ngồi ở đấy người ta nghe được đủ thứ chuyện trên đời, từ những câu kháo vặt, những chuyện bông phèng đến những lời tâm tình, cả những vấn đề về văn chương, học thuật. Bạn ở trường khác đến chơi, ngồi tiếp nhau ở quán. Chia tay nhau, tiễn biệt cũng lôi nhau ra quán. Chẳng hiểu sao có những anh, không biết kiếm đâu ra tiền, suốt ngày ngồi quán. Các thầy giáo thỉnh thoảng cũng ngồi uống nước với học trò.

    Những quán nước chè như vậy có ở khắp mọi nơi trong thành phố Hà Nội, cái thì phơi ra giữa vỉa hè, cái thì thu vào trong một căn nhà nhỏ. Về sau ở các tỉnh thành miền Bắc, ở ngay cả giữa sân ga Sài Gòn cũng có, nhưng không đâu có mật độ dày đặc, có vẻ xuyềnh xoàng và kỳ bí như những quán nước chè ở Hà Nội.

    Bây giờ đời sống cao hơn gấp bao nhiều lần trước đây, có nhiều thứ giải khát khác nhau nhưng sự đông đúc của các quán nước chè vẫn không hề giảm. Hình như Hà Nội mở ra đến đâu là quán nước chè mọc ra đến đó, bắt đầu là cùng với các công trình xây dựng sau sinh sôi nẩy nở thêm khi các nhà cao tầng biến thành khu dân cư. Những cái quán cũng như ở thế kỷ trước: một cái ấm ủ trong dành tích, vài cái chén, mấy bao thuốc lá, mấy cái lọ kẹo và thêm nữa thứ không thể thiếu được là một cái điếu cày. Có khác đi một chút là thuốc là bây giờ là thuốc là có đầu lọc, thêm mấy thanh kẹo cao su, mấy chai La Vie...

    Với riêng tôi, thích nhất là các quán nước chè ở Hà Nội quán nào cũng có điếu để hút thuốc, uống một chén nước, ngồi đến mọt ghế cũng không hề sao!
  3. TLbooks

    TLbooks Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Feb 14, 2008
    Likes Received:
    11
    Trà đá Hà Nội
    (ANTĐ) - Hà Nội bước vào đợt nắng nóng thứ hai trong mùa hè hứa hẹn nhiều bất thường này. Suốt mấy ngày hôm nay, từ sáng sớm cho đến bảy giờ tối mặt trời hun đốt lòng đường, cây cối.
    [​IMG]
    Những khối nhà vươn cao như cục “bê tông đục lỗ” nằm san sát gió cũng không thể lùa qua, động cơ xe chạy gấp gáp phụt khói và tỏa nhiệt ầm ầm để trốn nắng nóng cộng hưởng với tiếng ve rinh rả càng làm cái nóng trở nên dữ dội hơn, phả hầm hập vào mặt, như dội lửa lên đầu, như từ tứ phía bao vây. Thời tiết như thế này khiến tôi không muốn thò đầu ra khỏi căn phòng máy lạnh. Nhưng hễ có việc phải ra ngoài đường thì tôi đều ngó nghiêng và tìm cơ hội tấp ngay vào một quán trà đá vỉa hè.
    Trà đá Hà Nội có từ bao giờ? Câu hỏi ấy thật khó để trả lời chính xác. Chỉ biết khi ta lớn lên cùng Hà Nội, đã thấy có những quán nước trà chén nơi vỉa hè, góc phố, bến xe. Và đến khoảng cuối những năm 90 của thế kỷ trước, bên cạnh chén trà nóng còn xuất hiện thêm cốc trà đá, như một cách giải nhiệt cho mùa hè. Bây giờ, trà đá thân thuộc đến nỗi, khiến người ta đi xa có thể nhớ.
    Tuy không nức tiếng như bia hơi Hà Nội đến nỗi người ta phải lập ra hẳn một câu lạc bộ bia hơi để nhớ về một thời dùng tem phiếu, nhưng trà đá vỉa hè Hà Nội cũng có những nét độc đáo, riêng biệt mà không một nơi nào có. Cốc dùng để đựng trà đá của Hà Nội thường thuôn dài và nhỏ bằng nửa hoặc bằng 2/3 thứ cốc vại, có tay cầm của Sài Gòn.
    Nước trà nhiều khi đặc quánh, còn nguyên hương vị của trà. Nhà văn Mạc Can, người cả đời chỉ thích uống trà đá từng nhận xét: “Trà đá Hà Nội đậm, hương vị đọng lại lâu hơn trà đá Sài Gòn” khi cùng tôi nhâm nhi cốc trà đá bên hồ Thiền Quang cách đây vài năm, khi ông có dịp ra Hà Nội. Còn giờ đây, ông đang có chuyến trải nghiệm và viết văn tận bên nước Mỹ.
    Xứ đó, chắc hẳn ông sẽ vô cùng nhớ nước mình đang chịu những cái nóng ràn rạt. Và ở đâu đó, trong một căn hộ nhỏ hay một góc đường phố vắng, sau một ngày làm nghệ sĩ đường phố mệt nhoài hay cau mày nhăn trán thực sự (chứ không phải làm trò) bên những trang văn, liệu ông có lim dim mắt mà chẹp miệng nhớ vị trà đá mát lạnh thơm thơm của trà đá Sài Gòn hay trôi tuột xuống cổ họng rồi, cái vị chát ngọt đậm đà còn lưu luyến, lần chần mãi nơi khóe miệng của trà đá Hà Nội?
    Trà tam rượu tứ, nhưng trà đá Hà Nội chỉ cần… một người trở lên. Uống sau khi ăn sáng, sau khi ăn trưa, sau khi ăn tối, lúc ngồi đợi bạn, lúc suy nghĩ bàn tính chuyện làm ăn, lúc giết thời gian, lúc đọc báo hay chỉ để tán gẫu. Bên mép nước hồ Tây, hồ Gươm, hồ Thiền Quang, hồ Xã Đàn, hồ Ngọc Khánh, dưới một gốc cây cổ thụ, góc phố cổ hay bất kỳ một ngõ nhỏ không tên nào đó, một cốc trà đá có thể giải quyết mọi việc. Trà đá Hà Nội có thể được nấu từ trà khô nhưng những ngày trời nắng nóng thế này, “dân” trà đá chuộng hơn cả là trà được nấu bằng lá chè tươi, uống chát và không thơm bằng, nhưng vị thanh mát thì dễ chịu hơn rất nhiều.
    Bạn tôi thích ngồi trà đá sát Nhà thờ Lớn mỗi khi chiều buông, chờ nghe tiếng chuông chiều ngân nga và ngắm những đôi nam thanh nữ tú, những người sùng đạo đổ về đây tận hưởng một buổi chiều Hà Nội. Còn tôi, tôi vẫn thích trà đá vỉa hè hồ Gươm, dưới những tán cây cổ thụ xanh vòi vọi.
    Ngồi trên một chiếc ghế đá, tay nâng cốc trà, mắt nhìn ra mênh mông hồ Gươm và tai lắng nghe tiếng chim chuyền cành lảnh lót trên cây lộc vừng, cây đa hay cây gạo, thi thoảng đón một phiến hoa phượng, một xác bằng lăng, vài chiếc lá vàng xoay xoay trong gió rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt gạch, mặc cho bước chân người lớp lớp đi qua.
    Trà đá tuy là thức uống rẻ tiền nhưng không phải dành riêng cho tầng lớp bình dân. Giới công chức văn phòng, thương gia, đôi lứa yêu nhau, đi bằng ôtô, xe tay ga đắt tiền hay chỉ chiếc xe đạp xoàng đều bình đẳng với nhau khi ngồi trà đá vỉa hè. Cả những người đi tập thể dục về, người dân lao động nghỉ chờ việc cũng dừng chân làm cốc trà đá, ăn cái kẹo lạc.
    Rồi những ông nhà văn, nhà báo hay chuyện cũng lấy nơi đây làm chốn thu lượm kiến thức, chi tiết đời sống và những câu chuyện rất phong phú, bộn bề hơi thở cuộc sống. Thậm chí, nhiều khi ta còn bắt gặp hình ảnh những chàng trai, cô gái ngồi hí húi trước màn hình latop ở một quán trà đá có wifi, tất nhiên, không phải wifi của hàng trà đá mà dùng ké của những nhà hàng, khách sạn bên cạnh.
    Nói như thế để thấy rằng, ngồi trà đá vỉa hè nhiều khi không phải chỉ để uống. Đây là nơi ta có thể hóng mát, để giải khát, để cập nhật thông tin một cách thoải mái theo văn hóa vỉa hè. Và cũng có khi để lắng lại mình, cho mình cảm giác sống chậm lại khi nhìn ra dòng người tấp nập vun vút trôi qua trước mắt.
  4. TLbooks

    TLbooks Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Feb 14, 2008
    Likes Received:
    11
    [​IMG]



    [​IMG]


    [​IMG]
  5. TLbooks

    TLbooks Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Feb 14, 2008
    Likes Received:
    11
    [​IMG]

    Vài tin đồn liên quan đến RAL:
    - Khoản nợ khó đòi của CuBa đã được Bộ tài chính VN mua lại chuyển thành gói viện trợ, tiền sẽ về tài khoản của RAL
    - Lợi nhuận 6 tháng trên 30 tỷ, vượt kế hoạch năm
    - Kế hoạch BDS tại khu đất bạc đường Nguyễn Trãi đã đến giai đoạn có phê duyệt thiết kế 1/5000
  6. mistock

    mistock Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Aug 5, 2009
    Likes Received:
    0
    Bác có biết Trà cụ Lư ở chợ Thanh Xuân kô?
  7. TLbooks

    TLbooks Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Feb 14, 2008
    Likes Received:
    11
    Trà chén ông già...
    Em có 5 năm sinh viên khu vực đó, ngồi mòn chiếu của cụ...[r2)]
    Giờ không biết cụ còn mở quán nữa không, vì 7-8 năm nay vật lộn mưu sinh, không qua đó nữa...
  8. mistock

    mistock Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Aug 5, 2009
    Likes Received:
    0
    Giờ là con gái cụ bán roài, kô vui như ngày xưa nữa thời đó cụ còn khỏe, ngâm thơ đố chữ rất vui giờ cụ già yếu lắm roài! [};-[};-[};-[};-[};-
  9. C0M

    C0M Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 26, 2010
    Likes Received:
    344
    Cho cốc chè tươi đê! Từ lúc cái nhà ông Hiệu dời cái quán nhà lá đi đâm ra thèm chè. hụ hụ
  10. TLbooks

    TLbooks Thành viên rất tích cực

    Joined:
    Feb 14, 2008
    Likes Received:
    11
    Trà xanh đá vừa uống vừa run vì lạnh đây, mờii bác !!!

    ối chết, chờ em gắp con giun ra khỏi chỗ đá này đã...[r32)]

    Thôi xê ra, khổ quá, con bé bán bao cao su dạo cứ ám mãi quán anh nà thế nào, nóng bức này, ăn còn chả thiết thiết gì xxx

    ~X

Share This Page