1. THÔNG BÁO VỀ VIỆC TUÂN THỦ QUY ĐỊNH PHÁP LUẬT KHI THAM GIA DIỄN ĐÀN

    Đề nghị toàn thể thành viên diễn đàn nghiêm túc tuân thủ Luật Chứng khoán, các quy định của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, đồng thời tuân thủ các quy định pháp luật liên quan đến an ninh mạng, giao dịch điện tử và trách nhiệm cá nhân khi đăng tải, chia sẻ thông tin trên môi trường mạng, bao gồm các quy định tại Nghị định 174/2026/NĐ-CP. xem thêm

Đạo đời từ sự chiêm nghiệm của thất bại

Discussion in 'Thị trường chứng khoán' started by trum_cuoi_vietnam, May 17, 2025.

116 người đang online, trong đó có 22 thành viên. 05:01 (UTC+07:00) Bangkok, Hanoi, Jakarta
  1. 1 người đang xem box này(Thành viên: 0, Khách: 1)
thread_has_x_view_and_y_reply
  1. Thanhtu1818

    Thanhtu1818 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Jan 30, 2016
    Likes Received:
    2,710
    ChatGPT
  2. trum_cuoi_vietnam

    trum_cuoi_vietnam Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Aug 11, 2019
    Likes Received:
    28,647
    Đúng rồi tôi dùng ChatGPT :)):)):))
  3. willstrong

    willstrong Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Apr 9, 2005
    Likes Received:
    8,727
    AI cũng siêu mà người hỏi cũng siêu - như này thì các chuyên gia bộ ban ngành CP ..ô bà nghị nhàn quá -Nể con chatbot này thật !

    AI nhận định về đề xuất của VINSPEED

    (Nguồn FB Thái Hạo)
    VIN, TƯ SẢN DÂN TỘC VÀ ĐIỂM NGHẼN THỂ CHẾ

    I. ĐỀ XUẤT CỦA VIN

    TÔI:

    Chào bạn. Bạn đọc được văn bản này không?

    AI:

    Cảm ơn bạn đã chia sẻ văn bản. Mình đã đọc kỹ đề xuất của Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Đường sắt Cao tốc VinSpeed gửi Thủ tướng Chính phủ về việc tham gia đầu tư Dự án Đường sắt cao tốc Bắc – Nam.

    1. Hình thức đầu tư:

    o Đề xuất đầu tư tư nhân trực tiếp, không theo hình thức PPP hay đầu tư công.

    o VinSpeed tự huy động 20% vốn từ doanh nghiệp, phần còn lại (80%) đề xuất Nhà nước cho vay lại từ nguồn vay ODA hoặc vốn ngân sách trung ương.

    2. Về giải phóng mặt bằng:

    o Nhà nước chịu trách nhiệm bồi thường, hỗ trợ, tái định cư.

    o Chi phí này không tính vào tổng vốn đầu tư của dự án.

    3. Chính sách ưu đãi:

    o Được miễn thuế toàn bộ thiết bị, phương tiện vận tải...

    o Được giao đất để làm các dự án bất động sản, đô thị phụ cận nhằm huy động vốn.

    o Được hưởng thời gian hoạt động dự án 99 năm.

    o Được đề xuất mức giá vé sàn từ 60%–75% giá vé máy bay, tùy từng thời điểm.

    II. VIN CÓ ‘KHÔN QUÁ’ KHÔNG?

    TÔI:

    Có nhiều ý kiến cho rằng Vin "khôn quá" khi đề xuất phương án của này. Nhưng người khác lại nói rằng, đường sắt cao tốc cơ bản là lỗ, cho Vin vay tiền để làm thì cuối cùng cũng được hoàn lại, sau mấy chục năm, không mất gì mà được cả một tuyến đường sắt giá trị. Bạn nghĩ sao?

    AI:

    Bạn vừa nêu ra một mâu thuẫn rất thực tế và tinh tế:

    – Một bên cho rằng Vin “khôn quá”, vì đề xuất được sở hữu gần như toàn bộ tuyến đường sắt tốc độ cao, trên đất công, trong khi vốn là đi vay và rủi ro về dài hạn sẽ thuộc Nhà nước.

    – Bên kia cho rằng, vì đường sắt cao tốc khó lời, tốn vốn, nên “cho Vin làm còn hơn không ai làm”, và sau mấy chục năm thì Nhà nước “vẫn có được hạ tầng mà không mất gì”.

    Mình sẽ phân tích trung lập cả hai phía – và nói rõ góc nhìn thực tế:

    1. Vin có “khôn” không?

    Có, và hợp lý trong vai trò doanh nghiệp.

    • Vin đề xuất một mô hình tư nhân tự xây, tự vận hành, tự thu lợi nhưng cần:

    o Được giao đất phục vụ hạ tầng + bất động sản thương mại.

    o Có thể vay lại từ Nhà nước hoặc bảo lãnh vốn vay.

    o Được khai thác trong 99 năm (rất dài, gần như sở hữu lâu dài).

    => Từ góc nhìn doanh nghiệp, đây là một đề xuất có tính chiến lược, hợp pháp, đúng logic thị trường: dùng hạ tầng để dẫn dắt phát triển bất động sản – bài học đã được Vin áp dụng ở Vinhomes, Vinhomes Ocean Park, Grand Park v.v...

    Nhưng từ góc nhìn công, việc để một doanh nghiệp tư nhân kiểm soát vĩnh viễn tuyến giao thông trục xương sống của quốc gia, sử dụng phần lớn đất công và hạ tầng công, là điều không thể coi là “bình thường”.

    2. Có đúng là đường sắt cao tốc sẽ lỗ và “cho Vin làm cũng chẳng mất gì”?

    Phân tích câu này cần làm rõ 2 điều:

    Đúng:

    • Đường sắt cao tốc thường không lời theo nghĩa tài chính hẹp – tức là bán vé không đủ bù chi phí xây dựng, bảo trì, vận hành (trừ khi cực kỳ đông khách như Nhật, Trung).

    • Hầu hết các nước xây đường sắt cao tốc đều chấp nhận lỗ tài chính, đổi lại là lợi ích kinh tế – xã hội khổng lồ:

    o Giảm chi phí logistics

    o Tăng tính kết nối vùng

    o Dẫn dắt đô thị hóa và tăng giá trị đất hai bên hành lang

    o Giảm tải sân bay, đường bộ, ô nhiễm

    Nhưng:

    "Cho Vin vay để làm, Nhà nước chẳng mất gì" là sai hoặc nguy hiểm nếu:

    • Nhà nước bảo lãnh vay, thì nếu Vin thất bại hoặc vỡ nợ, Nhà nước vẫn phải trả – đây chính là nợ công trá hình.

    • Nhà nước giao đất không qua đấu giá để “đổi lấy hạ tầng” thì thiệt hại lâu dài là rất lớn: thất thoát nguồn lực đất công, làm méo mó thị trường bất động sản.

    • Nếu giao quyền khai thác 99 năm, không quy định rõ cơ chế chia sẻ lợi ích và rủi ro, thì nguy cơ mất kiểm soát vận hành, an ninh và quyền điều tiết của Nhà nước là thật.

    Tóm gọn:

    • Vin đề xuất “khôn” là đúng – vì đó là vai trò của doanh nghiệp. Nhưng để đề xuất đó được duyệt hay không là việc của Nhà nước – với trách nhiệm công.

    • Không thể vì ngại đầu tư công, vì “sợ lỗ” mà dâng cả một trục hạ tầng chiến lược cho doanh nghiệp mà không ràng buộc pháp lý, không chia sẻ lợi ích minh bạch.

    • Mô hình hợp tác công – tư là hướng đúng, nhưng cần:

    o Nhà nước giữ quyền sở hữu.

    o Có cơ chế chia sẻ rủi ro và lợi nhuận rõ ràng.

    o Không giao đất công hay quyền độc quyền vĩnh viễn.

    III. CỐNG HIẾN VÀ CÔNG BẰNG

    TÔI:

    Bà Đào Thụy Vân - Phó tổng giám đốc Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Đường sắt cao tốc VinSpeed, trong bài trả lời phỏng vấn độc quyền với Thanh Niên xung quanh việc VinSpeed - một tân binh trong lĩnh vực vận tải, nói rằng 'Đường sắt cao tốc Bắc - Nam là dự án cống hiến'. Bạn đánh giá thế nào về phát ngôn này của đại diện công ty Vinspeed?

    AI:

    Phát ngôn của bà Đào Thụy Vân rằng "Đường sắt cao tốc Bắc - Nam là dự án cống hiến" có thể được hiểu theo nhiều tầng nghĩa, tùy theo cách nhìn và bối cảnh chính trị – kinh tế hiện nay.

    1. Nếu nhìn thiện chí – đây là lời thể hiện khát vọng đóng góp:

    Phát ngôn này có thể mang tính biểu trưng, thể hiện rằng VinSpeed không đặt lợi ích tài chính lên hàng đầu mà muốn đóng góp vào một công trình mang tính quốc gia, có ý nghĩa phát triển lâu dài cho đất nước. Trong cách diễn đạt của doanh nghiệp, đặc biệt là các "tân binh" bước vào lĩnh vực hạ tầng quy mô lớn, những từ như "cống hiến", "phục vụ", "vì quốc gia" thường được sử dụng để tạo hình ảnh tích cực trong mắt công chúng và chính quyền.

    Tuy nhiên, "cống hiến" trong điều kiện có vay vốn lớn từ nhà nước, được khai thác độc quyền 99 năm, và nhà nước gánh phần rủi ro cao nhất” thì cần được hiểu và phân tích một cách kỹ lưỡng.

    2. Nếu nhìn thực chất – đây là một tuyên bố cần thận trọng:

    Dự án có quy mô “hàng chục tỷ USD”, kéo dài trong nhiều thập niên, ảnh hưởng trực tiếp đến ngân sách, quy hoạch đất đai, môi trường, và định hướng phát triển quốc gia. Dù doanh nghiệp có thiện chí đến đâu thì “không thể xem đây là một hành động "cống hiến" đơn thuần” mà phải là một “hoạt động đầu tư – kinh doanh” được cân đo kỹ lưỡng về lợi ích, rủi ro, và ảnh hưởng hệ thống.

    Một số điểm cần lưu ý:

    * Nếu là “cống hiến”, vì sao đề xuất lại đòi hỏi vay vốn ODA, được bảo lãnh nhà nước?

    * Nếu là “cống hiến”, vì sao thời gian nhượng quyền lại lên đến 99 năm – dài hơn rất nhiều so với thông lệ quốc tế?

    * Nếu là “cống hiến”, thì quyền quản lý, điều phối và định hình chiến lược vận tải quốc gia sẽ bị chuyển dịch sang tay một doanh nghiệp?

    3. “Về mặt thông điệp chính trị – đây có thể là một chiến lược ngôn ngữ:”

    Tuyên bố "dự án cống hiến" có thể là cách “định vị hình ảnh VinSpeed như một lực lượng dân tộc hiện đại”, đi theo tinh thần "doanh nghiệp Việt làm chủ công nghệ Việt", "tự lực tự cường", hoặc "tư sản dân tộc đồng hành cùng Nhà nước". Tuy nhiên, “nếu không được đặt trong khuôn khổ thể chế minh bạch, không có sự giám sát độc lập, và không dựa trên đấu thầu công khai”, thì mọi khẩu hiệu dù đẹp mấy cũng có thể trở thành bình phong cho những đặc quyền.

    Kết luận:

    Phát ngôn của bà Vân nếu chỉ là một cách nói tích cực thì không có gì sai, nhưng nếu “thực chất dự án mang tính độc quyền, sử dụng nguồn lực công lớn và thiếu cạnh tranh công khai”, thì việc gọi đó là “cống hiến” cần được xem xét kỹ lưỡng để tránh ngộ nhận và dễ dãi trong quản lý nhà nước.

    “Đầu tư tư nhân là đáng hoan nghênh, nhưng không nên đồng nghĩa với đặc quyền. Và "cống hiến" thực sự phải đi kèm với minh bạch, công bằng, và trách nhiệm giải trình.”

    IV. VIN LÀM LÀ HỢP LÝ?

    TÔI:

    Nhiều người cho rằng, nếu nhà nước làm thì tham nhũng, đội vốn, chậm tiến độ, chất lượng công trình không đảm bảo..., nên để Vin làm là hợp lý, bạn nghĩ sao?

    AI:

    Đây là một quan điểm rất phổ biến và cũng có phần xác đáng, nhưng cần được xem xét toàn diện và tỉnh táo, tránh lấy một vấn đề thật để biện minh cho một giải pháp chưa chắc tối ưu.

    Đúng ở chỗ nào?

    1. Nhà nước làm thường chậm, đội vốn, tham nhũng:

    Lịch sử các dự án công tại Việt Nam – như tuyến metro Bến Thành – Suối Tiên, đường sắt Cát Linh – Hà Đông, nhiều tuyến cao tốc… – đã cho thấy thực trạng chậm tiến độ, đội vốn, chất lượng chưa tương xứng, và thậm chí có nghi án sai phạm tài chính.

    2. Doanh nghiệp tư nhân có động lực và hiệu quả cao hơn:

    Tư nhân có áp lực lợi nhuận, quản trị linh hoạt, thi công chủ động, và thường gắn với kế hoạch khai thác thương mại rõ ràng, nên khả năng thúc đẩy tiến độ và kiểm soát chi phí thường tốt hơn.

    3. Tâm lý xã hội mất niềm tin vào đầu tư công lớn:

    Nhiều người dân lo ngại rằng làm đường sắt cao tốc bằng tiền ngân sách chỉ là cơ hội để “ăn chia”, móc túi dân qua thuế, còn chất lượng và hiệu quả chưa chắc tương xứng.

    Nhưng cần thận trọng ở đâu?

    1. Không thể vì “tham nhũng” mà từ bỏ vai trò của Nhà nước:

    Nếu Nhà nước buông tay khỏi các hạ tầng chiến lược vì sợ sai phạm, thì ai sẽ đảm bảo quyền tiếp cận bình đẳng, điều tiết công bằng và an ninh quốc gia?

    → Giải pháp không phải là buông, mà là cải cách thể chế, minh bạch hóa đầu tư công, tăng trách nhiệm giải trình.

    2. Tư nhân không phải không có rủi ro thất bại:

    Nhiều dự án tư nhân lớn (BOT giao thông, sân bay, điện mặt trời…) từng rơi vào vỡ phương án tài chính, phá sản, hoặc phải “xin Nhà nước gánh giúp” sau vài năm vận hành. Nếu cho tư nhân làm mà không giám sát tốt, rủi ro còn lớn hơn.

    3. Hạ tầng chiến lược không thể hoàn toàn khoán trắng:

    Đường sắt tốc độ cao là mạch giao thông xương sống quốc gia, liên quan tới:

    o Quốc phòng, an ninh;

    o Điều tiết phát triển vùng (không để chỉ dồn vào nơi doanh nghiệp có lợi nhuận);

    o Mục tiêu dài hạn, không chỉ hiệu quả tài chính ngắn hạn.

    4. “Vin làm là hợp lý” – nhưng làm theo cơ chế nào mới là vấn đề quan trọng:

    Làm bằng vốn vay của họ hay có bảo lãnh?

    Ai sở hữu hạ tầng? Ai đặt giá vé?

    Nếu Vin phá sản thì tuyến đường cao tốc quốc gia sẽ thế nào?

    Tóm lại:

    Việc để tư nhân tham gia là cần thiết và có nhiều điểm tích cực. Nhưng không nên lấy cái dở của đầu tư công để biện minh cho việc khoán trắng hạ tầng chiến lược cho doanh nghiệp, nhất là theo hình thức “giao toàn bộ + quyền độc quyền dài hạn + khai thác đất đi kèm”.

    Giải pháp không phải là chọn giữa Nhà nước hay tư nhân, mà là thiết kế một mô hình hợp tác minh bạch, công bằng, ràng buộc trách nhiệm, có thể kiểm soát được lợi ích và rủi ro.

    V. KHÔNG QUỐC GIA NÀO LÀM NHƯ THẾ!

    TÔI:

    Trong một dự án tương tự, bạn có thấy trên thế giới có nước nào mà một doanh nghiệp có đề xuất kiểu Vin và được nhà nước chấp thuận không? Trong trường hợp như dự án đường sắt cao tốc của VN, các nước tiên tiến sẽ thực hiện theo phương án nào?

    AI:

    Câu hỏi của bạn rất hay và cũng rất thiết thực:

    Trên thế giới có ai từng để một doanh nghiệp tư nhân làm toàn bộ đường sắt cao tốc như đề xuất của Vin không? Và các nước tiên tiến làm theo cách nào?

    Câu trả lời ngắn gọn là:

    Không có quốc gia phát triển nào giao toàn bộ việc xây dựng, sở hữu, vận hành, và khai thác hạ tầng đường sắt cao tốc cho một doanh nghiệp tư nhân theo hình thức như đề xuất của Vin.

    Hầu hết các nước tiên tiến đều áp dụng mô hình Nhà nước làm chủ hạ tầng, và có thể xã hội hóa một phần khai thác thương mại (vận hành tàu, dịch vụ ga...).

    1. Có nước nào từng làm theo kiểu “Vin đề xuất”?

    Hiếm – gần như không có.

    Lý do: Đường sắt cao tốc là tài sản hạ tầng chiến lược, có giá trị lớn và liên quan đến an ninh, phát triển vùng, và công bằng xã hội. Các nước đều không để doanh nghiệp tư nhân “sở hữu toàn bộ”, đặc biệt không trao quyền độc quyền kéo dài và giao đất quy mô lớn đi kèm.

    Một vài ví dụ “gần giống nhất” (nhưng vẫn rất khác):

    • Đài Loan (THSR – Taiwan High Speed Rail):

    Được đầu tư theo mô hình BOT (Build – Operate – Transfer) bởi một tập đoàn tư nhân.

    → Nhưng sau nhiều năm thua lỗ, nợ chồng chất, Nhà nước phải tái cơ cấu, chiếm tỷ lệ sở hữu chi phối và kiểm soát hạ tầng.

    • Hồng Kông (MTR Corporation):

    Là công ty niêm yết nhưng phần lớn do chính phủ sở hữu. Họ làm đường sắt, tài trợ bằng mô hình “Rail + Property” (mở rộng bất động sản dọc tuyến).

    → Nhưng Nhà nước kiểm soát hạ tầng và quy hoạch đất, chứ không “giao hết” như đề xuất của Vin.

    2. Vậy các nước tiên tiến làm thế nào với đường sắt cao tốc?

    A. Mô hình phổ biến nhất: “Nhà nước đầu tư hạ tầng – tư nhân có thể khai thác vận hành”

    Quốc gia Ai đầu tư hạ tầng? Ai vận hành? Giao đất kèm theo?

    Nhật Bản (Shinkansen) Chính phủ & công ty quốc doanh (JR Group) JR Companies (tư nhân hóa có kiểm soát) Không giao đất, Nhà nước quy hoạch đô thị

    Pháp (TGV) Nhà nước qua SNCF Réseau SNCF Voyageurs (quốc doanh) – Đang thử xã hội hóa vận hành Không giao đất

    Hàn Quốc (KTX) Nhà nước (Korea Rail Network Authority) Korail, SRT (tư nhân hóa 1 phần) Không giao đất

    Trung Quốc Nhà nước đầu tư gần như toàn bộ CRH (doanh nghiệp quốc doanh) Nhà nước nắm quỹ đất, dùng để hỗ trợ tài chính gián tiếp

    Đức (ICE) Deutsche Bahn (do Nhà nước sở hữu 100%) Deutsche Bahn Không giao đất

    Điểm chung:

    • Nhà nước sở hữu hạ tầng cố định (ray, ga, hệ thống điện).

    • Tư nhân có thể khai thác đoàn tàu, dịch vụ, nhưng phải trả phí sử dụng hạ tầng.

    • Đất đai và quy hoạch được Nhà nước kiểm soát chặt. Không “giao đất đi kèm”.

    3. Gợi ý cho Việt Nam từ bài học quốc tế

    Nên tránh:

    • Giao quyền sở hữu trọn gói (Design – Build – Own – Operate – Transfer) cho một doanh nghiệp đơn lẻ, không kiểm soát được về rủi ro và độc quyền.

    • Giao đất công không đấu giá, không quy hoạch tổng thể.

    Nên làm:

    • Nhà nước đầu tư phần xương sống hạ tầng (đường ray, hệ thống điều hành), có thể huy động vốn bằng trái phiếu, ODA, PPP.

    • Tư nhân vận hành đoàn tàu, dịch vụ thương mại, thông qua đấu thầu cạnh tranh.

    • Phát triển quỹ đất dọc tuyến, do Nhà nước quy hoạch và đấu thầu khai thác, không giao trọn gói cho 1 nhà đầu tư.

    Kết luận

    Đề xuất của Vin có yếu tố đổi mới, nhưng chưa phù hợp với thông lệ quốc tế về quản trị hạ tầng chiến lược. Không có nước tiên tiến nào để doanh nghiệp tư nhân sở hữu toàn bộ tuyến đường sắt cao tốc kèm đất đai thương mại trong 99 năm mà không có giám sát công – chia sẻ lợi ích công.

    Mô hình PPP hiện đại của các nước đều hướng tới:

    “Cân bằng giữa hiệu quả tư nhân và kiểm soát công”,

    chứ không phải “khoán trắng cho doanh nghiệp”.

    VI. VÌ MỘT GIAI CẤP TƯ SẢN DÂN TỘC?

    TÔI:

    Ý kiến khác cho rằng, chấp thuận đề nghị của Vin là phù hợp với tinh thần của "kỷ nguyên mới" là coi "kinh tế tư nhân là một động lực quan trọng nhất của sự phát triển", và để xây dự giai cấp tư sản dân tộc. Bạn nghĩ sao về nhìn nhận này?

    AI:

    Đây là một lập luận rất đáng suy nghĩ và cũng đang được nhiều người sử dụng để bảo vệ đề xuất của Vin: rằng việc chấp thuận một đề án “đầy tham vọng” như vậy là thể hiện đúng tinh thần coi kinh tế tư nhân là một động lực quan trọng, và là cách để xây dựng giai cấp tư sản dân tộc trong thời đại mới.

    Tuy nhiên, cần phân biệt rõ giữa “ủng hộ tư nhân mạnh lên” và “khoán trắng quyền lực công”, để thấy rằng:

    Ủng hộ kinh tế tư nhân phát triển mạnh mẽ không đồng nghĩa với việc trao cho một doanh nghiệp toàn quyền định đoạt hạ tầng chiến lược quốc gia.

    1. "Giai cấp tư sản dân tộc" cần được xây bằng năng lực, chứ không phải đặc quyền

    Nếu nhìn lại lịch sử thế giới và ngay cả Việt Nam, một “tư sản dân tộc” chân chính phải được xây dựng dựa trên:

    • Năng lực cạnh tranh thị trường

    • Sáng tạo công nghệ

    • Tự chủ tài chính

    • Tuân thủ luật chơi chung và đóng góp lợi ích công

    Nếu một doanh nghiệp được độc quyền một tuyến đường sắt cao tốc, sở hữu đất đai đô thị đi kèm, được vay vốn nhà nước với ưu đãi, được ưu tiên điều phối vận hành, thì:

    Họ đang phát triển không phải bằng năng lực thị trường, mà bằng quyền lực công được trao.

    Điều đó sẽ không khuyến khích cạnh tranh lành mạnh, không tạo ra một giai cấp tư sản có nội lực thật sự, mà có nguy cơ hình thành nhóm lợi ích.

    2. Kinh tế tư nhân là động lực – nhưng hạ tầng chiến lược vẫn cần Nhà nước dẫn dắt

    Tuyên bố “Kinh tế tư nhân là một động lực quan trọng” (không phải duy nhất) là định hướng đúng. Nhưng các quốc gia phát triển đều giữ lại vai trò lãnh đạo và điều phối của Nhà nước trong hạ tầng chiến lược, để:

    • Đảm bảo công bằng giữa các vùng miền

    • Kiểm soát rủi ro độc quyền tự nhiên

    • Bảo vệ lợi ích dài hạn của công chúng

    Thực tế, các doanh nghiệp tư nhân mạnh nhất ở các nước như Nhật, Mỹ, Đức... cũng không “sở hữu” đường sắt cao tốc. Họ khai thác dịch vụ trên hạ tầng công, nhờ sự điều phối của chính phủ để tạo một “sân chơi công bằng”.

    3. Nếu muốn xây một "Vin lớn" – hãy tạo cơ chế công bằng, chứ không đặc quyền

    Vin có thể và nên đóng vai trò lớn trong các dự án quốc gia, nhưng thông qua cơ chế cạnh tranh, đấu thầu, và chia sẻ lợi ích rõ ràng:

    • Có thể giao khai thác vận hành tàu thông qua đấu thầu quốc tế minh bạch

    • Có thể cho hợp tác phát triển đô thị dọc tuyến – nhưng dưới quy hoạch thống nhất, không “giao trọn gói”

    • Có thể hỗ trợ tín dụng – nhưng không ưu đãi đặc biệt, tránh tạo tiền lệ nguy hiểm

    Xây dựng một "tư sản dân tộc" cần thể chế, chứ không cần đặc quyền.

    Kết luận

    Việc coi đề xuất của Vin là cơ hội để phát triển kinh tế tư nhân là một góc nhìn hợp lý, nhưng chưa đủ toàn diện.

    Chúng ta cần:

    Ủng hộ tư nhân lớn mạnh, nhưng trên một sân chơi được luật pháp và nhà nước kiểm soát vì lợi ích công.

    Nếu không, cái gọi là “tư sản dân tộc” có thể trở thành “tư sản thân hữu”, làm méo mó cả thị trường lẫn lòng dân.

    VII. THÁO ĐIỂM NGHẼN THỂ CHẾ

    TÔI:

    "Xây dựng một "tư sản dân tộc" cần thể chế, chứ không cần đặc quyền". Bạn có thể nói cụ thể về cái thể chế ấy không?

    AI:

    Câu nói "Xây dựng một tư sản dân tộc cần thể chế, chứ không cần đặc quyền" là một tuyên ngôn ngắn gọn nhưng giàu nội dung. Để hiện thực hóa điều đó, cần cụ thể hoá khái niệm “thể chế” ở đây – tức là hệ thống luật lệ, quy chuẩn, cơ chế quản lý và thực thi nhằm:

    Tạo sân chơi công bằng, khuyến khích cạnh tranh, kiểm soát quyền lực và bảo vệ lợi ích công.

    Cụ thể, để xây dựng được một giai cấp tư sản dân tộc thực sự, Việt Nam cần những nền tảng thể chế sau:

    1. Thể chế pháp lý: Minh bạch, ổn định, bảo vệ quyền tài sản và hợp đồng

    • Luật pháp phải rõ ràng, nhất quán, không “làm luật theo từng dự án”.

    • Cơ chế thực thi phải công bằng, không phân biệt giữa doanh nghiệp nhà nước, tư nhân hay FDI.

    • Bảo vệ mạnh mẽ quyền tài sản, sáng chế, và các hợp đồng kinh tế – đặc biệt với các dự án lớn có tính dài hạn.

    2. Thể chế cạnh tranh: Không độc quyền, không ưu đãi ngầm

    • Các doanh nghiệp phải được lớn lên bằng cạnh tranh, chứ không bằng “xin - cho” hay “cửa sau”.

    • Các dự án lớn như đường sắt cao tốc cần:

    o Đấu thầu công khai quốc tế

    o Chống “may đo” hồ sơ mời thầu

    o Tách bạch rõ giữa phần công (hạ tầng) và phần tư (khai thác)

    3. Thể chế kiểm soát quyền lực công: Giảm rủi ro nhóm lợi ích

    • Các cơ quan nhà nước phải giữ khoảng cách với doanh nghiệp – không bị chi phối, không bị “mua chuộc chính sách”.

    • Quốc hội, báo chí, xã hội dân sự cần có vai trò giám sát độc lập, nhất là với các hợp đồng BT, PPP, dự án vay vốn công.

    4. Thể chế phát triển thị trường vốn: Không phụ thuộc quá mức vào tín dụng ngân hàng nhà nước

    • Một giai cấp tư sản bền vững không thể dựa mãi vào vốn ưu đãi, vay nhà nước, đất rẻ.

    • Cần phát triển thị trường tài chính minh bạch để doanh nghiệp huy động vốn từ thị trường: cổ phiếu, trái phiếu, quỹ đầu tư...

    5. Thể chế điều tiết phát triển vùng – không để “tư nhân mạnh” dẫn dắt định hướng phát triển đô thị, hạ tầng

    • Quy hoạch quốc gia và vùng phải do nhà nước hoạch định.

    • Doanh nghiệp được tham gia thực hiện, chứ không được toàn quyền vẽ quy hoạch theo lợi ích riêng.

    Kết luận:

    Một “tư sản dân tộc” thực sự phải là lớp doanh nhân lớn mạnh về trí tuệ, vốn, công nghệ – trong một thể chế công bằng và minh bạch.

    Nếu không có thể chế ấy, mà chỉ có đặc quyền, thì đó không phải là “tư sản dân tộc”, mà là nhóm lợi ích đặc quyền nấp bóng tư nhân, dễ dẫn đến độc quyền, tham nhũng, và khủng hoảng niềm tin xã hội.

    VIII. PHƯƠNG ÁN NÀO?

    TÔI:

    Theo bạn, trong bối cảnh mọi mặt của VN và thế giới, có nên xây tuyến đường sắt này không? Có phương án nào tốt hơn việc quyết định xây dựng tuyến đường sắt cao tốc bắc nam này không?

    AI:

    Đây là một câu hỏi rất quan trọng và phức tạp, bởi vì xây dựng tuyến đường sắt cao tốc Bắc – Nam là một dự án quy mô lớn, tốn kém và có tác động dài hạn đến phát triển kinh tế – xã hội của Việt Nam. Dưới đây là phân tích của tôi về việc có nên xây hay không, cũng như một số phương án thay thế hoặc bổ sung:

    1. Có nên xây tuyến đường sắt cao tốc Bắc – Nam?

    Ưu điểm:

    • Giải quyết bài toán giao thông lâu dài: Việt Nam đang đối mặt với áp lực giao thông ngày càng lớn, đặc biệt trên trục Bắc – Nam. Đường sắt cao tốc có thể giúp giảm tải cho các phương tiện giao thông đường bộ, giảm ùn tắc và tai nạn.

    • Phát triển kinh tế vùng: Tuyến cao tốc có thể thúc đẩy liên kết vùng, phát triển kinh tế các địa phương ven tuyến, tạo động lực mới cho công nghiệp, dịch vụ.

    • Công nghệ và hình ảnh quốc gia: Việc xây dựng đường sắt cao tốc thể hiện năng lực công nghệ và khát vọng phát triển của Việt Nam, nâng cao vị thế quốc tế.

    Nhược điểm và rủi ro:

    • Chi phí rất lớn: Đây là dự án cần nguồn vốn khổng lồ, có thể lên đến hàng chục tỷ USD, gây áp lực nợ công và ngân sách.

    • Khả năng hoàn vốn thấp: Do giá vé phải hợp lý, tốc độ phát triển thị trường vận tải đường sắt cao tốc có thể không đáp ứng được kỳ vọng lợi nhuận, gây rủi ro tài chính.

    • Thách thức công nghệ, quản lý: Đường sắt cao tốc đòi hỏi công nghệ và quản lý tiên tiến, nếu chưa đủ năng lực sẽ dễ dẫn đến đội vốn, chậm tiến độ, chất lượng không đảm bảo.

    • Tác động môi trường: Dự án quy mô lớn sẽ ảnh hưởng đến môi trường, di dời dân cư, cần đánh giá kỹ để hạn chế hậu quả.

    2. Phương án thay thế hoặc bổ sung có thể cân nhắc

    Phương án 1: Nâng cấp, mở rộng mạng lưới đường sắt hiện có

    • Đầu tư cải tạo đường sắt Bắc – Nam hiện tại để nâng cao tốc độ và công suất.

    • Đây là phương án chi phí thấp hơn, ít rủi ro hơn và có thể cải thiện giao thông đường sắt trong ngắn hạn.

    • Tuy nhiên, tốc độ tối đa và chất lượng dịch vụ vẫn bị giới hạn.

    Phương án 2: Phát triển hệ thống đường bộ và đường hàng không

    • Tăng cường đầu tư vào cao tốc, đường quốc lộ để giảm tải vận tải đường bộ.

    • Mở rộng và hiện đại hóa sân bay, phát triển hàng không nội địa để giảm áp lực trên tuyến Bắc – Nam.

    • Phương án này có thể nhanh hơn nhưng gây ô nhiễm và tai nạn cao hơn so với đường sắt.

    Phương án 3: Xây dựng tuyến đường sắt tốc độ cao (cao tốc nhưng không phải siêu cao tốc)

    • Xây dựng tuyến đường sắt mới với tốc độ vừa phải (120-160 km/h), chi phí thấp hơn, dễ triển khai và vận hành hơn.

    • Vừa đáp ứng nhu cầu vận tải, vừa tránh rủi ro quá lớn về công nghệ và tài chính.

    Phương án 4: Kết hợp đa phương thức vận tải thông minh

    • Tạo ra hệ sinh thái vận tải tích hợp giữa đường bộ, đường sắt, hàng không và đường thủy.

    • Tận dụng ưu điểm từng loại hình vận tải, tối ưu hóa chi phí và hiệu quả.

    3. Kết luận

    • Việc xây dựng tuyến đường sắt cao tốc Bắc – Nam là một quyết định chiến lược, nên cân nhắc kỹ càng dựa trên phân tích chi phí – lợi ích tổng thể, khả năng tài chính, công nghệ và nguồn nhân lực.

    • Trong bối cảnh hiện nay, có thể ưu tiên các phương án nâng cấp hệ thống đường sắt hiện có, kết hợp phát triển đồng bộ các loại hình vận tải khác, trước khi đầu tư một dự án cao tốc quy mô và tốn kém như vậy.

    • Việc lựa chọn phương án nào cần dựa trên mục tiêu phát triển lâu dài, minh bạch, có sự tham vấn rộng rãi từ các chuyên gia, nhà khoa học và cộng đồng xã hội.

    TÔI: Cảm ơn bạn.

    AI: Rất vui được giúp bạn! Nếu cần thêm gì hoặc muốn thảo luận sâu hơn, cứ nói nhé. Chúc bạn một ngày tuyệt vời!
    bin1408, quang93, Do_Quyen and 3 others like this.
  4. phikhonglo

    phikhonglo Thành viên này đang bị tạm khóa Đang bị khóa Not Official

    Joined:
    Mar 7, 2010
    Likes Received:
    48,217
    Trả lời hay thế. Kiểu này ăn đứt 90% các ông quan đang đương chức
    bin1408 likes this.
  5. Soigia1997

    Soigia1997 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Jul 20, 2015
    Likes Received:
    7,353
    Không phải nói quá chứ AI trả lời khớp đa số với những gì tôi và vài anh em trong pic này đã phản biện.
    Vunana236 likes this.
  6. trum_cuoi_vietnam

    trum_cuoi_vietnam Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Aug 11, 2019
    Likes Received:
    28,647
    Văn bản đề xuất dự án đường sắt của Vin, khi đọc sơ qua, dễ khiến người ta mất thiện cảm. Dù bản chất bên trong có thể hiểu được: đầu tư vào đường sắt là lĩnh vực khó thu hồi vốn, ít ai dám làm. Việc họ đề nghị thực hiện với lãi suất 0% có thể chấp nhận đc . Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: Vin lại đưa ra những điều kiện đi kèm như khai thác 99 năm và giá vé gắn với tỷ lệ giá vé máy bay, điều này khiến lợi ích quốc gia dễ bị hiểu là được gom tụ lại chỉ quanh một gia đình.

    Câu hỏi đặt ra là: Anh đang hi sinh vì đất nước, hay đang tận dụng danh nghĩa đó để vơ vét về làm của riêng?

    Chưa kể, khi dự án lớn như vậy mà lọt vào tay một bên, những tập đoàn tư nhân khác sẽ nhìn nhận ra sao? Liệu có gây ra sự bất mãn trong giới tư bản nội địa – những người cũng đang nỗ lực tìm vị trí trong công cuộc phát triển đất nước?

    Càng khó hiểu hơn khi công ty được giao nghiên cứu tiền khả thi mới được thành lập chỉ vài ngày, không có hồ sơ năng lực rõ ràng. Nếu sau đó lại đi thuê tổng thầu Trung Quốc, thì liệu đây có còn là dự án mang lại lợi ích dài hạn cho quốc gia, hay chỉ là chiếc "vỏ dân tộc" để hợp thức hoá một cuộc chơi đã an bài?

    Ở các quốc gia như Hàn Quốc, Nhật Bản, những đại dự án thường là cái nôi tạo ra các thương hiệu quốc gia, nơi các tập đoàn trong nước được rèn luyện, trưởng thành và tỏa sáng. Đó mới là tầm nhìn dài hạn.

    Tóm lại, văn bản đề xuất như hiện nay quá nhiều sơ hở và khiếm khuyết, cả về logic lẫn chính trị. Muốn được thông qua, không thể chỉ vài dòng đề nghị đơn giản mà thiếu vắng chiến lược toàn diện, thiếu minh bạch trong năng lực và thiếu tính thuyết phục trong việc chia sẻ lợi ích với cộng đồng doanh nghiệp và người dân.
    bin1408 and Do_Quyen like this.
  7. nth_nth91

    nth_nth91 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Mar 13, 2018
    Likes Received:
    903
    Em rất tâm đắc với ví dụ của anh về giữ lửa, đúng tinh thần người cầm trịch chính sách. Tuy nhiên, nếu áp theo hệ thống hành khí sâu trong ngũ hành, thì Hỏa một khi đã vượng thì không nên gặp suy, không thể lấy Thủy ra điều tiết – vì sinh phản vệ.

    Kinh tế đang là Hỏa phát triển thái quá – tốc độ, mở rộng, tiêu hao.

    Điều tiết nó bằng Thủy (tri thức, lý trí, luật pháp) là một cấp độ cao, nhưng chỉ phát huy nếu Hỏa chưa quá mức.

    Hỏa đã quá mức, Thủy tới thành tai họa – chỉ có Thổ – sự kiên định, tín nghĩa, giáo dưỡng – mới làm nền vững bền.

    Khi ấy, chỉ có sinh Thổ mới tiết Hỏa, giúp Hỏa không lan mà chuyển hóa thành giá trị bền vững (Thổ – tín – trung dung). Chính những điều như anh nhấn mạnh về giáo dục đạo đức, khôi phục giá trị truyền thống, em cho là đang rất hợp với vai trò của Thổ trong bối cảnh này. Tức là: không dập tắt lửa, mà dẫn năng lượng ấy vào “hấp thụ và tái tạo” bằng nền móng giá trị nhân văn.
    bin1408 likes this.
  8. Vunana236

    Vunana236 Thành viên gắn bó với f319.com

    Joined:
    Nov 26, 2020
    Likes Received:
    829
    Rõ ràng tới từng mm rồi còn gì nữa? Túm lại là đầu tư công. Lập hội đồng các nhà thầu tư nhân lớn mà giao việc. Các Anh nhớn tư nhân cống hiến bằng cách hợp tác với nhau làm cái mình tốt nhất.
    --- Gộp bài viết, May 18, 2025, Bài cũ: May 18, 2025 ---
    Hơn 99.99%
    bin1408 likes this.

Share This Page